Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tiểu Tiên Bán Manh: Cưa Đỗ Thượng Thần Băng Lãnh – Kiếp Thứ Nhất – Chương 18: Ban Hôn (1)

← Chap trước
Chap sau →

Hạ Tuyết Mạn hừ lạnh một tiếng, đưa tay hất mạnh, làm nghiên mực trên bàn Hạ Triều Ca rơi xuống đất.

Nghiên mực rơi xuống, bốp một tiếng giòn tan, vang lên cực kỳ chói tai trong phòng học.

Thái phó quay đầu lại, thấy chỗ ngồi của Hạ Triều Ca trống trơn.

Râu ông dựng ngược, mắt trợn tròn.

“Công chúa Triều Ca đâu rồi?!”

Cả lớp im phăng phắc.

“Lại trốn học! Lại không đọc sách! Suốt ngày nghịch ngợm, không biết lễ nghĩa! Ta nhất định phải vào cung tố cáo hoàng thượng! Tức chết ta rồi!”

Thái phó giậm chân thình thịch trên bục giảng.

Bên dưới, mọi người vẫn bình thản, quá quen rồi.

“Lần nào cũng nói vậy, có tác dụng gì đâu! Lần nào phụ hoàng chẳng bao che cho nàng ta!”

Hạ Tuyết Mạn trừng mắt nhìn chỗ ngồi của Hạ Triều Ca, đầy căm ghét.

“Đã biết vậy, sao mỗi lần còn cố ý làm trò?” Hạ Uyển Tình nhẹ giọng nói, mặt không đổi sắc.

“Chẳng lẽ tỷ có cách mới?” Mắt Hạ Tuyết Mạn sáng lên.

Hạ Uyển Tình chỉ khẽ lắc đầu, dịu dàng mà bất lực.

“Ta chỉ lo chuyện của mình. Chuyện người khác ta không xen vào. Tam muội, muội bớt gây chuyện đi.”

Hạ Tuyết Mạn hừ lạnh, quay đầu đi.

“Tỷ đúng là lòng dạ rộng rãi. Cũng phải thôi, ngay cả việc nàng ta cướp danh vị trưởng công chúa của tỷ mà tỷ còn nhịn được, thì còn gì tỷ không nhịn nổi.”

Hạ Uyển Tình nhíu mày, gương mặt nghiêm túc.

“Chuyện này muội đừng nhắc lại. Nếu truyền đến tai phụ hoàng, muội sẽ không yên đâu.”

“Rõ ràng tỷ sinh trước một canh giờ, danh chính ngôn thuận là trưởng công chúa. Chỉ vì phụ hoàng thiên vị, ở bên hoàng hậu khi sinh nở, vừa nhìn thấy nàng ta liền nhận nàng ta làm trưởng công chúa.”

Sắc mặt Hạ Uyển Tình vẫn bình thản, không hề khó coi như Hạ Tuyết Mạn mong đợi.

Hạ Tuyết Mạn mất hứng, quay đi nghịch tóc tiếp.

Hạ Uyển Tình yên lặng lật sách, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Sân luyện võ trong hoàng cung

Phòng đô úy đang dạy thái tử Hạ Thiên Túng bắn cung.

Chỉ thấy Hạ Thiên Túng cưỡi ngựa, khí thế hiên ngang, giương cung bắn một mũi tên, trúng ngay hồng tâm.

Hạ Triều Ca vỗ tay thật to: “Hoàng huynh lợi hại quá!”

Nghe tiếng nàng, Hạ Thiên Túng quay đầu, cưỡi ngựa đến bên nàng.

“Hoàng muội, muội lại trốn học?”

“Hoàng huynh, hôm nay trong kinh có hội chùa, muội muốn đi xem.”

Hạ Thiên Túng thở dài: “Muội không chỉ trốn học, còn tự ý xuất cung. Đây là đại tội. Nếu phụ hoàng biết được…”

Hạ Triều Ca chớp mắt, nhìn hắn đầy mong chờ.

Hạ Thiên Túng lại thở dài: “Nếu phụ hoàng phát hiện… ta sẽ gánh thay muội.”

“Hoàng huynh, huynh tốt nhất trên đời!”

Hạ Thiên Túng nhéo mũi nàng, cười đầy cưng chiều.

Dưới sự dẫn dắt của hắn, hai người thay đồ dân thường rồi lén lút ra khỏi cung.

Hạ Triều Ca dẫn đường rất thành thạo đến nơi tổ chức hội chùa, rõ ràng nàng là khách quen.

Nàng chơi vui đến mức không muốn về, mua đủ thứ đồ nhỏ nhét đầy túi, tay còn cầm một xiên kẹo hồ lô.

Đây chính là cuộc đời nhàn nhã của Hạ Triều Ca, có ăn, có chơi, và có người gánh tội thay.

Một buổi chiều trôi qua rất nhanh, mặt trời đã ngả về tây.

Hạ Thiên Túng đang dẫn nàng về thì Hạ Triều Ca bỗng dừng lại, chui vào một con hẻm nhỏ.

“Muội đi đâu?”

Hạ Triều Ca không trả lời.

Nhưng Hạ Thiên Túng nhận ra, đó là con hẻm dẫn đến phủ Trấn Viễn tướng quân.

Một tháng trước, Trấn Viễn tướng quân đã mang theo nhi tử Hề Minh Húc trở về kinh.

Một khắc sau, trên bức tường hậu viện phủ Trấn Viễn tướng quân, thò ra hai cái đầu.

Chính là Hạ Thiên Túng và Hạ Triều Ca.

Hạ Thiên Túng nhìn cảnh này mà cạn lời.

Đường đường là thái tử, vậy mà phải leo tường nhà thần tử.

Nếu bị phát hiện, mặt mũi biết để đâu.

Nhưng vì chiều ý Hạ Triều Ca, hắn đành chịu.

Leo lên tường rồi, cảnh trong viện hiện ra rõ ràng.

Trong sân rộng, một thiếu niên đang luyện kiếm.

Áo trắng gọn gàng, đôi mắt đen như bảo thạch, làn da trắng, sống mũi cao, mồ hôi lấp lánh trên trán.

Thiếu niên ấy chính là Hề Minh Húc.

Mười năm trôi qua, đứa trẻ non nớt năm nào đã trở thành một thiếu niên tuấn tú.

Mười năm chinh chiến không để lại vết sẹo nào trên gương mặt đẹp đẽ ấy, nhưng lại khiến khí chất hắn thay đổi hoàn toàn.

Giờ đây, hắn trầm ổn, tự tin, khí phách hiên ngang.

Đôi mắt sáng như sao trời, vừa sâu vừa sắc.

Nhìn một cái là biết, lại thêm một kẻ họa thủy, chuyên khiến thiếu nữ động lòng.

Không bớt lo chút nào!

Hạ Triều Ca cứ thế lặng lẽ nhìn Hề Minh Húc.

Hình bóng hắn dần trùng khớp với ký ức về Thương Lăng.

Không hổ là Thương Lăng, dù chuyển thế, vẫn tỏa sáng, vẫn khiến người ta chú ý.

Chỉ là Hề Minh Húc hiện tại còn non trẻ, chưa có khí thế bá đạo như Thương Lăng.

Từ lúc nghe tin Hề Minh Húc hồi kinh, Hạ Triều Ca đã muốn xem thử.

Một là xem hắn giờ trông thế nào, hai là xem hắn có gây ra chuyện gì không.

Dù sao, nàng đã sống yên ổn 15 năm, nhưng linh cảm mách bảo, ngày lành sắp hết.

Huỳnh Hoặc và Dao Cơ chắc chắn sẽ không để nàng yên.

Thương Lăng ơi Thương Lăng, ngươi hại ta thảm quá rồi.

Hạ Triều Ca gào thét trong lòng, tiện thể mắng cả Vọng Thư một trận.

Cái đồ bạn xấu, hứa cho nàng biết trước tình tiết mà giờ chẳng thấy tăm hơi!

Trong lòng nàng hoạt động dữ dội, nhưng bề ngoài vẫn bình thản, đôi mắt nhìn Hề Minh Húc đến xuất thần.

Cảnh này lọt vào mắt Hạ Thiên Túng, khiến hắn vô thức mỉm cười hiền hòa.

Hai người nằm trên tường một lúc, không thu được thêm tin tức gì, Hạ Triều Ca liền trèo xuống.

Hạ Thiên Túng theo sau, nụ cười càng lúc càng sâu.

Hạ Triều Ca nổi da gà.

“Hoàng huynh, huynh cười cái gì vậy?”

“Nữ nhi lớn rồi không giữ được nữa. Thời gian trôi nhanh thật, muội cũng sắp cập kê rồi.”

Hạ Thiên Túng cười rất vui vẻ.

Hạ Triều Ca run bắn.

Hắn… không phải nghĩ nàng thích Hề Minh Húc đấy chứ?

Nàng chỉ đến do thám thôi mà!

Sao ở tiên giới hay nhân gian, ai cũng một kiểu vậy?

Tiên nữ tiên quân đều nói nàng đuổi theo Thương Lăng.

Giờ hoàng huynh lại nghĩ nàng thích Hề Minh Húc?

Nàng còn oan hơn Đậu Nga!

“Hoàng huynh, huynh đừng nói là nghĩ muội thích Hề Minh Húc đấy nhé?”

“Là muội tự nói đấy, ta có nói gì đâu.”

“Không phải! Không phải! Muội không thích hắn ta, huynh đừng hiểu lầm!”

“Ồ.” Hạ Thiên Túng cười càng sâu.

“Con gái nhỏ miệng nói không, lòng lại có. Hoàng huynh hiểu mà.”

Nghe vậy, Hạ Triều Ca đứng sững như bị sét đánh, trong ngoài đều cháy khét.

Hoàng huynh, huynh thật sự không hiểu lòng muội!

Hạ Triều Ca vội vàng chạy lên giải thích, nói hết nước hết cái.

Nhưng Hạ Thiên Túng chỉ cười đầy ẩn ý, không phản bác, cũng không thừa nhận.

Hạ Triều Ca muốn khóc luôn.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc