Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 995: Cây Nấm

← Chap trước
Chap sau →

Giọng kể của quản gia Triệu vô cùng trầm ấm và cuốn hút, nhưng không hiểu sao, mỗi lần ông ấy kể chuyện, tôi lại thấy buồn ngủ.

Nếu không phải Diệp Thu Mặc ngồi bên cạnh đang chăm chú lắng nghe với vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, còn quản gia Triệu lại ngồi sát bên tôi, khiến ánh mắt lạnh nhạt của Diệp Thu Mặc phải lướt qua người tôi trước khi nhìn sang phía ông ấy, thì có lẽ tôi đã ngủ gật từ lâu rồi.

“Nhưng Hồng Long thật sự không còn gì để dạy cho người phụ nữ đó nữa. Dù sao những vu thuật ấy vốn là kết quả của việc ông ta kết hợp Long lực và linh lực để sáng tạo ra, đó không phải những thứ có sẵn, cũng không phải chỉ trong một sớm một chiều mà hình thành, mà là thành quả tích lũy qua năm tháng. Ngay cả những thứ đã truyền dạy cho các cô gái trong bộ tộc, cũng đều là những thứ không đủ sức đe dọa đến bản thân ông ta. Vì thế Hồng Long bắt đầu phản đối việc tiếp tục dạy thêm cho người phụ nữ ấy.”

“Nhưng người phụ nữ đó tuyệt đối không cam tâm, cô ta cho rằng Hồng Long vẫn còn giấu giếm điều gì đó. Hơn nữa cô ta quá thông minh, sau khi học thêm một số câu chú mới, cô ta dần nhận ra những câu chú được học trước đây dường như tồn tại khuyết điểm. Tất nhiên đó không phải khuyết điểm thật sự, mà là những sự hạn chế mà Hồng Long cố tình để lại. Bởi vì đối với sự an toàn của Long tộc, phụ nữ có thể tìm lại người khác, chú thuật có thể dạy lại từ đầu. Nhưng Long tộc thì chết một người là mất đi một người. Hơn nữa, để linh lực giả học được những chú thuật đủ sức chống lại Long tộc vốn là chuyện cực kỳ nguy hiểm.”

“Khi sáng tạo ra những chú thuật đó, Hồng Long đã cố ý để lại một số sơ hở. Người phụ nữ ấy lại phát hiện ra toàn bộ, những vết nứt trong mối quan hệ giữa họ bắt đầu từ đó. Nhưng nếu nói đến sự rạn nứt ấy, thì cũng phải nói đến sự thông minh đáng sợ của người phụ nữ kia. Từ việc tranh cãi với Hồng Long lúc ban đầu, cho đến cuối cùng lựa chọn nhượng bộ. Bề ngoài hoàn toàn không nhìn ra cô ta đã thay đổi, nhưng thực tế cô ta đã thay đổi, mọi chuyện diễn ra rất nhanh, người phụ nữ đó là kiểu người hành động cực kỳ quyết đoán. Một khi đã đưa ra quyết định, cô ta sẽ lập tức thực hiện.”

“Hồng Long cho rằng cô ta có thể sẽ phản bội mình, vì vậy ông ta mang tâm lý rất thản nhiên, ở được với nhau thì ở, không ở được thì chia tay. Người phụ nữ ấy đã sớm nắm bắt được tính cách đó.”

“Cho nên cô ta lập tức chuyển hướng, bắt đầu tỏ ra muốn cùng Hồng Long sống trọn đời. Khiến Hồng Long nghĩ rằng chỉ cần nhanh chóng thành thân là mọi chuyện sẽ ổn định. Sau đó hai người chuẩn bị kết hôn. Rồi đúng vào đêm tân hôn… Người phụ nữ ấy ra tay. Cô ta dẫn theo toàn bộ những người phụ nữ khác sử dụng chú thuật đối phó với Hồng Long. Nhưng trước đó, trong tất cả những gì Hồng Long ăn, uống và sử dụng hằng ngày đều đã bị hạ độc. Trên ngọn núi đó có một loại nấm rất đặc biệt, người ta thường nói nấm độc đều có vẻ ngoài sặc sỡ để hấp dẫn con mồi. Nhưng thực tế trên đời vẫn tồn tại những thứ cực độc mà bề ngoài chẳng khác gì những thứ bình thường. Ví dụ như loại nấm trên ngọn núi ấy. Đó là đặc sản chỉ có duy nhất ở nơi đó, rất khó tìm.”

“Chúng chỉ mọc vào ban đêm, ban ngày tuyệt đối không thể nhìn thấy, loại nấm ấy chỉ xuất hiện dưới ánh trăng. Trước khi trời sáng nhất định sẽ ẩn mình đi, thậm chí còn giống nhân sâm ở một điểm. Nó biết… chạy. Tất nhiên không thần kỳ như nhân sâm, phạm vi di chuyển rất nhỏ. Bề ngoài trông chẳng khác gì những cây nấm trắng bình thường, chỉ khi quan sát kỹ mới nhận ra chúng nhỏ hơn một chút.”

“Tuy nhiên loại nấm này bắt buộc phải thu hái vào ban ngày, bởi vì chỉ lúc đó nó mới không phun nọc độc. Nếu hái vào ban đêm, cả cây nấm giống như một quả bom hẹn giờ, nó sẽ lập tức phun chất độc và liều mạng với người hái. Muốn tìm được loại nấm này vào ban ngày phải lục soát những nơi cực kỳ kín đáo. Cho nên để chắc chắn, người ta thường phải tìm vị trí của chúng vào ban đêm trước. Khi được ánh trăng chiếu vào, những cây nấm trắng nhỏ bé ấy sẽ dần trở nên trong suốt. Đồng thời phát ra ánh sáng nhàn nhạt, yếu hơn cả ánh sáng của đom đóm.”

“Nhưng vì hiện tượng đó chỉ xuất hiện vào nửa đêm về sáng nên lại rất dễ phát hiện. Khi phát sáng, chúng bước vào trạng thái cực độc, chỉ cần chạm tay vào cũng có thể trúng độc mà chết. Sau khi hấp thụ đủ ánh trăng, chúng sẽ trốn vào những nơi kín đáo, muốn thu hoạch loại nấm này, trước tiên phải theo dõi chúng vào ban đêm. Xác định nơi ẩn náu, sau đó ban ngày mới đi đào, chỉ một số rất ít người địa phương biết đến loại nấm này. Và càng ít người hơn biết cách loại bỏ độc tính của nó. Một khi loại bỏ được chất độc ấy… Loại nấm này sẽ trở thành thứ có thể cứu mạng người.”

“Một cọng rơm cứu mạng đúng nghĩa, thậm chí có thể kéo dài sinh mệnh cho người sắp chết. Giá trị của nó gần tương đương với nhân sâm ngàn năm, huống hồ trên ngọn núi đó, số lượng loại nấm này còn nhiều hơn nhân sâm ngàn năm rất nhiều. Trùng hợp thay, cha ruột của người phụ nữ đó lại là một trong số những người chuyên đi hái loại nấm ấy. Và chính cô ta cũng là một trong số rất ít người biết cách xử lý để biến loại nấm cực độc đó trở nên vô hại. Cô ta biết rõ nơi nào dễ tìm thấy loại nấm này nhất. Vì vậy, vào ban đêm cô ta lén ra ngoài tìm kiếm, rồi đến sáng sớm mang nấm về.”

“Gia chủ vốn không thích ăn nấm, khoảng thời gian đó Hắc Long đang chuyên tâm tu luyện nên hầu như không ăn uống gì. Vì thế số nấm ấy cuối cùng chỉ có Hồng Long ăn phải. Mà hôm đó tâm trạng của Hồng Long lại khá tốt. Đương nhiên lượng độc đó không đủ để giết chết một con rồng. Nhưng khiến toàn thân mềm nhũn, mất hết sức lực thì hoàn toàn có thể, người phụ nữ ấy đã dùng cách đó để khống chế Hồng Long. Hơn nữa, lượng thuốc cô ta bỏ vào là cực lớn. Khi Hồng Long ăn phải những cây nấm đó, Hắc Long lập tức nhận ra có điều bất thường từ mùi vị. Nhưng cậu ấy không biểu lộ ra ngoài, thật ra Hắc Long muốn cứu Hồng Long. Nhưng nếu lúc ấy trực tiếp động thủ với người phụ nữ kia, nơi ẩn náu này chắc chắn sẽ bị bại lộ. Hơn nữa Hắc Long còn phải chăm lo cho gia chủ và những người khác. Không thể hành động hấp tấp được.”

“Cuối cùng, trong tình thế bất đắc dĩ, cậu ấy quyết định trước tiên đưa gia chủ cùng mọi người đến nơi an toàn, sau đó mới quay lại cứu Hồng Long. Nhưng khi sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện và quay trở lại, cậu ấy phát hiện Hồng Long đã phát điên. Trạng thái điên loạn của Hồng Long xuất hiện từng cơn, lúc tỉnh lúc mê. Còn người phụ nữ kia cuối cùng cũng phải tự gánh lấy hậu quả do chính mình gây ra. Vì hấp thụ quá nhiều Long lực nên ngược lại cô ta trở nên thoi thóp, hấp hối. Bầu không khí trong toàn bộ sơn trại lúc đó vô cùng u ám, Hắc Long không thể tùy tiện để lộ thân phận của mình. Cuối cùng, khi đi ngang qua một căn nhà đổ nát, cậu ấy tiện tay đưa bà lão họ Hạng ra ngoài. Bởi vì cậu ấy nhận ra bà ta cũng sắp chết rồi.”

“Hắc Long cảm thấy chuyện gì cũng nên có đầu có cuối, gia chủ đã căm ghét bà lão họ Hạng đến vậy. Ít nhất cũng nên để bà ta chết trước mặt gia chủ. Như thế mới xem như hoàn thành tâm nguyện của ông ấy. Nhưng đồng thời Hắc Long vẫn luôn lo lắng cho Hồng Long. Cậu ấy muốn cứu Hồng Long ra ngoài, biết đâu vẫn còn cơ hội cứu được. Thế là mọi chuyện bỗng trở nên vô cùng phức tạp, cuối cùng dẫn đến việc Hắc Long rời đi, còn bà lão họ Hạng thì quay trở về.”

Nói đến đây, Diệp Vân Phi khinh thường hừ lạnh một tiếng.

Ông khoanh tay trước ngực rồi đột nhiên lên tiếng: “Không ngờ mạng của người đàn bà đó lại dai đến vậy. Lúc ấy tôi thật sự nghĩ lần này bà ta chắc chắn sẽ chết. Sau đó chúng tôi tạm thời ẩn náu ở vùng ngoại ô gần khu dân cư. Không còn nguồn linh lực để duy trì nữa, bà ta đã già lắm rồi. Đáng lẽ phải chết bất cứ lúc nào mới đúng, tôi nhìn thấy cảnh đó mà trong lòng vô cùng hả dạ. Nhưng sau khi Hắc Long rời đi… Người chịu trách nhiệm trông coi người phụ nữ họ Hạng ấy… Lại chính là con trai của chúng tôi, cái đứa quá đỗi mềm lòng và tốt bụng đó.”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc