Hoa Huyễn không nói sai.
Hắn thật sự có cách.
Mà cách của hắn… đúng là tuyệt vời hết chỗ nói.
Hắn cứ thế bế ngang tôi, từng bước một, vô cùng bình tĩnh tiến về phía kết giới nhà họ Lý.
Đám tinh quái và linh thú dường như không ngờ chúng tôi lại dám ngang nhiên xông vào giữa chúng như vậy, nên tất cả đều đứng quan sát, móng vuốt rình rập chờ cơ hội.
Tôi không biết nếu chúng thật sự xông lên thì Hoa Huyễn có thể đối phó được bao nhiêu.
Còn tôi thì… ừm, con số không.
“Xì…” Hoa Huyễn vô tình chạm vào vết thương trên lưng tôi, khiến tôi đau đến bật kêu.
Đối với tinh quái, đa số đều mang độc. Dù lúc nãy là do tôi tự đâm vào, nhưng vết thương trên lưng vẫn âm ỉ đau, xem ra tôi đã trúng độc.
Tôi không hề sợ độc của tinh quá, dù sao trong cơ thể tôi còn có ba con quỷ diệt.
Có lẽ chính vì tôi trúng độc nên chúng mới bắt đầu xao động.
Đối với độc của tinh quái, càng độc thì chúng càng hưng phấn. Quá trình giải độc cũng chính là quá trình chúng hấp thụ năng lượng.
Thấy tôi có vẻ đau, Hoa Huyễn liền đứng tại chỗ xoay người tôi lại. Hắn to lớn, sức lực lại mạnh, tôi lúc này giống như một đứa trẻ, à không, như một con cún nhỏ, bị hắn xoay qua xoay lại.
Lúc này đầu tôi chúc xuống, bị hắn ôm theo tư thế hình chữ V chiến thắng. Hắn cúi đầu, thấy vết thương lớn trên lưng tôi, liền lấy từ tay áo ra một gói thuốc, nhẹ nhàng rắc lên.
Vì phải chừa một tay để rắc thuốc, hắn chỉ dùng một tay giữ tôi. Để tôi không rơi xuống, tay kia tự nhiên hạ thấp xuống một chút để giữ thăng bằng.
Nhưng tay vốn đang đặt trên vai tôi… hạ xuống nữa thì là…
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, như cá trạch lật người một cái, ôm ngực lúng túng nói: “Anh… anh… anh làm gì vậy?!”
Có lẽ lúc này Hoa Huyễn mới nhận ra điều gì đó, suýt chút nữa thả tôi rơi xuống đất.
Tư thế của hai chúng tôi vốn đã rất kỳ quái, tôi sắp ngã xuống, hắn theo phản xạ túm lấy tôi, kết quả túm trúng tóc tôi.
Trời ơi, tôi lập tức cảm thấy da đầu như sắp bị giật ra.
Kiếp trước hai đứa tôi chắc chắn là oan gia, vì sao từ khi gặp Hoa Huyễn đến giờ, chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra?
Tôi đã đưa cả chiếc nhẫn cho hắn rồi, hắn còn muốn gì nữa chứ?
Tôi gần như muốn khóc.
Hoa Huyễn lập tức nhận ra mình đang nắm tóc tôi, liền buông tay.
Tôi rơi thẳng xuống đất.
Hai chúng tôi nhìn nhau, không khí có chút ngượng ngập.
Cuối cùng, Hoa Huyễn ngồi xuống, lại xoay tôi lại, rắc thuốc bột lên vết thương.
Tôi có nên khen hắn là một người… kiên trì không đây?!
Vết thương gần như kéo dài xuyên suốt cả lưng tôi. Hoa Huyễn nghiêm giọng hỏi: “Chuyện này là sao?”
“À, không sao, tôi tự đâm vào thôi.” Thuốc bột kia rất hiệu quả, rắc lên là thấy mát lạnh.
Hoa Huyễn nói tiếp: “Đây là loại tinh quái có độc tính đứng trong top năm, thân hình không lớn nhưng độc cực mạnh, chỉ trong năm giây là lan khắp cơ thể. Tiểu chủ Tô Ly còn sống được đến giờ, đúng là kỳ tích.”
Thảo nào đám tinh quái và linh thú không dám tùy tiện đến gần tôi. Xem ra chúng đều biết độc tính của con tinh quái đó, thấy tôi vẫn bình an vô sự nên cho rằng tôi chắc chắn là nhân vật lợi hại.
