Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tiểu Tiên Bán Manh: Cưa Đỗ Thượng Thần Băng Lãnh – Kiếp Thứ Nhất – Chương 41: Lần Này Để Ta

← Chap trước
Chap sau →

Trước ngày hôm nay, nàng hoàn toàn không ngờ La Gia Anh lại chính là nội gián!

Mấy ngày trước nàng còn phẫu thuật cho hắn. Khi ấy hắn thoi thóp, gần như mất mạng. Nếu không phải nàng thực hiện ca phẫu thuật đó, hắn căn bản không thể sống nổi!

Ngay cả mạng sống cũng dám đem ra đánh cược.

Chẳng trách ngay cả người thông minh như Hề Minh Húc cũng chỉ dám nghi ngờ hắn, chứ không dám chắc chắn rằng chính là hắn!

“Ta cũng không biết tại sao hắn lại muốn làm như vậy.” Hề Minh Húc thở dài.

Sự tiếc nuối, đau lòng và buồn bã đều hòa lẫn trong tiếng thở dài ấy.

Hạ Triều Ca nghĩ, nếu đổi lại là nàng, có lẽ nàng cũng sẽ rất đau lòng.

Cùng nhau đẫm máu chiến đấu, cùng nhau vào sinh ra tử, cuối cùng lại nhận lấy sự phản bội, khiến bản thân suýt nữa mất mạng.

Huống chi, La Gia Anh còn là chủ soái của Huyền Vũ quân. Xét về vai vế, Hề Minh Húc còn phải gọi hắn một tiếng thúc thúc.

Một người trưởng bối đã nhìn mình lớn lên lại phản bội mình, càng khiến người ta khó lòng chấp nhận.

Hạ Triều Ca thu lại tâm thần, không tiếp tục nghĩ về chuyện này nữa.

Hiện giờ bọn họ chỉ có thể chờ đợi.

Hề Minh Húc đã sắp xếp tất cả mọi thứ ổn thỏa. Chỉ cần đợi đến khi trời sáng, bọn họ sẽ được cứu.

Hạ Triều Ca không khỏi dựa sát vào Hề Minh Húc hơn một chút. Hai người tựa vào nhau giữa đêm dài lạnh lẽo, lắng nghe hơi thở của đối phương, sưởi ấm trái tim của nhau.

Thế nhưng, họ còn chưa đợi được đến lúc trời sáng thì đã nghe thấy tiếng bước chân của quân địch.

Hạ Triều Ca và Hề Minh Húc vốn ngủ rất nông. Tiếng lá cây bị gạt sang một bên xào xạc, cùng tiếng giày quân đội giẫm lên những lớp lá mục sột soạt, đã đánh thức cả hai.

Nghe tiếng quân địch càng lúc càng đến gần, trái tim Hạ Triều Ca điên cuồng đập mạnh, ngay cả hô hấp cũng trở nên căng thẳng hơn.

Hề Minh Húc ôm chặt Hạ Triều Ca, ra hiệu cho nàng đừng sợ.

“Qua bên kia tìm thử. Trước khi trời sáng nhất định phải tìm được bọn chúng!”

“Quân trưởng, bên kia hình như có một chỗ lõm vào, bên cạnh còn có vách đá, rất thuận tiện để giấu người.”

“Được, tất cả đề cao cảnh giác, cùng nhau qua đó tìm.”

Tim Hạ Triều Ca thắt lại.

Những gì đám quân địch nói chẳng phải chính là nơi họ đang ẩn náu sao?!

Chỉ cần chúng đi tới đây, hai người nhất định sẽ bị nhốt chết bên trong!

Trái tim Hạ Triều Ca theo từng bước chân của đội binh lính càng lúc càng gần mà đập điên cuồng.

Nàng cẩn thận lắng nghe tiếng bước chân, phán đoán đội binh lính này có khoảng ba, bốn mươi người.

Hề Minh Húc hôm qua đã thương tích chằng chịt. Khó khăn lắm mới cầm được máu, hôm qua lại không được chăm sóc tốt nhất, ngay cả cơm cũng không có mà ăn, tình trạng tệ đến mức không thể tệ hơn.

Nếu hôm nay hắn lại động võ, khiến vết thương rách ra, không những sẽ mất máu quá nhiều mà còn có thể khiến vết thương bị viêm nhiễm. Đến lúc đó hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Vì vậy, tính thế nào đi nữa thì hôm nay Hề Minh Húc cũng tuyệt đối không thể ra tay!

