Diệp Thu Mặc ở bên cạnh tôi.
Sau khi tôi nói câu nhờ anh giúp đỡ, anh liền giống như một thú triệu hồi vậy, tất bật chạy trước chạy sau bên cạnh tôi, tận tâm tận lực.
Nói thật thì điều đó khiến tôi hơi đau đầu.
Mỗi khi anh lại gần, tôi buộc phải đối diện với gương mặt ấy.
Gương mặt mà hiện tại tôi thật sự không muốn đối diện chút nào. Tôi hoàn toàn chưa có chuẩn bị tâm lý, tôi rất sợ.
Sau khi Kỳ Văn rời đi, bề ngoài tôi trông như chẳng có chuyện gì, nhưng thật ra trái tim tôi vẫn luôn bị giày vò. Tôi không muốn gặp anh lúc này.
Tôi không muốn đối diện với anh khi bản thân chưa chuẩn bị gì cả.
Thậm chí lúc bị Vụ Vân mang đi, tôi còn từng nghĩ: có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Dù sao thì tôi cũng sắp tan biến hoàn toàn rồi. Duyên phận giữa chúng tôi chắc cũng chỉ đến đây thôi.
Mang theo tâm trạng như vậy, giờ đây khi nhìn thấy gương mặt này, tôi sẽ… không nỡ chết nữa.
Cứ như thế, dưới sự bảo vệ của Diệp Thu Mặc, tôi xuyên qua những bong bóng máu qua lại, tìm cơ hội tiếp cận Diệp Ấu Di ở trung tâm nhất, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể tung ra đòn kết liễu chí mạng.
“Nhìn dáng vẻ hiện tại của em, có vẻ em định tự tay tung đòn cuối cùng với Diệp Ấu Di?” Tôi bị Diệp Thu Mặc xách theo, chỉ cần phối hợp với anh thì sẽ không bị bong bóng máu tấn công.
Quả thật anh biết phải đi thế nào. Những bong bóng máu này thay đổi bất cứ lúc nào, hoàn toàn không có quy luật, tất cả đều dựa theo tâm trạng của Diệp Ấu Di.
Mà việc Diệp Thu Mặc có thể né tránh chúng, một phần là vì anh hiểu Diệp Ấu Di, phần khác… tôi cảm thấy Diệp Ấu Di cũng đang vô tình hay cố ý chừa đường sống cho anh.
Dù ngoài miệng cô ta có nói không tha thứ cho người đàn ông này thế nào đi nữa, cô ta vẫn thích anh. Điểm này Diệp Ấu Di không thể phủ nhận được.
“Có vẻ em cho rằng giữa tôi và cô ta có ràng buộc rất sâu.” Khi nói câu này, giọng điệu của Diệp Thu Mặc hơi khác đi một chút, không còn giống Kỳ Văn nữa, mà quay trở về dáng vẻ tổng tài bá đạo kia.
“Dù sao cô ta cũng là người nuôi lớn anh, giúp anh mạnh lên.” Tôi nói: “Ít nhất nếu không có cô ta, anh cũng sẽ không muốn trở thành Quỷ Vương đúng không? Tôi đoán vậy.”
“Ha.” Diệp Thu Mặc cười lạnh rồi nói: “Em nói không sai. Nếu không có cô ta, có lẽ tôi đã sống hạnh phúc hơn một chút, dục vọng cũng không nhiều đến vậy, ở Diệp gia có lẽ cũng sẽ sống có tôn nghiêm hơn. Nếu là kiểu quan hệ như thế, tại sao tôi phải nương tay với cô ta? Chẳng phải rất mâu thuẫn sao?”
Anh nói đúng quá, đến mức tôi nhất thời không biết phản bác thế nào, chỉ có thể ngốc nghếch để anh dẫn đi.
“Nhưng em còn sai một điểm.” Diệp Thu Mặc ôm ngang eo tôi rồi nói: “Tôi sẽ không tung đòn cuối cùng với Diệp Ấu Di đâu. Đó là việc của em.”
“Anh chẳng phải hiểu cô ta rất rõ sao?” Tôi hỏi: “Nếu anh ra tay chẳng phải sẽ an toàn hơn à?”
“Ừm, vậy thì sao?” Một câu hỏi ngược lại của Diệp Thu Mặc khiến tôi cứng họng.
Đúng vậy, anh chịu giúp tôi đã là không tệ rồi. Dù sao anh vốn chẳng cần phải đối đầu với Diệp Ấu Di. Biết đâu sau khi giải quyết hết chúng tôi, hai người họ còn có thể song túc song phi nữa.
Hiện giờ Diệp Thu Mặc lại lựa chọn phản bội thêm lần nữa, Diệp Ấu Di chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh.
Tôi không biết rốt cuộc ràng buộc giữa hai người họ là gì, tình cảm của Diệp Thu Mặc dành cho Diệp Ấu Di rốt cuộc ra sao, nhưng từ lần đầu tiên gặp anh, tôi đã luôn có cảm giác…
Anh lúc nào cũng muốn giết chết Diệp Ấu Di.
Thứ anh dành cho cô ta… là một loại hận ý nào đó sao?
“Đừng phân tâm.” Giọng điệu của Diệp Thu Mặc dần trở nên nghiêm túc, dường như anh đã không còn muốn giả làm Kỳ Văn nữa.
Nhưng gương mặt đó của anh…
Diệp Ấu Di đang dùng toàn bộ sức lực, khiến không gian vốn chẳng quá lớn này tiến đến bờ vực sôi trào, làm người ta cảm thấy khó thở.
Lúc này mà chúng tôi còn tiến lại gần, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Tôi không biết mình còn bao nhiêu lần có thể triệu hồi sức mạnh sinh mệnh của Mạc Ly và Quỷ Diệt nữa, luôn cảm thấy nếu chưa tới thời khắc quan trọng thì tốt nhất đừng dùng tới.
Thân thủ của Diệp Thu Mặc nhanh nhẹn đến kỳ lạ, mỗi lần đều có thể né được bong bóng máu ngay trước khi chúng ập tới, như thể thời gian của anh luôn sớm hơn chúng tôi một giây.
Tôi cố gắng thả lỏng đầu óc, như vậy mới không làm vướng chân anh, mặc cho anh mang tôi chạy loạn khắp nơi, tôi cũng chẳng còn oán trách gì nữa.
Cuối cùng, hai chúng tôi cũng đã ở rất gần Diệp Ấu Di.
Diệp Ấu Di quay sang nhìn chúng tôi, ánh mắt đó rõ ràng đã phát hiện ra sự tồn tại của hai người.
Cô ta nheo mắt lại, hiển nhiên cực kỳ khinh thường kiểu tổ hợp của chúng tôi.
Diệp Thu Mặc cũng tập trung tinh thần, nói với tôi: “Chuẩn bị sẵn sàng, bất cứ lúc nào…”
Còn chưa đợi anh nói xong, cả người tôi đã lại lần nữa bị hất văng lên không trung.
Ngay khi bị tung lên, tôi lập tức phát hiện mình đang lao thẳng về phía Diệp Ấu Di.
Trên đường bay này hoàn toàn không có bất kỳ chướng ngại nào, nói cách khác, đây là lộ trình mà Diệp Thu Mặc đã tính toán sẵn cho tôi.
Nhưng điều khiến tôi tức nhất là…
Chẳng phải nói là chuẩn bị sao?
Sao còn chưa nói xong đã ném người đi luôn rồi?!
Đây mà gọi là chuẩn bị à?
Chuẩn bị đâu?!
Tôi lộn một vòng giữa không trung. Vì động tác đó mà mắt cá chân bị một bong bóng máu nổ tung bên cạnh đánh trúng, sưng đỏ cả một mảng, suýt chút nữa khiến tôi mất thăng bằng rơi từ trên không xuống.
Tôi hoàn toàn không có chút chuẩn bị tâm lý nào, thậm chí còn chưa kịp nghĩ xem sau khi đối mặt với Diệp Ấu Di thì mình phải ra tay thế nào.
Nói thật, lúc đầu tôi vẫn còn ôm chút tâm lý may mắn.
Đặc biệt là khi Diệp Thu Mặc nói anh có cách đối phó Diệp Ấu Di, tôi đã nghĩ: giao cho anh ta luôn cũng được.
Nhưng Diệp Thu Mặc hoàn toàn không có ý định trực tiếp giao chiến, đột nhiên lại quẳng hết mọi thứ trở về cho tôi.
Hơn nữa còn là trong lúc tôi chưa chuẩn bị gì cả đã trực tiếp ném tôi ra ngoài.
Điều đó khiến tôi không thể không nghĩ lại: anh ta là người của Diệp Ấu Di đúng không? Tôi đây là đang đi chịu chết à?
Nhưng nghĩ lại thì đúng là rất nhiều chuyện tôi làm cũng không đúng.
Dù sao đây cũng là chuyện của tôi, vậy mà tôi cứ luôn muốn dựa dẫm vào người khác.
Kiểu suy nghĩ này thật sự rất đáng sợ.
Tôi phụ thuộc vào người khác quá nhiều rồi.
Có những lúc, vẫn phải dựa vào chính mình thôi.
Chỉ trong chưa đầy mười giây lơ lửng giữa không trung, trong đầu tôi đã nghĩ tới bao nhiêu chuyện như thế.
Cuối cùng, ngay lúc sắp áp sát Diệp Ấu Di, tôi chợt nhớ ra một thứ.
Nếu Diệp Ấu Di đang sử dụng linh lực, vậy thứ đó biết đâu lại có tác dụng.
Chỉ cần thứ đó phát huy tác dụng, U Linh Hoa thoát khỏi khống chế thì có thể nhân cơ hội tấn công Diệp Ấu Di rồi.
Đúng vậy, không sai, mình đúng là quá thông minh.
Tôi vội vàng mở không gian ra, kéo từ bên trong ra một cái roi.
Một chiếc roi tròn trịa, không có khớp xương, khác rất nhiều với cây roi của Kỳ Văn. Cây roi này trông khá bình thường.
Đó là Khóa Linh Tỏa mà tôi tiện tay lấy từ địa giếng nhà họ Lý.
Chỉ cần bị nó trói lại, cho dù là Diệp Ấu Di cũng sẽ tạm thời không thể sử dụng linh lực được nữa.