Không, nói chính xác hơn thì phải là sắc mặt của Kỳ Văn không hề thay đổi.
Bất kể lời tôi nói là dễ nghe hay khó nghe, là khẳng định hay phủ nhận anh ta, là bảo anh ta ở lại đây hay đi chết đi nữa, biểu cảm của anh ta cũng không có lấy một gợn sóng. Chỉ có lúc nhìn tôi, ánh mắt ấy mới đổi thành vẻ dịu dàng kia.
Nói cách khác, chỉ khi nhìn thấy tôi, Diệp Thu Mặc mới lập tức nhập vai.
Như thể việc anh ta biến thành dáng vẻ của Kỳ Văn vốn không phải để đoạt lấy vị trí Quỷ Vương, mà là để khiến trong lòng tôi dễ chịu hơn.
Tôi âm thầm trợn trắng mắt.
Diệp Vân Phi ngồi đối diện tôi, lúc kể chuyện của mình vẫn luôn quan sát biểu cảm của tôi.
Điều này khác hẳn lúc ban đầu.
Lúc mới kể những chuyện này, Diệp Vân Phi chỉ đơn giản bộc lộ cảm xúc của mình, kể lại câu chuyện của mình mà thôi. Chỉ sau khi Diệp Thu Mặc xuất hiện, ông ấy mới bắt đầu như vậy.
Rốt cuộc Diệp Vân Phi đã làm chuyện gì mà cảm thấy có lỗi với Diệp Thu Mặc chứ?
Hay là ông ấy đã nhận ra sự thật rằng hiện giờ Diệp Thu Mặc không còn là con người nữa?
Dù sao trước đó ở bên ngoài, Diệp Thu Mặc đã giải quyết chút chuyện riêng với Cù Lâm Tử. Mà Cù Lâm Tử lại tiến hóa từ con sâu nguyên thể. Khi chưa tiến hóa, sâu nguyên thể vốn đã rất đáng sợ rồi, cho nên tôi luôn cảm thấy Cù Lâm Tử chắc chắn còn giấu năng lực cực lớn chưa dùng tới.
Lỡ như ở bên ngoài Diệp Thu Mặc đã thua Cù Lâm Tử thì sao?
Nếu vậy, hắn đúng là có thể xuất hiện ở đây mà không cần từ trên trời đáp xuống, cũng không khiến chúng tôi phát hiện.
Tôi lại nghi hoặc quay đầu nhìn Diệp Thu Mặc, còn lén giơ tay lên định đánh úp mặt anh ta, chọc thử xem rốt cuộc anh ta có ấm không, có mềm không.
Diệp Thu Mặc phát hiện ý đồ của tôi, trực tiếp nắm lấy tay tôi, khiến động tác của hai người lúc này có chút mập mờ, giống như một đôi vợ chồng trẻ đang đùa giỡn với nhau vậy.
Tôi trợn trắng mắt, muốn rút tay ra khỏi tay anh ta, nhưng lại phát hiện đôi tay ấy rất ấm, rất nóng.
Không giống người đã chết chút nào.
Ngược lại tay tôi thì lạnh buốt. Sau khi chạm vào tay anh ta, giống như gặp được một lò sưởi lớn, khiến tôi cảm thấy dễ chịu.
Sau khi giằng co vài lần mà vẫn không rút tay ra được, tôi cau mày, hoàn toàn bó tay.
Còn anh ta thì chỉ dịu dàng mỉm cười, bình tĩnh nhìn tôi.
Có lẽ cảm thấy nếu còn không lên tiếng thì tôi sắp nổ tung đến nơi, Diệp Vân Phi lúng túng ho khan một tiếng rồi nói với hai chúng tôi: “Cho nên sau khi Hắc Long đưa ra quyết định, chúng tôi đã chuẩn bị suốt ba ngày trời. Trong ba ngày đó, ông ấy truyền cho tôi rất nhiều khẩu quyết và tâm pháp, sau đó truyền linh lực cho tôi. Đương nhiên, thứ gọi là nội công tâm pháp ấy không giống như trong tiểu thuyết võ hiệp các cô đọc đâu, có những thứ không thể truyền đạt bằng lời, chỉ có thể lĩnh hội.”
“Cũng chính nhờ Hắc Long mà tôi trở thành một ngụy bạo linh giả. Vốn dĩ trong cơ thể tôi nên thai nghén một linh lực cực kỳ mạnh mẽ, nhưng chúng tôi đã phong ấn nó lại, không để nó xuất hiện, không để tôi trở thành bạo linh giả. Nhưng nếu Hắc Long trực tiếp truyền linh lực cho tôi, trên người tôi sẽ mang long khí.”
“Loại linh lực của Long tộc này không phải chỉ có Long tộc mới biết được rằng cô từng tiếp xúc với rồng hoặc cô là bán long nhân, mà ngay cả linh lực giả cũng sẽ phát hiện ra điều đó. Dù sao trong hành trình truy cầu linh lực suốt vạn năm của họ, sự chấp niệm với Long tộc đã khiến họ phát minh ra rất nhiều thứ. Cho dù không có những thứ đó thì với tư cách là linh lực giả, họ vẫn có thể cảm nhận được linh lực cao cấp hơn mình, thậm chí là linh lực khác loại.”