Tôi liếc mắt, đúng lúc phát hiện con tinh quái đã làm tôi bị thương đang lén lút bám theo chúng tôi ở không xa.
Dù sao nó đã làm tôi bị thương, ít nhiều cũng dính phải một chút máu của tôi, chính những vết máu đó khiến nó như bị mê hoặc.
“Hừ, thôi đi.” Tôi miễn cưỡng xoay người, kéo tay áo Hoa Huyễn đứng dậy, phủi đất trên người rồi nói: “Anh cái gì cũng biết, chẳng lẽ lại không biết trong cơ thể tôi có ba con quỷ diệt sao? Độc của tinh quái đối với tôi chẳng là gì, miễn là nó không xé tôi thành mấy mảnh là được. Quỷ diệt của tôi không có khả năng khâu tôi lại đâu. Kìa, con tinh quái đó vẫn đang theo chúng ta đấy.”
“Từ nãy Hoa mỗ đã cảm thấy có thứ gì đó bám theo, chỉ là không để tâm. Hóa ra là nó.” Hoa Huyễn vừa nói xong, tôi bỗng cảm nhận được một luồng lạnh lẽo và ác ý tỏa ra từ người hắn.
Nói sao nhỉ… khi hắn phát ra cảm giác đó, tôi thấy hắn đáng sợ.
Đáng sợ hơn tất cả tinh quái ở đây.
Rất giống… người áo đen hôm đó trên đảo.
Là hắn sao?!
Không, lại cảm thấy không hoàn toàn giống, có chút khác biệt.
Tóm lại, chắc chắn là kiểu người không dễ chọc vào.
Chúng tôi đã đến gần kết giới, cách kết giới nhà họ Lý chưa tới năm mét.
Đột nhiên, Hoa Huyễn biến mất ngay trước mắt tôi, nhanh đến mức tôi không kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra.
Ngay sau đó, bên tai vang lên một tiếng gầm sắc nhọn. Tôi quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, thì thấy con tinh quái từng làm tôi bị thương bị Hoa Huyễn một tay bóp chặt cổ.
Hoa Huyễn dường như trở nên to lớn hơn lúc nãy?!
Nhưng trên mặt hắn vẫn đeo chiếc mặt nạ dày đó.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ tay hắn siết chặt, con tinh quái vừa làm tôi bị thương… bị bóp nát ngay trong lòng bàn tay hắn.
Bị bóp nát!
Tôi thực sự bị dọa sợ.
Con tinh quái đó cứ thế… chết ngay!
Máu thịt của nó bắn tung tóe khắp nơi. Vì máu của nó có độc, những tinh quái và linh thú xung quanh lập tức tránh xa.
Máu của nó cũng bắn lên người Hoa Huyễn.
Tôi đứng đờ ra.
Hắn… là đi trả thù giúp tôi sao?!
Tại sao chứ?
Chẳng phải vừa rồi chúng tôi còn cãi nhau sao? Quan hệ của chúng tôi tốt đến mức đó à? Vì chiếc nhẫn sao?
Trong chốc lát quá nhiều thông tin, đầu óc tôi không kịp xoay chuyển.
Nhưng tôi nhớ Hoa Huyễn từng nói, con tinh quái này độc tính rất mạnh, năm giây là chết.
Tôi có quỷ diệt trong người, còn hắn thì không.
Hắn làm vậy để làm gì chứ! Chẳng qua chỉ là vừa nãy suýt chạm vào… khụ khụ của tôi thôi mà.
Tôi vội vàng bật dậy, chạy nhanh đến trước mặt Hoa Huyễn, lớn tiếng hỏi: “Anh không sao chứ? Đợi đó, tôi lập tức giúp anh giải độc, không sao đâu, không sao đâu.”
Tôi vừa an ủi hắn, vừa như đang dỗ một đứa trẻ.
Xem ra tôi buộc phải gọi quỷ diêt ra rồi. Trời mới biết khi thấy nhiều con mồi như vậy, chúng sẽ kích động đến mức nào. Lỡ như năng lượng của tôi lại mất kiểm soát thì xong đời, Hân Thích còn chưa được tôi cứu, đã bị tôi làm tức chết rồi.
Hoa Huyễn đã trở lại dáng vẻ bình thường, nhẹ nhàng xua tay với tôi: “Không sao, Hoa mỗ không sợ chút độc nhỏ này, tiểu chủ Tô Ly không cần lo lắng.”
Hắn nói nhẹ như mây gió, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, khiến tôi lại cạn lời.