Tôi biết, điều mà U Dung lựa chọn chắc chắn là con đường tự bạo.
Muốn đối phó với Diệp Ấu Di, đối với U Dung mà nói, chiêu cuối cùng chính là đóa U Linh Hoa nở rộ.
Mà để U Linh Hoa hình thành, cần một nữ vu mạnh mẽ của U tộc từ bỏ chính bản thân mình, để một đóa hoa linh lực thánh khiết nở ra ngay trên trái tim.
Ngay từ đầu U Dung đã biết, với sự thông minh của Diệp Ấu Di, cô ta nhất định sẽ để lại đường lui, cho nên U Dung chưa từng nghĩ mình có thể sống sót.
Hơn nữa, U Hạ đã truyền cấm thuật đó cho Diệp Ấu Di. Mà sở dĩ nó được gọi là cấm thuật, một mặt là vì quá hắc ám, rất thích hợp cho kiểu người như hai bọn họ tu luyện.
Mặt khác, trong cấm thuật còn bao gồm cả cách đối phó với tình huống như thế này.
U Hạ không thể để tộc nhân biết được phương pháp chống lại bọn họ.
Sau này bà ta lại cảm thấy, con người đều là sinh vật yêu quý sinh mạng, không thể nào dễ dàng giao cả tính mạng mình ra ngoài.
Cho nên dù biết được thì sao chứ?
Khổ cực tu luyện mấy trăm năm, chỉ để đổi lấy một lần nở hoa cuối cùng?
Ngay cả kết trái cũng chưa kịp thì đã tan thành mây khói, chẳng còn lại gì. Đừng nói thi cốt, đến cả cơ hội đầu thai cũng không có.
Chuyện như vậy, ai mà làm được đây?
Không biết cơ duyên xảo hợp thế nào mà U Dung lại biết được phương pháp ấy.
Ước chừng ngay cả U Hạ cũng không thể ngờ rằng, trên thế giới này thật sự tồn tại một kẻ ngốc như vậy.
Vì ngăn cản bóng tối xuất hiện, thà hy sinh toàn bộ linh lực mình tu luyện được, chỉ để cuối cùng nở rộ một lần.
Tôi không khỏi nghĩ, đó nhất định sẽ là một đóa hoa vô cùng đẹp.
“Cô thay đổi rồi.” Diệp Vân Phi đứng bên cạnh tôi đột nhiên lên tiếng.
Tôi quay đầu lại, phát hiện ông ta đang nói với tôi.
Tôi có chút kinh ngạc, không hiểu vì sao đột nhiên ông ta lại nói vậy, nên chỉ nhíu mày nhìn ông ta.
Ông ta nghiêng người, đánh giá tôi từ trên xuống dưới, rồi giơ một ngón tay chỉ về phía tôi mà nói: “Trước đây cô… sẽ không như vậy đâu. Tôi cảm thấy cô đã trở nên lạnh lùng và bình tĩnh hơn rất nhiều. Nếu là trước kia, lúc này cô chắc chắn đã lao ra ngoài rồi, thế nào cũng sẽ cứu U Dung.”
“Nhưng bây giờ, cô dường như đang nhìn cô ấy chết đi… thậm chí còn muốn xem U Linh Hoa rốt cuộc trông như thế nào nữa?”
Ha…
Đúng là Diệp Vân Phi, thật dễ dàng nhìn thấu tôi.
Nhưng khi ông ta nói như vậy, trong lòng tôi bỗng có chút hoảng loạn.
Đúng vậy.
Ông ta nói không sai chút nào.
Tôi đúng là đang nghĩ như thế.
Lời của ông ta cũng khiến tôi bừng tỉnh.
Dường như tôi thật sự đã trở nên lạnh lẽo vô tình hơn rồi.
Tại sao lại như vậy?
Rõ ràng trong thâm tâm tôi không muốn U Dung xảy ra chuyện gì.
Nhưng trên thực tế, tôi chỉ đứng ở đây, chờ đợi mọi chuyện xảy ra, hoàn toàn không định làm bất cứ điều gì để cứu vãn.
U Dung đang dùng chính mạng sống của mình để chống lại bóng tối của Diệp Ấu Di.
Thế mà tôi lại cảm thấy… đó là chuyện của cô ấy, cô ấy nên làm như vậy?
Đúng vậy.
Trong lúc bản thân chẳng hề nhận ra, tôi đang dần trở thành một kẻ có trái tim bằng đá.
Rốt cuộc tôi bị làm sao vậy?
Những lời của Diệp Vân Phi giống như đánh thức người trong mộng.
Bảo sao vừa rồi ông ta cứ luôn khuyên tôi có nên giúp một tay hay không. Sau đó lại dứt khoát không nhắc nữa, ông ta tưởng tôi đang có kế hoạch gì đó. Mà bây giờ ông ta không nhịn được phải nói thêm lần nữa, là bởi ông ta nhận ra…
Tôi vốn chẳng có kế hoạch gì cả, mục đích của tôi chỉ là đứng đây xem náo nhiệt, hoặc chờ hai người họ lưỡng bại câu thương.
Rốt cuộc điều gì đã thay đổi tôi?
Tôi nhíu mày suy nghĩ một hồi thật kỹ, cuối cùng không thể không lần nữa nghĩ đến phần còn lại của chiếc nhẫn trong lòng mình.
Rõ ràng trong cả chiếc nhẫn ấy, phần ở chỗ tôi mới là phần quan trọng nhất.
Nói thế nào nhỉ?
Một chiếc nhẫn kim cương nếu không có viên kim cương thì cũng chỉ là một chiếc nhẫn bạc hay nhẫn bạch kim bình thường mà thôi. Chính vì có phần kim cương ấy nên nó mới được gọi là nhẫn kim cương.
Phần thân nhẫn đúng là đang ở chỗ Hoa Huyễn.
Nhưng phần quan trọng nhất lại nằm trong tay tôi.
Nhớ tới chuyện tổng biên tập Đại Tây Qua, Trần Thuyết sa vào bóng tối rồi điều khiển cương thi, tôi bất giác rùng mình.
Sao cơ?
Lẽ nào tôi cũng bị kéo vào bóng tối rồi?
Khi Trần Thuyết bị kéo vào bóng tối, bóng tối đã ban cho anh ta sức mạnh, khiến anh ta chỉ cần nghĩ đến điều gì là có thể thực hiện được điều đó.
Nếu tôi cũng gặp phải chuyện như vậy…
Thì thứ tôi muốn có được là gì?
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, không muốn thừa nhận điều đó.
Ngay lúc tôi đang hoảng loạn suy nghĩ lung tung, tôi liếc mắt nhìn thấy Diệp Thu Mặc, tròng mắt suýt nữa rơi khỏi hốc mắt!
Tôi nghĩ ra rồi.
Nghĩ ra cái gì đó rồi!
Đúng!
Đúng rồi!!
Sao tôi lại không nghĩ tới chứ?!
Nếu tôi sa vào bóng tối, và bóng tối có thể ban cho tôi sức mạnh…
Thì thứ mà trong vô thức tôi muốn có được…
Là Kỳ Văn.
Là Kỳ Văn đó!
Tôi nhìn gương mặt của Diệp Thu Mặc giống hệt Kỳ Văn, kinh ngạc đến mức suýt cắn đứt lưỡi mình.
Chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều do tôi gây ra?
Là bóng tối đang giúp tôi sao?
Phải nói rằng, cho dù là Quỷ Vương, Kỳ Văn vẫn thuộc về phía ánh sáng.
Anh chưa từng làm chuyện gì quá đáng, thậm chí còn không khởi động sức mạnh của bóng tối, càng không dẫn dắt đội quân âm binh.
Kỳ Văn là một người dịu dàng.
Giống như hai con cương thi bên cạnh Trần Thuyết vậy.
Bất kể lúc còn sống họ là người thế nào, họ đều đang thay đổi theo suy nghĩ của Trần Thuyết.
Mà tiền đề của sự thay đổi đó là…
Bọn họ thuộc về bóng tối.
Vốn dĩ họ chính là thứ được sức mạnh hắc ám triệu hồi ra mà!
Tất cả những điều kiện ấy, Diệp Thu Mặc đều phù hợp.
Anh ta tà ác, anh ta không hướng thiện, anh ta được Diệp Ấu Di nuôi lớn, anh ta từ nhỏ đã sống dưới cái bóng của Kỳ Văn, anh ta là kẻ muốn giành lấy vị trí Quỷ Vương.
Là kẻ muốn chứng minh sức mạnh của bản thân.
Nếu anh ta có thể trở thành Kỳ Văn…
Vậy thì anh ta nhất định sẽ trở thành Quỷ Vương chân chính.
Một Quỷ Vương khiến cả con người bình thường cũng phải sợ hãi, một Quỷ Vương khiến mọi sức mạnh đều phải thần phục dưới chân mình.
Chỉ cần Diệp Thu Mặc biến thành Quỷ Vương…
Thì mọi chuyện đều trở nên hợp tình hợp lý.
Ha ha…
Ha ha!!
Lẽ nào tất cả thật sự đều do tôi gây ra sao?
Tôi bắt đầu run rẩy không ngừng, thậm chí tôi còn muốn đưa tay móc bộ não mình ra ngoài. Có phải chỉ cần không còn đầu óc nữa thì tôi sẽ ngừng suy nghĩ hay không?
Bây giờ dừng lại… còn kịp không?
Diệp Vân Phi đứng bên cạnh tôi bị biểu cảm thay đổi liên tục của tôi dọa cho phát sợ.
Huống hồ lúc này tôi đã toát đầy mồ hôi lạnh, quần áo nhanh chóng bị thấm ướt, mồ hôi trên trán không ngừng chảy xuống.
Rốt cuộc tôi đã làm gì?!
Đã làm gì vậy chứ?!
Diệp Vân Phi ngẩng đầu nhìn xung quanh, phát hiện chúng tôi đang ở trong một kết giới, thế nào cũng không thể có mưa, càng không có mưa máu.
Vậy mà tôi lại ướt sũng.
Ông ta cảm thấy vô cùng khó tin, đôi mắt không ngừng đảo quanh, trong lòng tính toán điều gì đó.
Ông ta cũng không biết trạng thái mất kiểm soát đột ngột của tôi rốt cuộc là thế nào.
Lên cơn động kinh sao?
“Cô… bị làm sao vậy? Vì U Dung? Hay vì chuyện gì khác? Đừng đột nhiên dọa người như thế chứ? Diệp Ấu Di đã làm gì cô? Hay là cô bị thứ gì điều khiển rồi?”
“Tôi thật sự là… chết tiệt…”