“Giống như trước đây trên núi nhà họ Lý, các cô có thể cảm nhận được gần đó có linh thú vậy.”
“Nếu trên người tôi dính linh lực của rồng thì chỉ càng làm lộ tung tích của hai quả trứng rồng kia. Như vậy mọi thứ sẽ đổ sông đổ biển, kế hoạch của chúng tôi sẽ bị bại lộ, Long tộc sẽ lại bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Vì thế trong ba ngày đó, chúng tôi đã nghĩ ra một biện pháp.”
Đối với linh lực giả mà nói, bản thân cơ thể chính là một cái vật chứa.
Qua tháng năm tích lũy, cơ thể sẽ tiếp nhận, tạo ra, rồi khiến linh lực của bạn giống hoặc khác với người khác.
Vật chứa có thể chứa nhiều thì linh lực nhiều, chứa ít thì linh lực ít.
Có những vật chứa có thể từ từ mở rộng, cũng có những vật chứa vốn là cố định, cầu mà không được. Nếu cưỡng ép mở ra thì chỉ có thể dùng những biện pháp hắc ám, bước lên con đường vạn kiếp bất phục, cuối cùng bị phản phệ.
Đương nhiên, không phải cứ béo lên là vật chứa được mở rộng.
Bạo linh giả cũng như vậy, chỉ khác là so với linh lực giả bình thường, bọn họ trời sinh đã chiếm hết ưu thế, có một vật chứa cực kỳ lớn.
Cho nên chỉ cần hấp thu đủ nhiều linh lực, sau khi một công tắc nào đó bị mở ra thì sẽ bạo phát, trở thành linh lực giả vô cùng mạnh mẽ.
Nói tóm lại một câu: linh lực trong cơ thể mỗi người đều có hạn mức nhất định.
Linh lực có thể bổ sung lại, nhưng nếu trong một trận chiến bạn dùng sạch toàn bộ linh lực, thì dù có bổ sung cũng sẽ không nhanh.
Giống như lúc hứng nước vậy.
Vòi nước chỉ nhỏ từng giọt, bạn mất rất lâu mới hứng đầy được một chậu. Nhưng rồi lại dùng chậu nước đó để tắm, bê lên đổ một cái là hết sạch ngay.
Nước vẫn tiếp tục nhỏ giọt, nhưng cái chậu phải chờ rất lâu mới đầy lại.
Đó chính là sự kiềm chế lẫn nhau giữa các linh lực giả.
Còn bạo linh giả thì chia thành hai loại.
Một loại hấp thu cực nhanh, linh lực trong cơ thể luôn ở trạng thái đầy tràn.
Một loại khác là vật chứa cực lớn, người khác đã dùng cạn hai chậu linh lực rồi mà linh lực của hắn mới chỉ tiêu hao một phần ba.
Loại vừa có vật chứa lớn vừa hấp thu cực nhanh thì dường như đến nay vẫn chưa xuất hiện.
Diệp Vân Phi thuộc loại hấp thu rất nhanh, mà vật chứa cũng không hề nhỏ.
Nói cách khác, ông ấy có ưu thế cực kỳ lớn.
Dựa vào thể chất của ông ấy, Hắc Long đã nghĩ ra một biện pháp.
Đó là: nhanh chóng thay thế linh lực trong cơ thể ông ấy.
Nếu thứ bao quanh cơ thể Diệp Vân Phi là linh lực vốn có của chính ông ấy, vậy thì những linh lực giả khác sẽ không phát hiện ra linh lực của rồng.
Mà để ngăn ông ấy tiếp tục hấp thu linh lực, nhất định phải phong ấn trong trạng thái vật chứa bên trong cơ thể đang cực kỳ đầy.
Loại bạo linh giả này, đặc biệt là loại hấp thu nhanh, nếu linh lực trong cơ thể không đầy thì rất dễ tự mình mở phong ấn để đi hấp thu linh lực, từ đó trở thành linh lực giả thật sự.
Diệp Vân Phi từ nhỏ đã sống trên Linh Sơn, từ khi còn trong bụng mẹ đã hấp thu rất nhiều linh lực, khiến linh lực trong cơ thể luôn đầy tràn. Chính vì vậy trước năm mười tám tuổi ông ấy mới không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Nếu không, đám tộc nhân kia căn bản đã không có cơ hội ném ông ấy xuống lòng đất sâu hun hút này để mặc ông ấy tự sinh tự diệt.
Đương nhiên, chết đi là tốt nhất.
Còn sống cũng không thể thoát ra ngoài.
Mặc dù trước đó Hắc Long từng phát động một lần linh lực hủy diệt, nhưng lại bị công chúa Hồng Long ngăn cản, chưa hoàn toàn bộc phát, cho nên trong cơ thể vẫn còn lại một phần linh lực.