Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 740: Bị Xoay Vòng Vòng

← Chap trước
Chap sau →

Tôi nhướng mày nhìn Hoa Huyễn.

Hắn ung dung cầm ô, cố ý tránh ánh mắt của tôi.

Tôi lập tức đứng bật dậy, đầu đập thẳng vào chiếc ô của hắn, suýt nữa choáng váng. Cái ô này là bằng sắt bọc cao su à? Nặng kinh khủng.

“Bây giờ không phải lúc tán dóc, chúng ta nên làm gì đây?” Tôi chống một tay lên hông, tay kia vung mạnh, khí thế như sắp bắt đầu một cuộc trường chinh.

Hoa Huyễn dường như rất ghét nóng, ngồi im tại chỗ giả chết, không chịu đi cùng tôi.

Tôi cúi xuống nhìn cái mặt nạ dày cộp của hắn, trong lòng nghĩ, nếu giật phăng mặt nạ ra, hắn có chết không nhỉ? Nếu thật vậy thì đúng là rất muốn thử.

“Này này, tôi gọi anh ra là để giúp đỡ, không phải để anh ngồi đây với cái mặt chán đời như thế đâu.” Tôi bực bội nói: “Hay là để tôi bôi kem chống nắng cho anh nhé!”

Hoa Huyễn vẫn chẳng hề vội vàng, trong khi tôi thì sốt ruột muốn cứu Lý Ương và những người khác.

Thấy hắn chậm rì như vậy, tôi tức không chịu nổi, cuối cùng xông tới liều mạng với hắn.

Kết quả dĩ nhiên là bị hắn túm gọn, xách lên như xách gà con. Hắn bình thản nói: “Tô Ly tiểu chủ, cô có sốt ruột cũng vô ích. Sự thay đổi thời tiết nơi này vốn là do con Đại Nghê kia gây ra. Giờ nó đã vượt qua thiên kiếp, nơi này tự nhiên sẽ dần khôi phục lại như ban đầu.”

“Dần khôi phục? Dần là bao lâu? Vài trăm năm hay vài ngàn năm? Anh nghĩ mấy người bị nhốt trong thạch cao kia chờ nổi sao?” Tôi bị hắn xách lơ lửng, hai chân rời khỏi mặt đất, chỉ có thể giãy giụa vô ích. Tôi nghi Hoa Huyễn chắc chắn là người khổng lồ.

Hoa Huyễn cũng không phản bác lời tôi, nghĩ một chút rồi nói: “Ừm, nếu là vài trăm năm thì chắc họ vẫn có thể chờ được.”

Nếu không phải tay hắn quá dài khiến tôi không với tới, tôi nhất định đã cào cho hắn mấy nhát vào mặt.

Thấy tôi thật sự sắp nổi điên, Hoa Huyễn cuối cùng cũng thôi cười, đặt tôi xuống đất.

Cũng còn chút lương tâm, ít nhất hắn đặt tôi dưới bóng ô.

Tôi vừa định nổi giận thì hắn giơ tay ra hiệu bảo tôi im lặng, nghe hắn nói trước: “Tô Ly tiểu chủ, cô không thấy có gì kỳ lạ sao?”

“Kỳ lạ? Cái thứ kỳ quặc to đùng ngay trước mặt tôi đây, đương nhiên là kỳ lạ rồi.” Tôi chỉ vào cái mặt nạ kỳ dị của hắn.

Hoa Huyễn không hề tức giận, tiếp tục chậm rãi nói: “Xét theo lý, Đại Nghê là sau khi tiểu chủ đến đây mới bị đánh thức. Nhưng trước khi tiểu chủ đến, khí hậu nơi này đã có biến đổi rõ rệt. Cũng coi như con Đại Nghê đó gặp may, mơ mơ hồ hồ mà vượt qua thiên kiếp, lại còn không hề bị thương.”

“Ý anh là gì? Anh cho rằng chuyện này không phải do Đại Nghê gây ra?” Tôi nghi ngờ hỏi.

Hoa Huyễn gật đầu: “Con người, yêu, thần, ma đều tồn tại trong cùng một thế giới, cùng một tấm gương. Bình thường họ cố ý hoặc vô tình tránh né con người, là vì từ mấy trăm, mấy ngàn năm trước đã có khế ước, mọi bên cùng sống yên ổn, không xâm phạm lẫn nhau.”

“Ngọn núi mà nhà họ Lý trông giữ chỉ có một. Không phải bất kỳ thần vật nào cũng có thể độ kiếp ở nơi như thế này. Nếu trong thế giới loài người đột nhiên có một ngọn núi bị trọc lóc hoặc bị phá nát, chẳng phải sẽ gây hoảng loạn sao? Trong lúc độ kiếp, sinh vật đó cũng có thể vì trốn chạy mà xâm nhập vào thành phố của loài người.”

Những gì hắn nói rất có lý, trước đây tôi thật sự chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

“Trước hết, chúng sẽ chọn những nơi hẻo lánh, điều này là chắc chắn. Nhưng dù có hẻo lánh đến đâu, vẫn có con người tồn tại. Tuy nhiên, vì đó là thần thú, nên sau khi vượt qua thiên kiếp, chúng sẽ có khả năng tự khôi phục. Đây cũng chính là lý do vì sao người đứng đầu nhà họ Lý, Lý Lăng Bạch lại để cô xử lý việc này.”

“Cậu ta hiểu lầm con Đại Nghê đó có quan hệ gì đó với cô. Dù sao nó cũng là thần thú theo bên cạnh Diêm Vương, với thực lực hiện tại của cậu ta thì vẫn chưa dám ra tay với nó, nên mới để cô đi xử lý. Nói cách khác là đuổi thần thú đi, tiện thể để nó khôi phục lại ngọn núi này về trạng thái ban đầu. Dù sao họ đã làm nơi này thành núi trọc, chuyện đó với bất kỳ ai cũng rất khó ăn nói.”

Từ trận mưa lớn, lũ lụt, sạt lở đất tối qua đến những gì vừa nghe, trong đầu tôi nhất thời nhồi nhét quá nhiều thứ, có chút từ chối suy nghĩ.

“Lúc thì anh nói là độ kiếp, lúc lại nói ngọn núi này có thể khôi phục, lúc thì nói đây là âm mưu, lúc lại nói nhà họ Lý không biết gì… rốt cuộc là sao? Tôi bị rối rồi!” Có lẽ do trời quá nóng, tôi hơi bị say nắng, đầu óc choáng váng, mất nước nghiêm trọng.

Hoa Huyễn nghiêng đầu về phía tôi, khẽ lắc đầu, không rõ là thất vọng về trí thông minh của tôi hay cảm thấy đáng tiếc cho nó, rồi bình tĩnh nói: “Hiện tại Lý Lăng Bạch tuy là người đứng đầu nhà họ Lý, nhưng dù sao vẫn chỉ là một đứa trẻ trẻ tuổi bốc đồng. Thực chất mọi việc lớn nhỏ của nhà họ Lý vẫn nằm trong tay đời gia chủ trước… à không, phải là đời trước nữa. Lý Lăng Bạch chắc chắn không biết gì, còn những người khác thì chưa chắc.”

“Điều Hoa mỗ muốn nói là, nếu ngọn núi này biến đổi do Đại Nghê độ kiếp, thì sau khi độ kiếp xong, linh lực còn sót lại của nó đủ để sửa chữa nơi này. Nhưng ở đây không những không khôi phục, mà còn biến thành bộ dạng như bây giờ, thậm chí còn đáng sợ hơn cả lúc xảy ra sạt lở.”

Tôi nhìn xung quanh, nơi này gần như có thể dùng từ không một cọng cỏ để hình dung.

Quay đầu lại nhìn con sông lúc nãy còn có chút nước, giờ cũng cạn sạch.

Tối qua còn mưa lớn như vậy, nước ngập khắp nơi, mà bây giờ đã biến thành một ngọn núi trơ trọi, đến một cây nhỏ cũng không còn.

Biểu hiện của Lý Lăng Bạch là cậu ta không biết chuyện gì đã xảy ra ở đây, lại vì sợ bị trưởng bối trách phạt nên sốt ruột bắt tôi khôi phục nơi này, bởi cậu ta cho rằng tôi và Đại Nghê là cùng một phe.

Nhưng cậu ta lại không cam lòng thả Lý Ương đi, nên vẫn mang những người bị hóa thành thạch cao đi.

Tuy nhiên đúng là kỳ lạ. Với tính cách làm to chuyện của nhà họ Lý, chuyện lớn xảy ra ở tổ phần như vậy đã ba ngày rồi mà Lý Lăng Bạch hôm nay mới phát hiện, những người khác lại cũng không phát hiện.

Đại Nghê sau khi độ kiếp thì biến mất, mà linh lực của nó cũng không khôi phục lại nơi này.

Theo lời Hoa Huyễn, từ mấy ngàn năm trước, con người, yêu, ma, thần, quỷ đã ký kết khế ước, chế ước lẫn nhau, không xâm phạm nhau.

Vì vậy con người chúng ta mới không nhận ra sự tồn tại của những thứ này. Nhưng do con người có thể biến thành quỷ, nên sự tương tác giữa người và quỷ sẽ nhiều hơn.

Còn những thần vật này khi độ kiếp sẽ chọn nơi hẻo lánh, sau khi vượt qua sẽ dùng linh lực mạnh mẽ để khôi phục lại nơi đó như ban đầu.

Nếu đúng là như vậy, thì với tư cách là linh thú cấp cao trong số cao cấp, Đại Nghê không thể nào không biết khế ước này mà không tuân theo, ngược lại còn khiến nơi này trở nên hoang tàn hơn.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc