Mấy người chúng tôi liếc mắt ra hiệu cho nhau, không hẹn mà cùng bước lên phía trước vài bước, định tiếp cận Tô Ly.
Mọi chuyện trước mắt xảy ra quá đột ngột, cho dù có bắt được cô ấy thì chúng tôi cũng chẳng biết nên làm gì.
Chẳng lẽ cô ấy thật sự đã chặt Tiết Băng Băng thành từng mảnh?
Đúng, không sai, người phụ nữ kia đúng là đáng ghét thật, nhưng cũng không đến mức…
Lúc này, Tô Ly trông vô cùng hỗn loạn, ánh mắt trống rỗng. Thế nhưng động tác trên tay lại nhanh nhẹn một cách khác thường. Mấy khúc xương sườn đã bị cô róc sạch sẽ, trắng hếu nổi bật lạ thường trong căn gác tối om.
Chúng tôi chỉ vừa tiến lên chưa đến nửa mét, cô ấy đã phát hiện ý đồ của chúng tôi, quay đầu lại trừng mắt hung dữ nhìn.
Tiếng hát trong miệng đột ngột dừng lại, thay vào đó là âm thanh “xì xì” giống như dã thú đang cảnh cáo.
Cô nghiêng người ngồi dưới đất, một chân co lại, chân kia dựng trước ngực, hai tay chống xuống sàn, bộ dạng như sẵn sàng lao lên tấn công bất cứ lúc nào.
Chúng tôi trao đổi ánh mắt với nhau, rồi lập tức lao thẳng về phía cô.
Chúng tôi vốn tưởng Tô Ly sẽ xông tới, không ngờ động tác của cô còn nhanh hơn tưởng tượng nhiều. Ngay lúc chúng tôi sắp chạm tới cô, thậm chí chỉ cần giơ tay là có thể bắt được, cô đột ngột ném mảnh xương và con dao trong tay đi, bật mạnh từ dưới đất lên, xoay người lao tới bên cửa sổ, dùng cả người đâm vỡ kính rồi biến mất vào trong bóng tối.
Chúng tôi lập tức nhảy tới trước cửa sổ, nhưng bên ngoài đã không còn nhìn thấy bóng người nào nữa.
Diệp Vân Phi quay đầu ra hiệu cho Lôi Phi, anh ta lập tức phái người xuống dưới lầu tìm kiếm. Chúng tôi gần như nhoài cả người ra ngoài cửa sổ, nhìn khắp nơi, nhưng vẫn không phát hiện ra tung tích của bất kỳ ai.
Từ lúc Tô Ly nhảy khỏi cửa sổ đến bây giờ chưa tới một phút, thế mà lúc này ngay cả một mảnh quần áo của cô cũng không thấy đâu.
Hành động của cô nhanh đến mức quỷ dị.
Thấy tất cả chúng tôi đều đang lo cho Tô Ly, Diệp Ấu Di khoanh tay, men theo tường đi đến bên cửa sổ, nhìn cơn mưa lớn bên ngoài rồi lạnh lùng nói: “Tôi đã nói từ lâu rồi, cái cô Tô Ly này chẳng phải loại người đứng đắn gì, tâm lý biến thái vô cùng. Không hiểu vì sao mọi người cứ cảm thấy cô ta tốt. Giờ thì hay rồi, giết một người sống sờ sờ ngay trước mắt mọi người. Bây giờ phải làm sao đây? Danh tiếng nhà họ Diệp thì sao? Quan trọng hơn là, tên sát nhân kia lại biến mất ngay tại đây, người tiếp theo sẽ chết, còn chưa biết là ai đâu.”
“Cô dựa vào đâu mà chắc chắn sẽ còn có người chết tiếp?” Diệp Vân Phi bình tĩnh quay người lại, nhìn chằm chằm cô ta rồi nói: “Giống như tất cả chuyện này đều nằm trong sự khống chế của cô vậy.”
“Tôi… tôi đâu có biết gì.” Vừa nhìn thấy Diệp Vân Phi, thái độ của Diệp Ấu Di lập tức mềm xuống rất nhiều.
Tính tình cô ta đúng là nóng nảy, hung hăng, nhưng trước mặt Diệp Vân Phi thì thực sự không dám làm càn.
Nhà họ Diệp rất kỳ lạ. Rõ ràng đàn ông ai nấy đều lợi hại, nhưng lại luôn trốn phía sau, chuyện gì cũng để phụ nữ đứng ra.
Bề ngoài thì phụ nữ nhà họ Diệp dường như rất ghê gớm, rất oai phong, chuyện gì cũng quyết định được, lại còn có tiền tiêu không hết. Cứ như thể họ rất giỏi trong việc điều khiển đàn ông.
Nhưng thực tế nhà họ Diệp không phải như vậy.
Không cần nói đến Diệp Thu Mặc, người bề ngoài luôn kín đáo nhưng trong lòng cực kỳ khôn ngoan, lúc nào cũng muốn thoát khỏi nhà họ Diệp. Chỉ riêng Diệp Vân Phi, người quanh năm ẩn mình trong núi sâu kia, chỉ cần chớp mắt một cái thôi cũng đủ khiến máu chảy thành sông.
Bình thường Diệp Vân Phi không quản chuyện trong nhà, ông còn có rất nhiều “ổ” riêng ở khắp nơi, ẩn trong đủ loại núi sâu rừng già để nuôi động vật nhỏ.
Nhưng bất kể chuyện lớn nhỏ của nhà họ Diệp, ông đều biết hết.
Không ai có thể giấu ông bất cứ chuyện gì, mà một khi ông muốn quản, cũng chẳng ai dám không nghe.
Theo tin tức trước đó, đáng lẽ Diệp Vân Phi đang ở trong vùng núi phía bắc, nghiên cứu tư liệu về những loài thú quý hiếm. Không ai ngờ ông lại quay về hòn đảo này đúng vào lúc như vậy.
Mặc dù nơi này là địa bàn của ông, nhưng trong một năm có đến ba trăm năm mươi ngày ông không ở đây.
Ông đột ngột trở về, hiển nhiên đã làm rối loạn kế hoạch của một số người. Ban đầu ai cũng cho rằng Doãn Tầm và những người kia sẽ ra tay ở đây, không ngờ người ra tay lại là Tô Ly. Mà tại sao cô ấy nhất quyết phải giết Tiết Băng Băng bằng cách tàn nhẫn như vậy, thì không ai biết được.
Thế nhưng mọi người vẫn không hẹn mà cùng lựa chọn tin tưởng cô. Dù sao thì dáng vẻ bình thường của cô cũng không phải như thế này.
Cô ấy quá kỳ lạ.
Đang nói chuyện thì quản gia và Lôi Phi đều chạy trở lại.
Đừng thấy quản gia đã lớn tuổi mà tưởng ông chậm chạp, tốc độ chạy của ông không hề thua Lôi Phi bao nhiêu. Chỉ nhìn bước chân thôi cũng đủ thấy thân thủ của ông rất tốt, hoàn toàn không thể chỉ dùng một câu gừng càng già càng cay để hình dung.
Hai người đồng thời đi đến trước mặt Diệp Vân Phi, khẽ lắc đầu với ông.
Lôi Phi bước lên một bước rồi nói: “Trong phòng và dưới lầu đều không tìm thấy tung tích của cô Tô Ly, ngay cả một chút vết máu cũng không để lại. Bên ngoài đang mưa, theo lý mà nói, nếu nhảy từ cửa sổ xuống thì hẳn sẽ rơi vào bụi hoa ở vườn sau. Nhưng trên nền đất bùn ở đó, đến cả một dấu chân cũng không có.”
Dù sao Lôi Phi cũng là người của Diệp Thu Mặc, sau khi nghe anh ta báo cáo, Diệp Vân Phi ngẩng đầu nhìn lão quản gia.
Lão quản gia khẽ gật đầu, xem như xác nhận lời của Lôi Phi.
Lông mày Diệp Vân Phi lập tức nhíu chặt lại, giống như một sợi dây thừng xoắn. Ông cúi đầu trầm tư một lúc, rồi lại ngẩng lên nói với lão quản gia: “Khống chế toàn bộ khách đến hôm nay lại. Nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối không được lên báo, càng không thể để bọn họ tiết lộ ra ngoài.” Nói xong, ông ngẩng đầu đi ra ngoài.
Vừa đi đến đầu cầu thang, ông đứng quay lưng về phía mọi người, thản nhiên nói tiếp: “Đương nhiên, thứ tôi nói là khách, bao gồm cả bà cụ nhà họ Diệp, đại phu nhân, cậu chủ Diệp và cô Diệp.” Nói xong, ông biến mất ở cuối cầu thang.
Lão quản gia đã đi theo Diệp Vân Phi rất nhiều năm, đương nhiên hiểu rõ phong cách làm việc của ông. Chỉ cần Diệp Vân Phi nói một câu, lão quản gia đã hiểu đến mười hai phần.
Bề ngoài lão quản gia trông hiền từ, hòa nhã, nhưng thủ đoạn làm việc lại vô cùng quyết đoán.
Ông lập tức thi hành mệnh lệnh của Diệp Vân Phi, khống chế toàn bộ mọi người.
Mọi người vẫn có thể tự do đi lại trong biệt thự, nhìn qua thì chẳng khác gì bình thường, vẫn có thể gọi điện thoại, vẫn có thể lên mạng. Nhưng tuyệt đối không ai có thể đem chuyện này nói ra ngoài. Còn lý do vì sao…
Đương nhiên là nhờ thủ đoạn của lão quản gia.
Ông có thể khiến mọi người cam tâm tình nguyện nghe theo lời mình, nhưng lại không phải bằng biện pháp cưỡng ép.
Diệp Vân Phi và lão quản gia, bộ đôi này có thể xem là hai người thần bí nhất nhà họ Diệp.
Diệp Vân Phi biến mất vào trong màn đêm. Đây là hòn đảo của ông, không ai quen thuộc nơi này hơn ông.
Sau khi ông rời đi, Diệp Thu Mặc lạnh lùng bước tới bên cạnh Diệp Ấu Di, hạ thấp giọng nói: “Chuyện này tốt nhất là không liên quan đến cô. Nếu không, cô biết rồi đấy, cô hoàn toàn không phải đối thủ của cha.”
“Cha? Ha ha, ông ta đâu phải cha của chúng ta.”
Diệp Vân Phi không có mặt, Diệp Ấu Di lúc này mới dám nói ra những lời như vậy.
Diệp Thu Mặc liếc nhìn cô ta, hừ lạnh một tiếng rồi đáp: “Cô cũng đâu phải người nhà họ Diệp.”