Hạ Triều Ca hít sâu một hơi, ngồi dậy khỏi vòng tay Hề Minh Húc.

Hề Minh Húc dường như đã nhìn thấu ý định của nàng, lập tức dùng sức ấn nàng xuống, không cho nàng cử động.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ Hề Minh Húc chợt đau nhói.

Một cây ngân châm có tẩm thuốc mê đã đâm vào cổ hắn.

Hề Minh Húc lập tức cảm thấy toàn thân tê dại, hoàn toàn không thể cử động.

“Hạ Triều Ca, ngươi làm gì vậy! Mau giải huyệt cho ta!” Hề Minh Húc tức giận quát.

“Hề Minh Húc, hôm qua ngươi đã cho ta thấy sự lợi hại của ngươi. Hôm nay cũng để ta cho ngươi biết sự lợi hại của đệ tử Bích Ba Sơn Trang.”

“Ngươi quay lại đây! Ngươi định đi đâu?”

“Khoảng một canh giờ nữa trời sẽ sáng. Chúng ta nhất định phải cầm cự đến lúc đó. Nếu không có cái ‘bệnh nhân bị thương’ như ngươi làm vướng chân, đừng nói một canh giờ, một ngày ta cũng có thể cầm cự được.”

“Hạ Triều Ca!” Hề Minh Húc thấp giọng cảnh cáo nàng.

Nhưng Hạ Triều Ca đã quyết tâm, hoàn toàn không lay chuyển.

Nàng mặc bộ ngân giáp mà Hề Minh Húc vừa cởi ra, sau đó đỡ hắn đứng dậy, giấu hắn vào một góc bên trong hang núi.

Suốt cả quá trình, Hề Minh Húc chỉ có thể trợn mắt nhìn.

Cơ thể bị thuốc mê làm tê liệt, hắn căn bản không có lấy một cơ hội để cử động!

“Hạ Triều Ca!”

“Đừng hét. Bây giờ ngươi không thể động đậy, hét lên chỉ khiến ta mất mạng thôi. Vì vậy ngoan ngoãn ở đây, chúng ta sẽ không sao đâu.”

Nói xong, Hạ Triều Ca vỗ nhẹ lên đầu Hề Minh Húc, từ trên cao nhìn xuống hắn rồi nói: “Ngoan, đừng sợ. Đợi ta quay lại.”

Dưới ánh mắt vô cùng không cam lòng và cố gắng ngăn cản của Hề Minh Húc, Hạ Triều Ca không chút do dự xoay người rời đi.

Ừm…

Cảm giác lấy Hề Minh Húc ra dỗ dành như một đứa trẻ, hình như cũng không tệ lắm.

Hạ Triều Ca đi sang một phía khác, cố ý kéo những chiếc lá bên cạnh, phát ra tiếng xào xạc.

“Ai? Ai ở đó?!”

“Có người! Ngân giáp, là Hề Minh Húc! Mau đuổi theo!”

Nghe vậy, Hạ Triều Ca không nói hai lời lập tức bỏ chạy. Thế nhưng nàng mới chạy được vài bước đã bị quân Việt Quốc bao vây.

“Ngươi… ngươi không phải Hề Minh Húc! Tại sao ngươi lại mặc áo giáp của hắn? Ngươi là ai?” Vị quân trưởng dẫn đầu kinh ngạc hỏi.

“Người đưa các ngươi đi gặp Diêm Vương.”

Hạ Triều Ca vừa dứt lời, trường kiếm trong tay đã vung lên, lao thẳng về phía đội binh lính kia.

Suốt mười năm bái Tang Chính Khanh của Bích Ba Sơn Trang làm sư phụ, mỗi lần luyện võ, nàng đều vô cùng nghiêm túc.

Bởi vì nàng hiểu rất rõ, thân phận, địa vị, quyền thế đều có thể mất sạch chỉ trong một đêm.

Nhưng võ công thì vĩnh viễn là thứ thuộc về chính mình.

Mỗi một kiếm của Hạ Triều Ca đều gọn gàng dứt khoát, không hề dây dưa.

Kiếm vung lên, kiếm hạ xuống.

Hạ Triều Ca lâm nguy không sợ, tựa như một vị Sát Thần, vô tình thu gặt từng sinh mạng của những binh lính trước mặt.

Quân Việt Quốc bao vây nàng bị đánh cho liên tục lui về phía sau. Nhìn thấy ngày càng nhiều đồng đội chết đi, bọn chúng bắt đầu nảy sinh ý định rút lui.

Dù sao Hạ Triều Ca cũng không phải Hề Minh Húc. Bọn chúng không biết nàng là ai, cũng chẳng cần phải dùng mạng sống để liều mạng với nàng.

Nhưng Hạ Triều Ca lại không chịu buông tha cho chúng.

Thả chúng đi chẳng khác nào hại chính mình và Hề Minh Húc.

Tiếng chém giết không ngừng vang lên, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vọng vào tai.

Trong hang núi, Hề Minh Húc mở mắt nhìn Hạ Triều Ca.

Đây là chuyện hắn hoàn toàn không ngờ tới.

Hạ Triều Ca vậy mà biết võ công!

Hơn nữa, võ công của nàng tuyệt đối không thua bất kỳ ai trong Hề gia quân!

Nhìn Hạ Triều Ca phía trước ung dung vung tay giết địch, khí thế bức người, Hề Minh Húc vậy mà có chút nhìn đến ngây người.

Đây mới chính là nữ nhân mà hắn yêu, thông minh, dũng cảm, tài giỏi, độc nhất vô nhị.

Hề Minh Húc cảm thấy may mắn.

Năm bảy tuổi ấy, hắn đã gặp được Hạ Triều Ca.

Nếu không, cả đời này có lẽ hắn sẽ nghe theo sự sắp đặt của phụ thân, cưới Hạ Uyển Tình.

Hạ Triều Ca dùng một kiếm kết liễu tên lính Việt Quốc cuối cùng.

Lúc này, bộ ngân giáp trên người nàng đã nhuốm đầy máu tươi.

Nàng thở dốc một hơi.

Đây là trận chiến dài nhất và mệt mỏi nhất mà nàng từng trải qua.

Thực lực của đối thủ không cao, nhưng số lượng lại quá đông, gần như vắt kiệt thể lực và sức chịu đựng của nàng, khiến nàng phải thở hổn hển từng ngụm.

Chưa từng tự mình chiến đấu, nàng vẫn chưa thể hiểu được khái niệm một địch một trăm là như thế nào.

Bây giờ thì nàng hiểu rồi.

So với Hề Minh Húc, nàng vẫn còn kém một chút.

Nếu tiếp tục đánh, năm mươi người chính là giới hạn của nàng.

Hạ Triều Ca chống kiếm đỡ lấy cơ thể mình, chậm rãi đi về phía hang núi.

Vừa rồi toàn lực đối địch, toàn thân căng cứng nên nàng chưa cảm nhận được gì. Đến lúc này nghỉ ngơi, nàng mới phát hiện vô số vết thương nhỏ li ti đang đau rát, nóng bỏng.

Cảm giác ấy chẳng khác nào hàng vạn con kiến đang gặm cắn, khó chịu vô cùng.

Lúc này, nàng cũng coi như đồng bệnh tương liên với Hề Minh Húc rồi.

Hạ Triều Ca nở một nụ cười, đang định bước về phía Hề Minh Húc thì nghe thấy một giọng nói từ phía sau truyền đến.

“Phía trước hình như có tiếng giao chiến. Mau đến đó dò xét!”

Toàn thân Hạ Triều Ca run lên.

Nàng quay đầu lại.

Chỉ thấy phía sau đã sáng lên một vùng ánh đuốc. Số lượng quân địch không hề ít hơn đội quân nhỏ mà nàng vừa tiêu diệt.

Trái tim nàng đột nhiên đập mạnh.

Làm sao đây?!

Hề Minh Húc đang trốn trong khe đá cũng nghe thấy tiếng động, đồng thời nhìn thấy ánh sáng của những ngọn đuốc.

Hắn trợn mắt muốn nứt ra, gấp gáp nói: “Triều Ca, mau quay lại!”

Hạ Triều Ca ngẩn ngơ đứng đó.

Nàng không động đậy.

Nàng quay đầu nhìn những ngọn đuốc đang càng lúc càng đến gần, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không hề bước về phía nơi Hề Minh Húc đang ẩn náu.

Hề Minh Húc cố gắng nhúc nhích cơ thể.

Thế nhưng thân thể tê liệt hoàn toàn không chịu sự điều khiển của hắn.

