Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 444: Đang Diễn Trò Gì Vậy?

← Chap trước
Chap sau →

Tiết Băng Băng đứng phía sau tất cả mọi người, ở ngay gần cửa, trên gương mặt không giấu nổi sự hưng phấn.

Là nữ chính, đương nhiên cô ta biết cảnh này. Lúc nãy khi tôi lên lầu, cô ta trốn ở góc, giả vờ xem kịch bản, thực chất là quan sát tôi.

Đợi đến khi cảm thấy thời cơ chín muồi, cô ta liền dẫn người tới.

Cô ta chắc chắn tôi là kiểu người hiền lành, mà nữ phụ lại không có mặt, trong khi lại đang cần gấp một nữ phụ, thì trong số phụ nữ còn lại, chỉ có tôi là có thể đồng ý.

Trương Phỉ Dương đã có vai từ trước, hơn nữa xét từ vai nữ phụ quan trọng này, cô ta cũng không đảm đương nổi.

Tiết Băng Băng không hề ngu, cô ta đã sớm tính toán và chờ đợi. Vậy rốt cuộc là ai khiến nữ phụ quan trọng kia không tới?

Tôi đảo mắt nhìn quanh, rồi nhìn về phía Diệp Ấu Di.

Cô ta là người lên đảo sớm nhất. Ban đầu tôi nghĩ cô ta đến là vì lão phu nhân và đại phu nhân tạm thời muốn tới xem náo nhiệt, nhưng bây giờ xem ra, mọi chuyện đều được sắp xếp từng bước một.

Tôi không khỏi rùng mình, thế giới của phụ nữ đúng là máu me đầm đìa. Sau khi rời khỏi trường học, tôi mới thực sự cảm nhận được điều đó.

Bề ngoài, đại phu nhân thừa nhận tôi là vị hôn thê của Diệp Thu Mặc, đó là vì vị tổng tài họ Diệp này đi đến đâu cũng nhấn mạnh chuyện đó.

Nhưng thực tế, đại phu nhân vẫn đang toan tính điều khác. Bà ta không chỉ muốn cho tôi rất nhiều tiền để tôi không còn nhìn thấy ma, mà còn muốn tôi kết hôn với Diệp Cẩm Thanh.

Diệp Thu Mặc từng nói anh ta không có anh trai, nhà họ Diệp cũng không có vị thiếu gia lớn như vậy. Vậy tại sao đại phu nhân lại nâng Diệp Cẩm Thanh lên vị trí cao như thế?

Rốt cuộc bà ta và Diệp Cẩm Thanh có quan hệ gì?

Dù sao thì mối quan hệ phức tạp của nhà họ Diệp đã khiến tôi rối tung cả đầu. Nhưng có một điều chắc chắn là quan hệ giữa Diệp Thu Mặc và đại phu nhân không hề tốt.

Cũng chính vì tôi có thể nhìn thấy ma, có thể trải qua những chuyện này, nên tôi mới có giá trị với họ. Đại phu nhân không muốn tôi thấy ma, muốn giúp tôi trở lại làm người bình thường, nhưng lại muốn gả Diệp Cẩm Thanh cho tôi, tôi nghĩ mãi cũng không hiểu, với đầu óc cao siêu của gia đình họ, rốt cuộc làm vậy là vì cái gì.

Khi tôi đang nhìn về phía Tiết Băng Băng mà thất thần, trong đầu nghĩ những chuyện linh tinh đó, thì bên tai vang lên giọng nói của Biền Thiên Mạch.

Anh ta đã bình tĩnh mặc xong quần áo, lạnh lùng nói với mọi người: “Tôi đi nghỉ.”

“Anh không được đi!” Lời của anh ta lập tức bị Diệp Ấu Di phản đối.

Vị tiểu thư nhà họ Diệp này lúc này vô cùng kích động, giống như đang tham gia một cuộc bắt gian. Cô ta lập tức nắm lấy cổ tay Biền Thiên Mạch, kéo anh ta đến bên giường.

Cũng chính là trước mặt tôi.

Cô ta đưa tay kéo chăn, lớn tiếng quát: “Quay phim mà cần phải cởi hết quần áo sao?!”

Sức tay của Diệp Ấu Di rất mạnh, điều này tôi đã sớm cảm nhận được.

Chiếc chăn trên người tôi vẫn là tấm chăn lụa mỏng đó. Không chỉ vậy, sau khi trải qua cái lạnh cực độ rồi lại trở về nhiệt độ ấm hơn bình thường, tấm chăn này cảm giác như giấy, dễ rách vô cùng.

Mà tôi thì sau khi trải qua lạnh buốt rồi trở lại, cả người choáng váng, mặt đỏ bừng, chính tôi cũng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể.

Nhìn qua… thật giống như vì xấu hổ hoặc sợ hãi mà thành như vậy.

Trong lòng tôi sốt ruột, nhưng lại không thể giằng co với Diệp Ấu Di, chỉ cần kéo mạnh một cái là chăn sẽ rách, mà thực sự ngoài đồ lót ra, tôi không mặc gì cả.

Tôi chỉ có thể theo lực kéo của Diệp Ấu Di, cô ta kéo về phía trước một chút thì tôi cũng nhích theo một chút, chẳng mấy chốc đã bị kéo đến sát mép giường.

Tôi ngẩng đầu nhìn Biền Thiên Mạch, anh ta đứng đó thản nhiên nhìn tôi, hoàn toàn không có ý định phản kháng Diệp Ấu Di. Anh ta cũng không phải đang xem náo nhiệt, mà giống như đứng ngoài cuộc.

Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi nghĩ rằng giây tiếp theo mình chắc chắn sẽ trần truồng đứng trước mặt mọi người, bị người nhà họ Diệp làm nhục.

Hơn nữa tôi còn nghe thấy ngoài cửa có tiếng ồn ào, dường như rất nhiều người đã nghe thấy động tĩnh mà kéo tới.

Tôi nghĩ với tính cách của Trương Phỉ Dương, nếu cô ta không đứng đây xem náo nhiệt thì chắc chắn là đi gọi cứu binh rồi, ví dụ như đi tìm Diệp Thu Mặc.

Đột nhiên, Biền Thiên Mạch mạnh tay hất văng tay Diệp Ấu Di. Sức lực của anh ta lớn đến mức khiến vị tiểu thư nhà họ Diệp suýt nữa ngã nhào.

Dù Diệp Ấu Di không dùng quá nhiều sức, nhưng lực kéo của cô ta lên tôi thì tôi vẫn cảm nhận được. Vậy mà Biền Thiên Mạch chỉ đứng đó thản nhiên, lại có thể dễ dàng hất cô ta ra.

Diệp Ấu Di cũng sững sờ. Cô ta bị hất văng, đập vào cạnh giường bên cạnh, nơi chạm khắc hoa văn rườm rà. Trán cô ta bị mấy chỗ gỗ chạm rỗng cứa trúng, máu chảy không nhiều, nhưng dù sao cũng là bị thương.

Đại phu nhân rất thương con gái, luôn xem Diệp Ấu Di như bảo bối trong lòng. Sự nuông chiều quá mức của bà ta, lần trước tôi đã cảm thấy kỳ lạ rồi.

Nhưng chưa đợi đại phu nhân nói gì, Biền Thiên Mạch đứng tại chỗ, mặt lạnh tanh, nói một câu: “Quá đáng.”

Anh ta nói với Diệp Ấu Di.

Chỉ hai chữ đơn giản, lại mang theo cảm giác uy nghi như đế vương.

Giống như hoàng đế thời xưa đứng trên cao, chỉ cần nhẹ nhàng nói một câu to gan, liền có thể khiến người ta bị chém đầu hàng loạt.

Hai chữ mà Biền Thiên Mạch chậm rãi thốt ra, vậy mà lại khiến Diệp Ấu Di và đại phu nhân sững người.

Tôi chợt nhớ đến những bộ phim từng xem, người tu luyện có nội lực, khi thi triển ra, người bình thường không cảm nhận được gì, nhưng với người cùng tu luyện thì lại khác.

Tại sao tôi lại nghĩ như vậy?

Bởi vì câu nói đó của Biền Thiên Mạch, đối với tôi, Tiết Băng Băng, phó đạo diễn và nhân viên ánh sáng, chỉ đơn giản là một câu nói tức giận.

Nhưng Diệp Ấu Di và đại phu nhân lại đứng sững tại chỗ, hồi lâu không dám động đậy. Cho đến khi ngoài cửa xuất hiện một nhóm người.

Biền Thiên Mạch bước lên hai bước, nhặt quần áo của tôi dưới đất rồi ném về phía tôi. Cả người tôi lạnh như que kem, đến giờ vẫn chưa hồi lại, chỉ muốn mặc ngay một chiếc áo lông dày.

Tôi vừa đưa tay kéo quần áo vào trong chăn, thì trong phòng đã xuất hiện Lý Ương, Trương Phỉ Dương, Diệp Thu Mặc, còn Lôi Phi đứng ở cửa.

Lôi Phi giữ cửa, để nhân viên ánh sáng ra ngoài trước.

Diệp Thu Mặc đeo một chiếc khẩu trang trắng, trên đó còn có lỗ thông khí, kiểu khẩu trang cách ly cao cấp. Anh ta khẽ ho, nhưng giọng nói vẫn đầy uy nghi, hỏi mọi người trong phòng: “Chuyện gì xảy ra vậy?”

Câu nói của anh ta cuối cùng cũng khiến Diệp Ấu Di tỉnh lại.

Cô ta hừ lạnh một tiếng, tay che vết máu trên trán, nói với họ: “Chuyện gì à? Anh không nhìn ra sao?”

Cô ta cố ý để lộ vết thương trên trán, rồi nghiêng người một chút, để lộ tôi ra.

Diệp Ấu Di cũng rất tinh mắt, phát hiện tôi đang nửa nằm trên giường, trốn trong chăn mặc quần áo, liền đột ngột đưa tay, nắm lấy tấm chăn.

← Chap trước
Chap sau →