Hạ Tuyết Mạn hừ lạnh một tiếng, đưa tay hất mạnh, làm nghiên mực trên bàn Hạ Triều Ca rơi xuống đất.
Nghiên mực rơi xuống, bốp một tiếng giòn tan, vang lên cực kỳ chói tai trong phòng học.
Thái phó quay đầu lại, thấy chỗ ngồi của Hạ Triều Ca trống trơn.
Râu ông dựng ngược, mắt trợn tròn.
“Công chúa Triều Ca đâu rồi?!”
Cả lớp im phăng phắc.
“Lại trốn học! Lại không đọc sách! Suốt ngày nghịch ngợm, không biết lễ nghĩa! Ta nhất định phải vào cung tố cáo hoàng thượng! Tức chết ta rồi!”
Thái phó giậm chân thình thịch trên bục giảng.
Bên dưới, mọi người vẫn bình thản, quá quen rồi.
“Lần nào cũng nói vậy, có tác dụng gì đâu! Lần nào phụ hoàng chẳng bao che cho nàng ta!”
Hạ Tuyết Mạn trừng mắt nhìn chỗ ngồi của Hạ Triều Ca, đầy căm ghét.
“Đã biết vậy, sao mỗi lần còn cố ý làm trò?” Hạ Uyển Tình nhẹ giọng nói, mặt không đổi sắc.
“Chẳng lẽ tỷ có cách mới?” Mắt Hạ Tuyết Mạn sáng lên.
Hạ Uyển Tình chỉ khẽ lắc đầu, dịu dàng mà bất lực.
“Ta chỉ lo chuyện của mình. Chuyện người khác ta không xen vào. Tam muội, muội bớt gây chuyện đi.”
Hạ Tuyết Mạn hừ lạnh, quay đầu đi.
“Tỷ đúng là lòng dạ rộng rãi. Cũng phải thôi, ngay cả việc nàng ta cướp danh vị trưởng công chúa của tỷ mà tỷ còn nhịn được, thì còn gì tỷ không nhịn nổi.”
Hạ Uyển Tình nhíu mày, gương mặt nghiêm túc.
“Chuyện này muội đừng nhắc lại. Nếu truyền đến tai phụ hoàng, muội sẽ không yên đâu.”
“Rõ ràng tỷ sinh trước một canh giờ, danh chính ngôn thuận là trưởng công chúa. Chỉ vì phụ hoàng thiên vị, ở bên hoàng hậu khi sinh nở, vừa nhìn thấy nàng ta liền nhận nàng ta làm trưởng công chúa.”
Sắc mặt Hạ Uyển Tình vẫn bình thản, không hề khó coi như Hạ Tuyết Mạn mong đợi.
Hạ Tuyết Mạn mất hứng, quay đi nghịch tóc tiếp.
Hạ Uyển Tình yên lặng lật sách, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Sân luyện võ trong hoàng cung
Phòng đô úy đang dạy thái tử Hạ Thiên Túng bắn cung.
Chỉ thấy Hạ Thiên Túng cưỡi ngựa, khí thế hiên ngang, giương cung bắn một mũi tên, trúng ngay hồng tâm.
Hạ Triều Ca vỗ tay thật to: “Hoàng huynh lợi hại quá!”
Nghe tiếng nàng, Hạ Thiên Túng quay đầu, cưỡi ngựa đến bên nàng.
“Hoàng muội, muội lại trốn học?”
“Hoàng huynh, hôm nay trong kinh có hội chùa, muội muốn đi xem.”
Hạ Thiên Túng thở dài: “Muội không chỉ trốn học, còn tự ý xuất cung. Đây là đại tội. Nếu phụ hoàng biết được…”
Hạ Triều Ca chớp mắt, nhìn hắn đầy mong chờ.
Hạ Thiên Túng lại thở dài: “Nếu phụ hoàng phát hiện… ta sẽ gánh thay muội.”
“Hoàng huynh, huynh tốt nhất trên đời!”
Hạ Thiên Túng nhéo mũi nàng, cười đầy cưng chiều.
Dưới sự dẫn dắt của hắn, hai người thay đồ dân thường rồi lén lút ra khỏi cung.
Hạ Triều Ca dẫn đường rất thành thạo đến nơi tổ chức hội chùa, rõ ràng nàng là khách quen.
Nàng chơi vui đến mức không muốn về, mua đủ thứ đồ nhỏ nhét đầy túi, tay còn cầm một xiên kẹo hồ lô.
Đây chính là cuộc đời nhàn nhã của Hạ Triều Ca, có ăn, có chơi, và có người gánh tội thay.
Một buổi chiều trôi qua rất nhanh, mặt trời đã ngả về tây.
Hạ Thiên Túng đang dẫn nàng về thì Hạ Triều Ca bỗng dừng lại, chui vào một con hẻm nhỏ.
“Muội đi đâu?”
Hạ Triều Ca không trả lời.
Nhưng Hạ Thiên Túng nhận ra, đó là con hẻm dẫn đến phủ Trấn Viễn tướng quân.
Một tháng trước, Trấn Viễn tướng quân đã mang theo nhi tử Hề Minh Húc trở về kinh.