“Nàng muốn làm gì? Quay lại đây!” Hề Minh Húc quát lên.

Hạ Triều Ca nhìn về phía hắn, khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy rơi vào đôi mắt Hề Minh Húc, chói mắt đến mức khiến hắn gần như nghẹt thở.

Hạ Triều Ca nhấc chân, đá vào một cây trường mâu trên mặt đất, phát ra tiếng động.

“Ai đó?! Ở kia! Đừng chạy!”

Người phía sau nghe thấy động tĩnh, lập tức xông tới.

Đồng thời, Hạ Triều Ca không ngoảnh đầu lại, chạy thẳng về một hướng khác.

“Có người! Ngân giáp! Là Hề Minh Húc! Mau đuổi theo!”

“Hắn vậy mà đã giết nhiều người của chúng ta như vậy! Tuyệt đối không được tha cho hắn! Toàn lực truy kích!”

“Rõ, quân trưởng!”

Trong hang núi, Hề Minh Húc trơ mắt nhìn một đội quân không dưới năm mươi người đuổi theo Hạ Triều Ca.

Thế nhưng hắn chỉ có thể ẩn mình trong hang, không thể động đậy.

Tiếng quát tháo, tiếng bước chân sột soạt khi chạy trong rừng đồng loạt tràn vào tai Hề Minh Húc.

Khiến hắn đau đớn khôn cùng nhưng lại bất lực.

Mãi cho đến khi những âm thanh ấy dần dần biến mất.

Cả nơi này chỉ còn lại một mình hắn và đầy rẫy thi thể.

Hạ Triều Ca liều mạng chạy về phía trước.

Đợi đến khi chạy cách nơi Hề Minh Húc ẩn náu thật xa, nàng bắt đầu cởi bộ ngân giáp trên người, vừa chạy vừa vứt bỏ từng món.

Đám quân truy đuổi phía sau bám theo nàng suốt dọc đường, nhưng vẫn không thể bắt được Hạ Triều Ca.

Nếu kiếm pháp là thứ đáng để ca ngợi, thì khinh công của Hạ Triều Ca cũng không hề kém cạnh.

Nàng luyện võ không phải để theo đuổi cảnh giới đỉnh cao.

Mà là để khi rơi vào tuyệt cảnh, bản thân vẫn có thể giữ lại một con đường sống.

Vì vậy, đối với nàng, khinh công dùng để chạy trốn quan trọng không kém kiếm pháp.

Nhờ thế, dù vừa một mình đối địch với ba mươi người, lại đã kiệt sức, nàng vẫn có thể không bị quân địch đuổi kịp.

Sắc trời dần dần sáng lên.

Từ giữa tầng mây phía đông, một tia nắng ban mai rải xuống.

Hạ Triều Ca không biết mình đã chạy đến nơi nào, chỉ biết cuộc truy đuổi vẫn tiếp tục.

Nhưng ánh bình minh đã mang đến cho nàng hy vọng.

Nàng vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Trình Phi Dương à Trình Phi Dương, nể tình chúng ta đã có giao tình bao ngày nay, ngươi đừng có chơi ta đấy nhé. Nếu còn không đến, ta thật sự chạy hết nổi rồi!”

Thật ra Hạ Triều Ca cũng không biết tại sao mình lại liều mạng chạy như vậy.

Nếu nàng dừng lại, cùng lắm cũng chỉ là chết.

Chết rồi thì mọi chuyện chấm dứt, nàng có thể thoát khỏi tất cả, trở về Tiên giới.

Nhưng đột nhiên nàng không muốn kết thúc như vậy nữa. Trong lòng nàng dường như đã vương thêm một nỗi vướng bận.

Khiến nàng lưu luyến, khiến nàng không thể buông xuống, còn rốt cuộc đó là sự vướng bận gì, Hạ Triều Ca không muốn nghĩ đến.

Cuối cùng, một đội quân xuất hiện trước mặt Hạ Triều Ca.

Lòng nàng nhẹ nhõm, lập tức dừng lại. Thế nhưng hơi thở còn chưa kịp thở phào, nàng đã nhìn thấy giữa đội quân từ từ bước ra một người.

Người đó… lại không phải Trình Phi Dương!

Người kia đội ngọc quan, khuôn mặt trắng nõn, một đôi mắt phượng tinh xảo, đôi môi mỏng.

Khóe môi hắn đang cong lên thành một nụ cười, lẳng lặng nhìn nàng.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc