Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 1026: Nội Gián?

← Chap trước
Chap sau →

Lúc này tôi mới phát hiện, trước mặt chúng tôi xuất hiện một màn chắn hình vòng cung trong suốt, giống như một bong bóng khổng lồ, còn tất cả chúng tôi đều đang ở bên trong nó.

Màn chắn này hẳn là kết giới do Ủy Quỷ dựng lên. Chính nó đã giúp tôi ngăn lại nọc độc của hắc quả phụ.

Lúc này, hắc quả phụ đang bồn chồn chạy qua chạy lại trên mạng nhện bên ngoài kết giới, nhưng dù thế nào cũng không dám lại gần.

Tôi không biết rốt cuộc Ủy Quỷ là nhân vật như thế nào, nhưng xét từ cảm nhận của mình, có lẽ ông ta cũng không phải người bình thường. Vì vậy, việc hắc quả phụ một con quỷ thú cảm thấy sợ hãi ông ta cũng là điều rất bình thường.

Ủy Quỷ ung dung chắp tay sau lưng, đối mặt với con quái vật khổng lồ ấy mà không hề tỏ ra chút sợ hãi nào.

Tôi nhớ đến con đường nhỏ màu đen mà Ủy Quỷ đã chỉ cho tôi đi trước đó, trong lòng không khỏi cảm thấy ông lão này hẳn là người đã từng trải qua rất nhiều sóng gió lớn.

Tôi hít sâu một hơi, đứng trước mặt Ủy Quỷ rồi nói: “Được, tôi sẽ đích thân chuyển lời cho Hoa Huyễn.”

Nhìn bộ dạng của tôi, Ủy Quỷ nheo mắt lại, cười lạnh: “Sao vậy? Chẳng lẽ cô còn định tự mình đối phó với con quái vật to xác này?”

Tôi bình thản đáp: “Vốn dĩ chuyện này là do chúng tôi gây ra, sao có thể làm phiền lão gia tử được.”

Dĩ nhiên, việc máu mũi cứ không ngừng chảy ra vào lúc này đã hoàn toàn phá hỏng khí thế của tôi, khiến tôi chẳng ngầu nổi chút nào.

Ủy Quỷ quay đầu liếc tôi một cái rồi cười khẩy: “Yên tâm đi, cô không phải sắp chết đâu. Chỉ là chúng ta đều thuộc cùng một phe. Cô vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận sức mạnh bên phía chúng ta, máu mũi chính là bằng chứng.”

Đúng lúc đó, Diệp Thu Mặc bước tới, nói với chúng tôi: “Ông thật sự muốn đưa cô ấy sang bên đó sao? Dù sao thì…”

Tôi quay sang nhìn anh ta, hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì.

Có vẻ như với tư cách là người trong cuộc, tôi vẫn còn rất nhiều chuyện chưa được biết.

“Vốn dĩ cô ấy đã thuộc về bên đó rồi. Có những chuyện các người đã giằng co suốt bao nhiêu năm nay. Mọi việc đã phát triển đến mức này, có còn cần thiết nữa hay không thì trong lòng các người tự rõ. Đây vốn không phải chuyện mà tôi có thể ngăn cản được.”

Giọng nói của Ủy Quỷ vừa khàn khàn vừa lạnh lẽo. Trong đại sảnh trống trải này, nó khiến người ta cảm thấy trái tim cũng lạnh buốt theo.

Sắc mặt Diệp Thu Mặc trở nên trầm mặc. Dáng vẻ cúi thấp mí mắt của anh ta trông vừa yếu đuối vừa đáng thương.

Tôi nhíu mày nhìn hai người họ, không biết nên bắt đầu than phiền từ đâu mới phải.

Tôi chăm chú nhìn họ. Ủy Quỷ hoàn toàn không để ý đến ánh mắt dò xét của tôi, ngược lại còn hỏi: “Sao nào? Muốn tôi ra tay giúp cô không?”

Giọng điệu khinh thường của ông ta khiến người nghe cực kỳ khó chịu.

Tôi bĩu môi đáp: “Không dám làm phiền ông.”

Sau khi nhận được câu trả lời của tôi, Ủy Quỷ lại nói: “Nhanh lên một chút. Hôm nay tôi còn rất nhiều việc phải làm.”

Tôi vốn nghĩ rằng nếu không nhận sự giúp đỡ của ông ta thì ông ta sẽ bỏ đi. Nhưng không, ông ta chẳng hề có ý định rời khỏi đây, mà lại muốn đứng đây chờ tôi thu phục con quỷ thú kia.

Ông ta rốt cuộc muốn làm gì?

Nhưng dù sao Ủy Quỷ cũng là một ông lão có tính cách rất quái gở. Tôi không muốn va chạm với ông ta quá nhiều nên chỉ gật đầu. Bất kể đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa, tôi vẫn vừa chảy máu mũi vừa lao ra ngoài.

Hắc quả phụ không dám tới gần kết giới, chỉ chạy quanh khu vực đó.

Ngay khoảnh khắc tôi lao ra khỏi màn chắn, nó lập tức giương nanh múa vuốt, phóng thẳng về phía tôi.

Tôi lộn người một vòng giữa không trung, lúc này mới tránh được việc bị nó tóm lấy rồi xé xác.

Nhưng chỉ với cú lộn đó thôi, tôi cũng suýt nữa bị mắc kẹt trong mạng nhện của nó.

May mắn đáp xuống được một chỗ an toàn bên cạnh, tôi hít sâu một hơi. Lúc này mới phát hiện máu mũi của tôi đã ngừng chảy ngay từ khi lao ra khỏi kết giới.

Quả nhiên đúng như lời lão gia tử Ủy Quỷ nói, tôi không thể tiếp nhận sức mạnh của ông ấy sao?

Nhưng trước đây khi chúng tôi gặp nhau, tôi đâu có xảy ra tình trạng như thế này.

Không còn bị máu mũi cản trở nữa, tôi cảm thấy không khí như cũng trở nên trong lành hơn. Nheo mắt lại, tôi lấy từ kho vũ khí ra những món vũ khí quen thuộc.

Hai khẩu súng linh lực và một con dao nhỏ màu đen sắc bén đến đáng sợ.

Tôi nhìn quanh một lượt, đáp xuống mặt đất, mượn lực đạp mạnh một cái rồi chủ động lao về phía hắc quả phụ.

Đương nhiên hắc quả phụ cũng lao về phía tôi.

Hai bên giao chiến giữa không trung. Tôi liên tục bắn đạn linh lực vào những vị trí mềm yếu trên cơ thể nó. Dù trúng rất nhiều phát đạn, nhưng nó vẫn không hề rơi vào trạng thái mất khả năng cử động.

Cho dù toàn thân đầy máu, thậm chí đôi mắt đã đỏ ngầu, sức chiến đấu của hắc quả phụ vẫn không hề suy giảm.

Muốn đối phó với quỷ thú, vẫn phải tìm được điểm yếu chí mạng của nó mới được.

Trên mạng nhện, tốc độ của hắc quả phụ quá nhanh. Vừa phải tránh chạm vào tơ nhện, vừa phải giao chiến với nó khiến tôi chịu áp lực rất lớn.

Tất cả mọi người, bao gồm cả Ủy Quỷ, đều ở trong kết giới do ông dựng lên, không ai ra ngoài giúp đỡ.

Tôi buộc phải thừa nhận rằng, không có sự hỗ trợ của Diệp Thu Mặc, khả năng hành động của tôi thực sự yếu thế hơn một chút.

Nhưng dù vậy, tôi cũng không hề có ý định nhờ anh ta giúp.

Sau một khoảng thời gian giằng co với hắc quả phụ, do liên tục bắn ra lượng lớn đạn linh lực, tôi không cảm thấy linh lực có vấn đề gì, chỉ hơi choáng đầu mà thôi.

Tôi hít sâu một hơi, đứng tại chỗ nghỉ ngơi vài giây.

Hắc quả phụ gần như đã bị tôi bắn thành cái sàng.

Dù máu chảy khắp người, thậm chí nội tạng đã lòi cả ra ngoài, nó vẫn điên cuồng tấn công tôi. Thậm chí còn có cảm giác càng bị tôi đánh thê thảm bao nhiêu thì nó lại càng hung hãn bấy nhiêu.

Thể lực của tôi rõ ràng không theo kịp lượng linh lực đang sử dụng. Tôi đứng tại chỗ thở hổn hển, nhưng đôi mắt vẫn luôn khóa chặt vào hắc quả phụ, không cho nó bất kỳ cơ hội nào.

Đúng lúc tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị phát động đợt tấn công tiếp theo, một luồng hắc quang bất ngờ lao vụt về phía tôi, lướt ngang qua mặt!

Ngay sau đó, tôi cảm thấy bên má đau rát như bị lửa đốt.

Đưa tay sờ lên, tôi phát hiện một vết cắt rất sâu. Cảm giác da thịt bị xé toạc rõ ràng truyền đến đầu ngón tay. Trên tay tôi toàn là máu nóng.

Nửa bên mặt đã tê cứng. Chỉ cần há miệng ra là có cảm giác không thể khép lại được, nước dãi sẽ chảy lung tung bất cứ lúc nào.

Tôi nhìn về hướng luồng hắc quang vừa xuất hiện.

Trùng hợp thay, đó chính là hướng của kết giới nơi Ủy Quỷ đang đứng.

Người quen đánh lén sao?

Ánh mắt tôi lướt qua từng khuôn mặt của họ.

Những người bên đó, tuy tôi cảm thấy họ đang che giấu bí mật gì đó, nhưng tôi chưa từng nghĩ họ sẽ hãm hại mình. Vì thế từ đầu đến giờ tôi vẫn khá yên tâm về phía họ, hoàn toàn không có hành động đề phòng nào.

Nhưng bây giờ xem ra, sự thật dường như không phải như vậy.

Tôi giơ khẩu súng linh lực lên, nhắm thẳng về phía họ.

Ừm…

Rốt cuộc là ai đây?

Kẻ vừa mới ra tay với tôi, rốt cuộc là ai?

Hay nói cách khác…

Tôi nên bắt đầu xử lý người nào trước đây?

Tôi nhìn bọn họ, rồi dùng nòng súng linh lực lần lượt chỉ qua khuôn mặt của từng người. Trong đầu thậm chí còn suýt bật ra câu: “Con gà cục tác lá chanh, mày mà trúng số thì anh chọn mày.”

Rồi ngay sau đó…

Viên đạn cứ thế được bắn ra.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc