Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tiểu Tiên Bán Manh: Cưa Đỗ Thượng Thần Băng Lãnh – Kiếp Thứ Nhất – Chương 39: Cô Nam Quả Nữ (1)

← Chap trước
Chap sau →

Tại sao hắn lại nói với nàng những lời này?

Trái tim Hạ Triều Ca không thể khống chế mà đập mạnh, trong lòng dấy lên từng gợn sóng lăn tăn.

Giống như có thứ gì đó đang giãy giụa vươn lên trong lòng nàng, muốn phá đất chui ra.

“Ngươi thế nào rồi?”

Bàn tay Hạ Triều Ca đang đỡ Hề Minh Húc đã dính đầy máu. Máu vẫn còn ấm, nàng có thể chắc chắn đó là máu của Hề Minh Húc.

“Chỉ là vết thương ngoài da, chưa chết được. Đi thôi, tìm một nơi nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút.”

Hạ Triều Ca siết chặt tay đỡ Hề Minh Húc, không dám buông ra dù chỉ một khắc. Mùi máu tanh nồng nặc trên người hắn tràn vào chóp mũi nàng, khiến nàng không khỏi đau lòng.

Những năm qua, hắn đã trải qua những gì?

Điều gì đã khiến hắn rèn luyện nên một tính cách kiên nghị như vậy, tựa như một ngọn núi lớn vĩnh viễn không thể đổ xuống, bất cứ lúc nào cũng không sụp đổ?

Hai người đi sâu vào núi thêm một đoạn. Dưới một vách núi, họ tìm thấy một hang động cũ kỹ và đơn sơ.

Hang động không sâu, vừa nhìn đã có thể thấy tận đáy, xung quanh lại được những tán cây rậm rạp che phủ.

Tuy âm u lạnh lẽo, nhưng quả thực là một nơi ẩn náu cực kỳ tốt.

Hạ Triều Ca đỡ Hề Minh Húc ngồi xuống, tháo bộ ngân giáp trên người hắn, cẩn thận kiểm tra thương thế.

Đúng như Hề Minh Húc nói, tất cả đều chỉ là vết thương ngoài da, chưa đến mức mất mạng.

Nhưng những vết thương ngoài da ấy chi chít, trải khắp mọi nơi trên cơ thể hắn. Chỉ cần nhìn một cái cũng đủ khiến người ta sởn cả da đầu.

Nhiều vết thương đến như vậy, chẳng khác nào đang chịu cực hình lăng trì.

Trong lòng Hạ Triều Ca run rẩy, vừa kinh hãi vừa chấn động, nhưng trên mặt nàng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

Nàng lấy chỗ nước vừa múc bên suối khi nãy, từng chút một làm sạch các vết thương cho Hề Minh Húc, sau đó đắp lên một ít thuốc trị thương mà nàng mang theo bên người.

Suốt quá trình ấy, Hề Minh Húc chỉ yên lặng nhìn Hạ Triều Ca, khóe môi thấp thoáng một nụ cười nhàn nhạt.

Lúc thay thuốc, Hạ Triều Ca vừa ngẩng đầu lên thì đúng lúc bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của Hề Minh Húc.

Trong mắt hắn không có sợ hãi, không có đau đớn, chỉ có một tia vui mừng nhàn nhạt.

Tia vui mừng ấy va thẳng vào lòng nàng, khiến trái tim nàng rung lên.

Tất cả cảm giác và suy nghĩ trong lòng đều trộn lẫn vào nhau, hỗn loạn không chịu nổi, vương vãi khắp nơi.

“Đang ở trong hoàn cảnh thế này mà ngươi vẫn cười được.” Hạ Triều Ca trách Hề Minh Húc.

“Hoàn cảnh thế nào?”

“Trở thành cá nằm trong rọ của quân địch, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị tiêu diệt. Ngươi có nhiều vết thương như vậy, tuy không vết nào chí mạng, nhưng mất máu quá nhiều cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

“Ta lại nghĩ ngược với ngươi.”

“Hả?”

Hạ Triều Ca ngẩn người.

Hề Minh Húc khẽ cười: “Cô nam quả nữ, ở chung một phòng. Đối phương không những là một mỹ nhân, mà còn là vị trưởng công chúa tôn quý nhất một nước. Cảnh đẹp trước hoa dưới trăng như thế này, có nam nhân nào lại không cười?”

“Hả?”

Trong đầu Hề Minh Húc này rốt cuộc chứa toàn thứ gì vậy!

Chiến Thần đại nhân, vẻ lạnh lùng cao ngạo của ngài đâu rồi?!

Đừng có đánh mất nó vào lúc này chứ!

Nhìn vẻ mặt của Hạ Triều Ca, Hề Minh Húc càng cười vui vẻ hơn.

Hắn dựa vào vách đá, khẽ ho lên.

Mặc dù trên mặt Hề Minh Húc vẫn tỏ ra nhẹ nhàng bình thản như vậy, nhưng với tư cách là một đại phu, Hạ Triều Ca biết tình trạng của hắn tuyệt đối không lạc quan như vẻ ngoài.

Vết thương quá nhiều, số thuốc nàng mang theo căn bản không đủ để cầm máu cho hắn.

Hơn nữa, một mình đối địch với cả trăm người gần như đã rút cạn toàn bộ thể lực của hắn, khiến sắc mặt hắn trắng bệch, cơ thể rơi vào trạng thái kiệt sức.

“Triều Ca, đừng dùng ánh mắt của một đại phu để phán đoán ta. Ta không tệ đến mức như ngươi nghĩ đâu.”

Hạ Triều Ca bĩu môi: “Như vậy mới có thể nhìn thấu lớp ngụy trang dưới nụ cười của ngươi.”

Hạ Triều Ca giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu càng thấp hơn.

Trong hang núi âm u lạnh lẽo, sự im lặng khiến tiếng hô hấp của hai người càng trở nên rõ ràng.

Hạ Triều Ca không ra ngoài nhặt củi. Rừng cây vốn ẩm ướt, những cành cây nhặt được căn bản không thể đốt cháy. Cho dù có đốt được thì cũng sẽ bốc khói mù mịt, dễ dàng làm lộ vị trí ẩn náu của hai người.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua. Ánh sáng chiếu vào hang cũng dần trở nên mờ tối. Cuối cùng, Hạ Triều Ca cũng xử lý xong toàn bộ vết thương trên người Hề Minh Húc.

Nàng thở phào một hơi, dựa vào vách đá ngồi xuống.

Vết thương quá nhiều, công việc này quả thực không hề nhẹ.

Xuyên qua những kẽ hở giữa tán lá bên ngoài hang, Hạ Triều Ca nhìn thấy sắc trời đã dần tối. Những vì sao thưa thớt cũng đã treo trên bầu trời.

Ngày hôm nay thật dài.

Buổi sáng, nàng còn hăng hái ra trận, chuẩn bị hy sinh vì đất nước.

Vậy mà đến tối, nàng và Hề Minh Húc lại chật vật trốn trong hang núi, cẩn thận từng chút một.

Ban đêm trong rừng đặc biệt lạnh lẽo. Một cơn gió đêm thổi vào, Hạ Triều Ca không khỏi run lên.

“Triều Ca, lại đây.”

Hề Minh Húc ngoắc tay về phía Hạ Triều Ca, ra hiệu cho nàng ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Không sao, ta không lạnh.”

Thật ra Hạ Triều Ca có hơi lạnh. Nàng chưa từng ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt như thế này.

Có điều, từ nhỏ nàng đã luyện võ, chịu đựng một chút cũng chẳng sao.

“Ta lạnh.”

Hề Minh Húc nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Hạ Triều Ca sững người, trong lòng không hiểu sao lại có chút chột dạ.

Lần trước nàng ở gần Hề Minh Húc là lúc nàng uống say. Khi ấy bản thân không thể phản kháng, đầu óc lại bị men rượu làm cho mê muội, cũng chẳng có nhiều suy nghĩ linh tinh như bây giờ.

Nhưng hiện tại cả hai đều tỉnh táo như vậy, bảo nàng chủ động đến gần hắn…

Nàng không làm được.

Cho dù đã đầu thai chuyển thế, Thương Lăng trong lòng nàng vẫn mãi là vị Chiến Thần cao cao tại thượng ấy, vị Chiến Thần được vạn người kính ngưỡng, ngay cả Thiên Đế cũng phải nhường hắn ba phần.

Hắn quá chói mắt, còn nàng quá nhỏ bé.

Giữa hai người tựa như cách một vực trời không thể vượt qua.

Thấy Hạ Triều Ca không có phản ứng, Hề Minh Húc lại nói: “Hạ Triều Ca, hôm nay ta đã đỡ cho ngươi nhiều đao như vậy, toàn thân đầy thương tích, vậy mà ngươi lại bỏ mặc ta không quan tâm. Ngươi có còn lương tâm không?”

“Hả?”

Lương tâm là gì? Có thể đem làm cơm ăn sao?

Hạ Triều Ca bĩu môi, chẳng hề để tâm.

Nhưng thân thể nàng vẫn nhích qua, dừng lại ở một khoảng cách nhỏ bên cạnh Hề Minh Húc.

Thế nhưng Hề Minh Húc lập tức vươn tay, kéo Hạ Triều Ca vào lòng.

Trong nháy mắt, hơi ấm cuồn cuộn tràn tới như dòng nước lũ, bao phủ lấy nàng.

Trong lòng nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng cơ thể lại vô thức áp sát hơn.

Ấm quá.

Dễ chịu quá.

Cơ thể Hạ Triều Ca dần ấm lên, gương mặt cũng theo đó nóng bừng, nóng đến mức có thể đem đi chiên trứng trên chảo sắt.

Nàng được Hề Minh Húc ôm trong lòng. Hơi thở trên người hắn vừa thanh sạch vừa mạnh mẽ, hòa cùng mùi máu nhàn nhạt xộc vào chóp mũi nàng. Tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực hắn truyền vào tai nàng, khiến máu trong toàn thân nàng như sôi trào.

Ban đầu Hạ Triều Ca có chút thấp thỏm, nhưng qua một lúc lâu, nàng dần thả lỏng.

Nếu để đám tiên nữ ở Tiên giới nhìn thấy cảnh này, chắc họ sẽ dùng ánh mắt như dao mà chém chết nàng mất?

Nàng chính là thích dáng vẻ bọn họ cầu mà không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng chiếm hết tiện nghi của nam thần trong lòng họ.

Chỉ cần nghĩ đến thôi Hạ Triều Ca đã thấy vui rồi.

Tức chết bọn họ!

Đặc biệt là cái bạch liên hoa thần nữ Vu Sơn kia!

“Ngươi đang nghĩ gì vậy? Vui vẻ đến thế?”

Giọng nói của Hề Minh Húc truyền xuống từ đỉnh đầu nàng.

“Ta đang nghĩ xem rốt cuộc ngươi nhận ra ta bằng cách nào. Ngay cả tên tiểu tử Đoạn Thiên Diễn đáng ghét kia cũng không nhận ra ta!”

Hề Minh Húc khẽ cười.

Hắn nói: “Ngươi cảm thấy mình che giấu rất tốt sao?”

Hạ Triều Ca gật đầu.

Nàng cảm thấy mình che giấu cực kỳ hoàn hảo!

“Ngay từ cái nhìn đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã nhận ra rồi.”

Cái gì cơ?!

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc