Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 702: Tất Cả Đều Nhắm Vào Thứ Đó

← Chap trước
Chap sau →

…Tôi không chắc người đó rốt cuộc có phải là con người hay không. Xét về vóc dáng thì đúng là vậy.

Nhưng toàn thân anh ta lại bốc cháy ngọn lửa màu xanh, hơn nữa còn ung dung bước đi, không hề có chút biểu hiện đau đớn nào.

Dĩ nhiên tôi cũng không nhìn rõ mặt anh ta, nhưng nhìn thân hình thì hẳn là đàn ông.

Anh ta từng bước tiến tới, ép sát Trần Thuyết.

Đám trạch nam và tóc tím nhỏ bên cạnh Trần Thuyết hoàn toàn không phải đối thủ của người đàn ông đang bốc cháy kia. Chỉ cần chạm vào ngọn lửa xanh đó, lập tức cũng bị thiêu cháy theo.

So với người đàn ông, bọn chúng đau đớn hơn nhiều.

Khi đã mất đi vũ khí, trên khuôn mặt béo ục ịch của Trần Thuyết cuối cùng cũng lộ ra chút căng thẳng, khóe miệng và khóe mắt giật liên hồi.

Người đàn ông càng tiến lại gần, hắn càng giơ tay lên, dùng chiếc nhẫn cũ nát kia chắn trước mặt.

Tôi không chắc chiếc nhẫn đó có thể thực hiện nguyện vọng của con người, hay là do Trần Thuyết thật sự có căn cơ linh lực nên mới kích hoạt được sức mạnh của nó. Tóm lại, đám trạch nam và tóc tím kia được tạo ra như thế nào, tôi hoàn toàn không hiểu.

Đã có một người trông có vẻ rất lợi hại xuất hiện, vậy thì tôi cũng khá hứng thú đứng bên cạnh chờ xem, xem rốt cuộc chiếc nhẫn đó có sức mạnh gì.

Tôi tiện tay gọi con tiểu quỷ đầu to quay về. Lúc này con quỷ nhỏ này bận rộn lắm.

Lúc thì nó “xì xì” vài tiếng với đám trạch nam và tóc tím, lúc lại “xì xì” với người đàn ông đang bốc cháy.

Nó không hề sợ người đàn ông kia, cũng có nghĩa là thứ nó sợ chỉ là cái móc chìa khóa cũ nát đó.

Chuyện này càng lúc càng khó hiểu. Khi tôi chạm vào chiếc nhẫn kia, tôi còn có một cảm giác rất đặc biệt.

Ngọn lửa xanh quanh người đàn ông rất giống địa ngục hỏa.

Chỉ khác là địa ngục hỏa u ám hơn. Nó gần giống với quỷ hỏa, nhưng quỷ hỏa thì hoàn toàn là màu xanh huỳnh quang, chập chờn lúc sáng lúc tối.

Còn địa ngục hỏa thì có nhiệt độ kéo dài không dứt, bề ngoài trông lạnh lẽo nhưng thực chất lại cực nóng.

Quan trọng nhất là địa ngục hỏa được cấu tạo từ ba tầng, tầng trong cùng là màu đỏ rực.

Ngọn lửa trên người người đàn ông kia, tuy nhìn giống địa ngục hỏa, nhưng vẫn thiếu vài phần.

Giống như… anh ta đang bắt chước địa ngục hỏa.

Dù sao thì địa ngục hỏa là ngọn lửa trong địa ngục, là thứ tồn tại thật sự. Nếu không phải những tồn tại như Quỷ Vương hay Diêm Vương, thì không thể triệu hồi được địa ngục hỏa.

À, những sinh vật hộ vệ đến từ địa ngục như Mạc Ly cũng có thể làm được.

Trừ khi người đàn ông này là kiểu như Ngưu Đầu Mã Diện, nếu không thì ngọn lửa trên người anh ta không thể gọi là địa ngục hỏa, chỉ là một thứ rất giống mà thôi.

Người đàn ông tiến sát Trần Thuyết, xung quanh đám trạch nam và tóc tím gần như đã bị thiêu rụi, hầu như mất hết khả năng chiến đấu.

Anh ta giơ tay lên, ngọn lửa xanh trên người theo động tác của anh ta, lập tức chuẩn bị thiêu tới Trần Thuyết.

Tôi nghi ngờ người đàn ông này không phải đến để cướp chiếc nhẫn trong tay Trần Thuyết, mà rõ ràng là muốn thiêu chết hắn cho xong. Tôi sợ chiếc nhẫn sẽ bị tổn hại, bèn ra lệnh cho tiểu quỷ đầu to đứng yên tại chỗ, còn mình thì lao về phía họ.

Khoảng cách giữa tôi và họ, nếu chạy thì chỉ tầm ba bốn bước. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, tôi cũng đang phải đưa ra lựa chọn…

Tôi nên đi cướp chiếc nhẫn, hay là giúp Trần Thuyết đối phó với người đàn ông có ngọn lửa xanh kia?

Người đàn ông đó hoàn toàn không hề nương tay, ngọn lửa xanh của anh ta đã chạm tới Trần Thuyết.

Nhưng kỳ lạ là, Trần Thuyết lại không hề gào thét, dường như ngọn lửa xanh đó không có chút tác dụng nào với hắn.

Chẳng lẽ ngọn lửa đó chỉ có hiệu quả với mấy thứ như xác sống kiểu đội quân nhảy nhót, còn với con người thì vô hiệu?

Nếu đã vậy, tôi cũng không suy nghĩ thêm nữa.

Tôi đã đến phía sau người đàn ông, trực tiếp dang tay ôm lấy anh ta từ phía sau.

Không ngờ người đàn ông run lên một cái, lập tức thu lại ngọn lửa trên người, quay phắt lại nhìn tôi, tức giận quát: “Cô có biết như vậy rất nguy hiểm không?!”

Dù đã thu lại lửa, anh ta vẫn đeo chiếc khẩu trang to, giọng nói có chút biến dạng, tôi không nhận ra là ai.

Nhưng anh ta… có phải đang lo cho tôi không?

“Tôi…” Tôi còn chưa kịp hỏi, Trần Thuyết đã nhân cơ hội này chạy mất.

Người đàn ông không để ý đến tôi, quay người lập tức đuổi theo hướng Trần Thuyết.

Chưa nói đến người đàn ông, chỉ riêng thân hình béo mập của Trần Thuyết, tốc độ chạy của hắn thì ngay cả tôi cũng có thể dễ dàng vượt qua trong chớp mắt. Dù lúc này hắn sợ hãi vừa chạy vừa la hét, nhưng hoàn toàn vô ích.

Tôi chạy theo sau người đàn ông, chưa đến năm phút đã đuổi kịp Trần Thuyết. Trong lúc đó, tiểu quỷ đầu to không yên tâm cũng chạy theo, tốc độ của nó còn nhanh hơn, lúc thì chạy vọt lên trước vài bước, lúc lại quay về quanh quẩn bên chân tôi, khiến tôi mấy lần suýt bị nó làm vấp ngã.

Trần Thuyết không ngờ chúng tôi lại bám theo dai dẳng như vậy, càng không ngờ với thể lực của mình lại nhanh chóng bị đuổi kịp. Dù sao chúng tôi cũng là người có linh lực, tốc độ có thể nhanh hơn người bình thường một chút.

Trong lúc chạy, Trần Thuyết quay đầu nhìn thấy chúng tôi đã áp sát, chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, run rẩy nhìn chúng tôi càng lúc càng tiến lại gần.

Người đàn ông mặc một bộ đồ đen, trong bóng tối không nhìn rõ dáng vẻ cụ thể.

Anh ta đi đến trước mặt Trần Thuyết, từ trên cao nhìn xuống, hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Ngay từ khi anh lấy được thứ này, phát hiện ra năng lực của nó, thì nên nghĩ đến hậu quả ngày hôm nay.”

“Anh… anh là…” Trần Thuyết nhất thời nghẹn lời, dường như đang do dự có nên nói ra tên của người này hay không, rõ ràng hắn đã nhận ra thân phận thật của đối phương.

Hắn đảo đôi mắt tam giác, nhìn thấy tôi đứng phía sau người đàn ông, ánh mắt liền dừng lại trên người tôi.

Tôi thì khá tò mò, người đàn ông đột ngột xuất hiện này rốt cuộc là ai.

Bách Triết Nguyên và Ngu Dạ bị hơn chục tên trạch nam và tóc tím kia cản chân, không đuổi kịp, rõ ràng hai người họ không có ngọn lửa xanh lợi hại như người đàn ông này.

“Cái… cái này là di vật của ông ngoại tôi… là… là của tôi.” Trần Thuyết vẫn cắn răng, không chịu giao ra món đồ.

“Ha ha.” Người đàn ông ngửa đầu cười một tiếng, tiếng cười khô khốc, ngoài cười nhưng không hề có chút cảm xúc: “Anh chắc là mình nhất định phải nói như vậy sao?”

“Đây… đây là sự thật!” Năng lực đó đối với Trần Thuyết là một sự cám dỗ cực lớn, cho dù đến lúc này hắn vẫn không muốn buông tay.

Nhưng tôi nhận ra động tác nhỏ của hắn, hắn đang kéo dài thời gian, đang tính toán điều gì đó.

Tôi không biết có nên nhắc nhở người đàn ông kia hay không. Thật ra tôi cũng khá mong chờ xem thủ đoạn nhỏ của Trần Thuyết, ít nhất có thể biết cái móc chìa khóa cũ nát đó rốt cuộc lợi hại đến mức nào.

“Các người rốt cuộc muốn làm gì?” Trần Thuyết vừa nói, vừa đặt bàn tay xuống đất, ngón út lén lút cử động.

Trước đó chiếc nhẫn đã thiêu hỏng ngón út của hắn, lúc này hắn đang cố chịu đau mà di chuyển nó. Dù sao lần đó đã khiến da thịt của hắn gần như dính liền với chiếc nhẫn.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc