Trình Phi Dương vội vàng đứng dậy định đỡ Hạ Triều Ca, nhưng lại bị Hề Minh Húc khéo léo tránh đi.
“Đúng lúc ta làm đổ rượu lên người, tiện thể thôi.”
Hạ Triều Ca gào thét trong lòng, không tiện chút nào, hoàn toàn không tiện!
Thế nhưng lời của Hề Minh Húc quá tự nhiên, quá đạo lý, nên chẳng ai có ý kiến gì nữa.
Hề Minh Húc dìu Hạ Triều Ca rời khỏi khánh công yến. Phía trước là những dãy nhà chìm trong màn đêm yên tĩnh, phía sau vẫn là yến tiệc náo nhiệt, tiếng cười nói rộn ràng.
Hạ Triều Ca rất muốn giữ mình tỉnh táo, nhưng tửu lượng của nàng thật sự quá kém.
Sau khi cố gắng gượng chống đỡ hồi lâu, vùng vẫy vô ích một lúc, cuối cùng nàng cũng hoàn toàn say.
Hề Minh Húc bỗng dừng bước, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy ranh mãnh.
Một tay hắn vòng ra sau đầu gối nàng, bế ngang người nàng lên rồi bước về phía phòng nghỉ trong thành.
Trong căn phòng đơn sơ sạch sẽ, ngọn đèn dầu nhỏ bé tỏa ánh sáng ấm áp khắp gian phòng.
Trên tường treo đủ loại binh khí, kiếm, cung, thương…
Hề Minh Húc nhẹ nhàng đặt Hạ Triều Ca lên giường. Nhìn gương mặt đỏ bừng, đôi mày khẽ nhíu cùng dáng vẻ cứ cựa quậy không yên của nàng, hắn bất giác bật cười.
“Với tửu lượng ít ỏi như thế mà cũng dám đến Bắc Cương lăn lộn. Mới chuốc cho nàng hai chén đã thành ra thế này rồi.”
Hề Minh Húc khẽ nhíu mày, đưa tay véo nhẹ gò má đỏ hồng của nàng, có chút không vui.
“Nếu ta không có ở đây, chẳng phải nàng sẽ để nam nhân khác bế đi sao? Nha đầu đáng ghét!”
Hắn đi lấy một chậu nước, thấm khăn bằng nước lạnh rồi lau mặt cho nàng.
Tiếp đó, hắn đưa tay gỡ bộ ria mép giả trên môi trên của nàng xuống.
“Nhìn thế này thuận mắt hơn nhiều.”
Trong lúc lau mặt cho Hạ Triều Ca, hắn chăm chú ngắm nhìn nàng.
Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp vốn có đã được cố ý hóa trang, khiến gương mặt trở nên vuông vức hơn, các đường nét cũng thô hơn không ít.
Với diện mạo hiện giờ, người khác chắc chắn không nhận ra nàng.
Nhưng không thể qua mắt được Hề Minh Húc, dung mạo con người có thể thay đổi, nhưng đôi mắt thì mãi mãi không đổi.
Sau khi lau mặt xong, hắn còn đút cho nàng uống chút nước ấm để nàng dễ chịu hơn.
Bên ngoài, khánh công yến vẫn vô cùng náo nhiệt, nhưng trong căn phòng lại yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả hơi thở của nhau.
Hề Minh Húc ngồi bên mép giường, ánh mắt bình lặng như mặt nước, lặng lẽ nhìn Hạ Triều Ca.
“Hóa ra nàng đã đến Bích Ba Sơn Trang. Nàng là đệ tử của Tang Chính Khanh sao? Xem ra nàng còn giấu ta không ít chuyện nha.”
Hắn đưa tay khẽ véo má nàng, khóe môi dần hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Một đêm huyên náo nhanh chóng trôi qua. Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời còn chưa phủ kín mặt đất, Hạ Triều Ca mơ màng tỉnh dậy.
“Ưm… đau quá…” Nàng ôm lấy cái đầu như muốn nổ tung vì đau, khó nhọc mở mắt.
Đập vào mắt là chiếc màn giường xa lạ. Trong lòng nàng giật thót, vội quay đầu lại thì gương mặt nghiêng hoàn mỹ như yêu nghiệt của Hề Minh Húc hiện ngay trước mắt.
Trong nháy mắt, Hạ Triều Ca hoàn toàn tỉnh ngủ, bật dậy ngồi phắt lên.
Việc đầu tiên là vén chăn lên kiểm tra xem quần áo của mình còn nguyên vẹn hay không.
Việc thứ hai là sờ lên bộ ria mép. May quá, vẫn còn.
Việc thứ ba là đẩy mạnh Hề Minh Húc một cái, định đẩy hắn xuống giường.
Thế nhưng, trước khi rơi xuống, Hề Minh Húc đã tỉnh.
Hắn mở mắt, ngồi dậy, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Hạ Triều Ca.
Tim nàng bỗng thắt lại, nhịp tim như lỡ mất vài nhịp.
Bình tĩnh… phải bình tĩnh… đừng có hoảng!
“Quân sư đang làm gì vậy?”
“Ta còn chưa hỏi ngươi đang làm gì đây! Ngươi… ngươi… sao có thể ngủ ở đây được? Mau ra ngoài!”
Hạ Triều Ca tức đến mức nói cũng lắp bắp.
Tên cầm thú Hề Minh Húc này, vậy mà lại nhân lúc nàng say rượu, ngủ chung một giường với nàng, còn lợi dụng nàng!
“Đây là phòng của ta. Ta không ngủ trong phòng mình thì ngủ ở đâu? Ngươi muốn ta đi đâu?”
Hề Minh Húc chớp cũng không chớp mắt, nhìn thẳng vào Hạ Triều Ca rồi nghiêm túc hỏi.
Hạ Triều Ca sững người. Phòng của hắn?
Nàng nhìn quanh căn phòng. Trên tường treo đủ loại binh khí, rồi cố dùng cái đầu còn đau như búa bổ để nhớ lại chuyện tối qua.
Tối qua, uống say, bị kéo đi…
Hình như… đúng là nàng đã được đưa vào phòng của Hề Minh Húc a!
Ngay lập tức, khí thế của Hạ Triều Ca giảm mất một nửa, nhưng nàng vẫn còn tức.
“Dù vậy thì ngươi cũng không thể tùy tiện ngủ chung với ta được!”
“Tại sao lại không thể?”
Hề Minh Húc bất ngờ ghé sát lại, khuôn mặt tuấn mỹ phóng to ngay trước mắt nàng.
Hạ Triều Ca hoảng hốt, vội vàng lùi lại, cả người co rúm vào góc giường.
“Quân sư, ngươi và ta đều là nam nhân. Hai người nam nhân ngủ chung một giường thì có gì không ổn sao? Trong quân doanh, binh lính bình thường còn mấy người ngủ chung một chiếc phản, đó là chuyện hết sức bình thường. Hay là… quân sư có điều gì khó nói?”
Khi nói đến hai chữ “khó nói”, Hề Minh Húc cố tình nhấn mạnh hơn.
Hạ Triều Ca hoàn toàn cứng họng.
Lời hắn… nghe thật có lý, nàng lại không biết phản bác thế nào!
Bây giờ nàng đúng là người câm ăn hoàng liên, có khổ cũng không nói được a.
Rõ ràng là nàng bị Hề Minh Húc “ngủ chung”, vậy mà cuối cùng lại còn bị hắn đường hoàng chất vấn, nghi ngờ. Có ai thảm hơn nàng nữa không?
Hạ Triều Ca rất muốn khóc.
Nàng thật sự muốn cứng cỏi một lần, lật tung cả cái giường, chỉ thẳng vào mặt Hề Minh Húc mà mắng: “Đồ lưu manh! Đồ háo sắc!”
Nhưng cuối cùng, nàng chỉ co người lại, lặng lẽ dịch thêm vào góc tường.
“Khó… khó nói gì chứ? Không có chuyện đó. Ta… ta chỉ đau đầu quá, chưa hiểu rõ tình hình thôi.” Hạ Triều Ca cố giả vờ bình tĩnh để che giấu sự chột dạ.
“Ồ, không có thì tốt.”
Đột nhiên, Hề Minh Húc đưa tay lên, áp mu bàn tay lên trán nàng.
Cả người Hạ Triều Ca lập tức cứng đờ, hơi ấm từ mu bàn tay hắn truyền đến khiến mặt nàng đỏ bừng, nóng ran.
Hắn… hắn… hắn chạm vào mình rồi…
“Hề… Thiếu tướng quân, ngài làm gì vậy? Nam nam… cũng phải giữ lễ chứ.”
“Tối qua ngươi bị cảm lạnh, hơi sốt. Ta chỉ xem ngươi đã hạ sốt chưa thôi. Sao vậy? Ý ngươi thật ra là muốn nói nam nữ thụ thụ bất thân? Ta là nam, vậy thì…”
Hạ Triều Ca lập tức đáp: “Ta cũng là nam!”
“Ồ.”
Thấy Hề Minh Húc không hề tỏ ra kinh ngạc, cũng không truy hỏi thêm, Hạ Triều Ca cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy… Thiếu tướng quân, ta xin về trước. Đa tạ ngài đã tận tình chăm sóc.”
Hạ Triều Ca thật sự không chịu nổi nữa. Nàng vội vén chăn, nhảy xuống giường.
“Đợi đã.”
Tim Hạ Triều Ca lập tức hẫng một nhịp. Đừng như vậy nữa mà! Lại định giở trò gì nữa đây? Ta thật sự không chịu nổi rồi a!
“Thiếu tướng quân còn có gì dặn dò sao?” Nàng cố nén trái tim đang đập thình thịch.
Hề Minh Húc chỉ về phía cái bàn: “Ngọc bội của ngươi, đừng quên mang theo.”
Hạ Triều Ca không nói hai lời, lập tức cầm lấy miếng ngọc bội rồi nhanh chân chuồn ra ngoài, chỉ sợ Hề Minh Húc lại cất lên hai chữ đáng sợ: “Đợi đã.”
Bước ra khỏi phòng của Hề Minh Húc, Hạ Triều Ca thở phào một hơi thật dài.
May quá! Cuối cùng cũng bình an vượt qua, không để lộ thân phận.
Điều nàng không hề biết là, trong căn phòng phía sau, Hề Minh Húc lúc này đang nở một nụ cười đầy ranh mãnh.
Hạ Triều Ca lủi thủi bước ra ngoài, càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng.
Chẳng phải đã tự nhủ là không được nhát gan sao? Vậy mà sao lần nào mình cũng chạy trối chết thế này?
Nàng chỉ muốn khóc không ra nước mắt.
Tại sao mỗi lần đứng trước Hề Minh Húc, mọi dũng khí và khí phách của nàng đều biến mất sạch sẽ?
Suy nghĩ hồi lâu, Hạ Triều Ca cuối cùng rút ra bốn chữ: Thiên địch khắc tinh!
Chắc chắn là bát tự của nàng và Hề Minh Húc xung khắc nhau, nên lần nào gặp hắn nàng cũng rơi vào tình cảnh chật vật như vậy.
Lúc này, Hạ Triều Ca hoàn toàn không ngờ rằng, tất cả đều là cố ý của Hề Minh Húc.
Trong khi nàng còn đang đắc ý vì nghĩ mình chưa bị bại lộ thân phận, thì lại không hề biết rằng bàn tay ma quỷ của Hề Minh Húc đã lặng lẽ vươn về phía mình.
Hạ Triều Ca rời khỏi thành quân chủ lực. Bên ngoài thành, quân đội đã tập hợp xong, lần lượt rút về doanh trại cũ.
Quân Thanh Long lúc này cũng chuẩn bị gần như hoàn tất, chỉ chờ Lam Thiên Tường ra lệnh là lên đường.
Trình Phi Dương vừa nhìn thấy Hạ Triều Ca đã nở nụ cười rạng rỡ.
“Quân sư! Tối qua nghỉ ngơi có tốt không? Nghe nói tối qua quân sư ngủ cùng thiếu tướng quân a!”
Còn chưa đến gần, hắn đã oang oang gọi lớn.
Tiếng hô ấy lập tức khiến không ít người quay đầu nhìn sang, ai nấy đều nhìn Hạ Triều Ca bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ!
Đúng vậy. Là ngưỡng mộ!
Điên rồi! Điên hết rồi!
Chẳng lẽ đám người này đều mơ ước được ngủ cùng Hề Minh Húc sao? Còn Hạ Triều Ca thì chỉ thấy xấu hổ vô cùng. Bị người ta “ngủ chung” đã đủ mất mặt rồi, cần gì phải rêu rao khắp nơi như thế chứ!
Nàng đen mặt, bước đến cạnh Trình Phi Dương rồi hạ giọng: “Tướng quân, chuyện này… đừng nói giữa thanh thiên bạch nhật như vậy được không?”
“Có gì đâu! Thiếu tướng quân chịu thức cả đêm chăm sóc quân sư, còn ngủ chung giường với quân sư nữa, chứng tỏ ngài ấy rất coi trọng quân sư. Nếu không thì ném đại quân sư vào góc nào đó cũng chẳng phải không thể. Chuyện tốt thế này, đương nhiên phải để mọi người biết chứ!”
Hạ Triều Ca nghe mà sững sờ. Theo cách nói đó thì được Hề Minh Húc “ngủ chung” lại là vinh hạnh của nàng? Nàng còn phải cảm kích đến rơi nước mắt nữa sao?
Vớ vẩn!
Nếu một ngày nào đó Hề Minh Húc rơi vào tay nàng, nàng nhất định sẽ không nương tay!
Giống như mười năm trước, đánh đấm một trận. Không! Còn đánh ác hơn mười năm trước nữa!
Hạ Triều Ca đang chìm trong tưởng tượng cảnh mình đánh Hề Minh Húc một trận ra trò thì Trình Phi Dương lại cười càng vui hơn.
“Quân sư, chẳng lẽ ngài đang ngại ngùng đấy à?”
“Làm gì có. Đều là nam nhân cả mà.”
“Đúng rồi! Mau đi thôi quân sư, không còn sớm nữa!”
Nhìn Trình Phi Dương vô tư cởi mở như vậy, Hạ Triều Ca biết hắn thật lòng vui mừng cho tiền đồ của nàng.
Nhưng hắn đâu biết, nàng đang âm thầm mặc niệm cho sự trong sạch của chính mình a.
Đúng lúc Hạ Triều Ca chuẩn bị theo đoàn quân thì đột nhiên có một người nhảy ra.
“Lão yêu bà! Ngươi vậy mà bị Hề Minh Húc ngủ cùng rồi! Ngươi xong đời ngươi rồi!”
Hạ Triều Ca giật bắn mình vì Đoàn Thiên Diễn, vội bịt miệng hắn lại.
“Ngươi nói nhăng nói cuội gì thế!”
Đoàn Thiên Diễn gạt tay nàng ra.
“Ta nói bậy? Lão yêu bà, thật ra trong lòng ngươi đang sướng lắm đúng không? Có phải ngươi thích Hề Minh Húc từ lâu rồi không?”
“Sướng cái đầu mẹ ngươi!”
Cốc! Hạ Triều Ca dùng sức gõ mạnh lên đầu Đoàn Thiên Diễn, trừng mắt nhìn hắn.
“Ngươi chỉ giỏi bắt nạt ta thôi! Đồ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh!”
Hạ Triều Ca nổi giận, đang định dạy cho hắn một bài học thì Đoàn Thiên Diễn bỗng hét lớn: “Thiếu tướng quân tới rồi!”
Hạ Triều Ca giật mình, tay đang giơ lên lập tức rụt lại, cả người căng thẳng lùi một bước rồi vội vàng quay đầu.
Thế nhưng, chẳng có ai cả.
“Hahaha!” Đoàn Thiên Diễn cười nghiêng ngả: “Lão yêu bà! Ngươi xong rồi! Ta biết điểm yếu của ngươi rồi nha!”
Nhân lúc Hạ Triều Ca quay đầu nhìn, hắn đã chạy mất từ lúc nào.