Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 787: Tôi Muốn Bồi Thường

← Chap trước
Chap sau →

Con nữ quỷ cầm đầu rất xinh đẹp.

Đẹp đến mức có phần yêu mị.

Nhìn khuôn mặt ả, tôi luôn nhớ đến Đắc Kỷ.

Người càng đẹp, khi trở nên dữ tợn thì lại càng khiến lớp da mặt ấy trở nên đáng sợ.

Lúc này, biểu cảm trên mặt con nữ quỷ cầm đầu kia thật sự muôn hình vạn trạng, mỗi biểu cảm lại càng đáng sợ hơn biểu cảm trước, trông như hận không thể xé xác tôi bằng tay không.

Mẹ của Lý Ương nhân cơ hội khống chế nữ quỷ. Chỉ trong khoảnh khắc tôi lùi lại một bước, đầu của nữ quỷ đã nổ tung.

Giống như một quả bóng bị thổi quá căng, “bùm” một tiếng trầm đục rồi vỡ ra.

Không có óc, không có máu, sau khi nổ xong, tất cả lại trở về yên tĩnh.

Thân thể của nữ quỷ cũng không còn cử động, chỉ còn lại một cái xác không đầu đứng đó. Tôi đứng ngây ra nhìn, không biết tiếp theo nên làm gì.

Tôi nhớ đến lúc trước đầu của Doãn Tầm, sau khi bị nuốt chửng cũng biến thành như vậy, một cơ thể không đầu, một lát sau sẽ có thứ gì đó bò ra.

Đây là một cái giếng ngầm, tôi có muốn chạy cũng không có chỗ mà chạy.

Tôi siết chặt xích khóa linh lực trong tay. Tôi phát hiện, ban đầu còn cảm thấy xích khóa linh lực hơi nóng rát, nhưng giờ cảm giác cầm nó trong tay, tôi gần như đã quen rồi.

Tôi lấy hết can đảm tiến lên vài bước, đến gần bên nữ quỷ để quan sát.

Ngay khi tôi lại gần, tôi nghe thấy một âm thanh giống như tiếng ấm đun nước điện sắp sôi.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy âm thanh như vậy. Tôi nhìn quanh một vòng, không thấy gì, vậy thì âm thanh đó hẳn là phát ra từ cái thân không đầu kia.

Tôi bước ngang từng chút một, cẩn thận áp sát đến bên cái xác, kiễng chân lên, muốn xem chỗ trống của cái đầu kia rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc tôi vừa nhích lại gần, cái xác đó đột nhiên mọc ra một cái đầu.

Rất nhanh, còn nhanh hơn cả măng mọc sau mưa, “vút” một cái xuất hiện ngay tại chỗ, rõ ràng làm tôi giật mình không nhẹ.

Tôi ôm ngực, theo phản xạ hét lên một tiếng.

Tiếng hét của tôi lại làm cái đầu vừa mọc ra kia giật mình. Cô ấy cau mày nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Tôi nhìn kỹ lại, mới phát hiện cái đầu đó là mẹ của Lý Ương.

Phù, thật là dọa chết tôi rồi, dọa đến mức tôi hoàn toàn quên mất chuyện vừa rồi mình đã giúp bà giành lấy vị trí đầu chủ.

Cuối cùng, sau khi đánh bại tất cả các cái đầu khác, mẹ của Lý Ương đã thành công trở thành cái đầu chủ đạo, còn những cái đầu khác gần như bị tiêu diệt sạch, số còn lại cũng bị bà hấp thụ và tiêu hóa.

Bà không phải kiểu mỹ nhân kinh diễm, nhưng nhìn thế nào cũng thấy dễ chịu, hiền từ, rất đỗi dịu dàng.

Bà cứ bình tĩnh nhìn tôi như vậy, ánh mắt khiến tôi cảm thấy rất dễ chịu.

Tôi ngượng ngùng ho khan một tiếng, hỏi: “Những… ừm… bạn bè của bà…”

“Ha ha.” Bà cười rồi nói: “Họ đều không còn nữa. Nếu có thiện duyên thì sẽ được đầu thai chuyển thế, không có thiện duyên thì sẽ tan thành mây khói. Vốn dĩ chúng tôi ở dưới lòng đất tối tăm này, không thấy ánh mặt trời, được giải thoát như vậy cũng tốt.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Nói thật, tôi thích Kỳ Văn, cũng sẵn sàng ở bên anh ấy. Nhưng khi gặp Diệp Vân Phi, tôi lại không hề căng thẳng gì, theo lý thì cũng nên lấy lòng ba chồng tương lai chứ, vậy mà tôi với ông ta lại cứ động tay động chân với nhau.

Nhưng người phụ nữ trước mắt này thì khác, tôi lại vô cớ trở nên căng thẳng.

Còn bà thì chẳng để tâm, thậm chí nghiêng người ngồi xuống đất, rồi ra hiệu cho tôi cũng ngồi.

Tôi nhếch mép cười, ngồi xuống bên cạnh bà, không biết bà muốn làm gì.

Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn lên miệng giếng, khẽ lắc đầu, rồi quay sang hỏi tôi: “Con nói cho tôi nghe, Lý Ương là người như thế nào?”

“Ừm… thích giúp đỡ người khác, tuy có hơi luộm thuộm, nhưng nấu ăn rất ngon, không bao giờ bỏ rơi bạn bè, có nguyên tắc làm việc, hơi lắm lời, nhưng luôn rất quan tâm đến người khác… tóm lại là một người tốt.” Tôi trả lời.

Bà hài lòng gật đầu, rồi hỏi: “Vậy nó… có người mình thích chưa?”

Tôi nghĩ một chút rồi gật đầu.

Bà nhìn tôi, tôi vội vàng xua tay nói: “Không phải con đâu! Là một bác sĩ tuy vóc dáng nhỏ nhắn nhưng rất lợi hại, không có quỷ linh nào mà cô ấy không chữa được. Cô ấy làm việc dứt khoát, được mọi người rất tin cậy, là kiểu người có phần mạnh mẽ.”

“Ừm?” Người phụ nữ khẽ sững lại, có lẽ không ngờ Lý Ương vốn rất có bản năng bảo vệ lại thích kiểu phụ nữ như vậy, nên có chút ngoài dự đoán.

Hân Thích đúng là kiểu phụ nữ mạnh mẽ, nhưng chính kiểu người như vậy mới là người nuốt hết nước mắt vào trong, lại càng khiến người khác muốn bảo vệ hơn.

Bà lại hỏi thêm về sinh hoạt thường ngày của Lý Ương, tôi kể tỉ mỉ từng chút một. Không biết đã qua bao lâu, phía chân trời bắt đầu ửng sáng, miệng giếng cũng le lói chút ánh nắng.

“Thật tốt.” Bà mỉm cười mãn nguyện. Một tia nắng vừa chiếu lên gương mặt nghiêng của bà, khiến bà trông càng dịu dàng hơn, nhưng… cũng trở nên có phần trong suốt?

Lúc này tôi mới nhận ra, ở nơi ánh nắng chiếu tới, bà đang dần yếu đi và trở nên mờ nhạt.

Quỷ không thể gặp ánh mặt trời.

“Chúng ta mau đến chỗ râm mát đi, hoặc… bình thường ban ngày các người ở đâu? Mau trốn đi đã.” Tôi vội vàng nói.

Bà lắc đầu, nghiêng người nắm lấy tay tôi, mỉm cười nói: “Tôi đã nói rồi, điều tôi không yên lòng nhất trong đời này chính là Lý Ương. Tôi biết nó sẽ chăm sóc Linh rất tốt. Tuy tôi không chăm sóc nó được mấy ngày, nhưng tôi tin nó. Tôi cảm thấy mình thật tàn nhẫn, rõ ràng là một người mẹ không đạt tiêu chuẩn, tôi đáng ra còn không có tư cách tin tưởng nó.”

“Lý Ương là một đứa trẻ tốt, tôi thật sự rất có lỗi với nó. Nhưng tôi chưa từng hối hận vì đã sinh ra nó, nó là niềm tự hào của tôi. Chỉ là tôi không còn mặt mũi để nói những lời này với nó khi đối diện.”

Tôi vội nói: “Không không không, dì ơi, dì có mà. Hân Thích rất giỏi, cô ấy có thể chữa trị cho dì. Chỉ cần chúng ta ra ngoài tìm họ, dì nhất định sẽ không sao.”

“Tô Ly, con nghe tôi nói.” Bà nhíu mày nói: “Linh lực của Lý Thạc Bạch cũng rất mạnh, con có thể lợi dụng linh lực của cậu ta để phá phong ấn, thoát lên mặt đất.”

“Tôi vốn muốn đưa hết linh lực của mình cho con, nhưng tôi quá có lỗi với Lý Ương, cả đời này chưa từng để lại cho nó thứ gì…”

“Tôi biết con không biết cách sử dụng linh lực, đạo pháp của nhà họ Lý có thể dẫn dắt con. Tôi sẽ cho con một phần sức mạnh, giúp con biết cách vận dụng linh lực của mình, giống như trong võ thuật khai thông Nhâm Đốc nhị mạch vậy. Nhưng sau đó, tôi cầu xin con, hãy đưa linh đan của tôi cho Lý Ương.”

“Không, dì ơi, dì cũng nói rồi, linh lực của con rất mạnh mà.” Tôi nắm ngược lại tay bà, nói: “Chúng ta có thể cùng ra ngoài, dì đừng…”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc