Đứa bé mặc một chiếc áo bào rộng thùng thình không hợp với vóc dáng của nó, gương mặt bánh bao tròn trịa vô cùng đáng yêu.
Trên đầu nó buộc một búi tóc tròn nhỏ, hai tay chắp trước ngực, trên đôi tay bé nhỏ còn quấn một dải lụa mảnh.
Nó ngồi lơ lửng giữa không trung, tà áo che kín thân thể, chỉ lộ ra cái đầu tròn vo và đôi tay mũm mĩm.
Đứa bé cũng tỏa ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt, mang cảm giác thanh sạch như sen mọc từ bùn mà chẳng nhiễm bẩn. Đôi mắt nó khép hờ, ánh nhìn hướng xuống phía dưới.
“Là cô gọi tôi ra sao?”
Đứa bé lặng lẽ nhìn xuống dưới, tôi cũng không biết nó đang nói chuyện với… tôi?
Tôi khẽ gật đầu.
Đứa bé ngẩng lên nhìn tôi một cái, thản nhiên nói: “Tôi tên là Tâm Âm, bây giờ sẽ nói cho cô biết những thanh âm mà tôi đã nghe được.”
“Hả?”
Tôi còn chưa kịp nhập vai thì đứa bé đã chậm rãi bắt đầu kể.
“Lời nguyền trên người quản gia Triệu thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng thực chất lại là một loại cổ thuật vô cùng cổ xưa. Người Miêu tộc giỏi dùng cổ thuật và thuật điều khiển, phương Tây thì giỏi bói toán và chú thuật. Tộc của chúng tôi nằm ở khoảng giữa hai bên ấy.”
“Không phải nói rằng chúng tôi là sự kết hợp của hai bên, mà là loại chú pháp chúng tưi học còn cổ xưa hơn, hệ phái cũng đặc biệt hơn.”
“Tộc nhân của chúng tôi vô cùng bí ẩn. Những gì chúng tôi học có thể nói là thứ cổ xưa nhất, thậm chí có thể xem như nguồn gốc ban đầu của chú thuật. Tộc nhân có số lượng hữu hạn, một khi rời khỏi tộc sẽ vĩnh viễn không thể quay về. Không ai được phép tiết lộ bí mật của chúng tôi.”
“Loại chú pháp này là thủ đoạn của kẻ phản bội duy nhất trong tộc chúng tôi. Tôi biết rất rõ. Cũng chính vì ả mà toàn bộ tộc đàn của chúng tôi bị diệt tộc.”
Tôi đứng phía sau U Dung, nghiêng đầu nghe.
Quản gia Triệu dường như đang ở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
“Kẻ phản bội đó là ai?” Tôi hỏi.
Một tay U Dung đặt lên quả cầu thủy tinh, tay còn lại hung hăng kéo mạnh. Từ vị trí lồng ngực của quản gia Triệu xuất hiện một khối đỏ như máu.
Thứ đó trông như đang nhỏ máu xuống, khiến người ta buồn nôn.
U Dung cau mày nhìn khối đồ vật kia, đứa bé lên tiếng: “Máu cổ.”
Giọng của đứa bé rất trong trẻo, nhưng không phải kiểu non nớt của trẻ con thật sự, mà mang theo chút trưởng thành nhàn nhạt, nghe rất êm tai.
“Máu cổ?” Tôi nghi hoặc hỏi.
U Dung gật đầu. Dường như cô ấy biết tôi đang nghĩ gì, cũng biết tôi dùng cách gì để nghe được giọng của mình, nhưng không hề cảm thấy có gì bất thường.
“Không phải loại huyết cổ mà các cô tưởng tượng đâu.” Đứa bé lại nói tiếp: “Đây là huyết cổ cổ xưa hơn nhiều. Phương pháp luyện loại huyết cổ này có thể nói là vô cùng tàn nhẫn.”
“Thật ra chú thuật của tộc chúng tôi hầu như đều gắn liền với sự tàn nhẫn, vì thế rất ít khi được sử dụng. Chúng ta luôn sống tập trung ở một nơi, tránh xa thế tục, nên căn bản cũng chẳng có mấy cơ hội dùng tới.”
“Muốn học được loại chú thuật này thì nhất định phải vượt qua khảo nghiệm, không phải ai cũng có tư cách học. Thứ chúng tôi giỏi nhất là thuật điều khiển, thậm chí có thể điều khiển một phần sức mạnh tự nhiên.”
“Hiện giờ trong tộc còn biết loại chú thuật này chỉ còn hai người. Một là tôi, người còn lại chính là kẻ phản bội kia.”
Tôi nghe mà mơ mơ hồ hồ, khó hiểu hỏi: “Ý cô là bà lão họ Hạng chính là kẻ phản bội của tộc các cô sao? Nhưng từng người các cô đều cao lớn như vậy, còn bà ta thì đâu có khổng lồ đến thế?”
“Trăm năm trước, vì kẻ phản bội mà chúng tôi gặp phải một trận đại họa, tộc nhân gần như chết sạch.”
Ánh huỳnh quang quanh người đứa bé khiến người khác cảm thấy vô cùng an tâm. Nó tiếp tục nói: “Để bảo vệ Thánh nữ vừa được tộc trưởng sinh ra lúc đó, bốn hộ vệ chúng tôi đã liều chết bảo vệ. Cuối cùng tộc trưởng thảm tử, còn chúng tôi mang theo tiểu Thánh nữ chạy thoát.”
“Để tránh bị phát hiện, chúng tôi đổi tên đổi họ, sống ẩn danh.”
“Nhưng dù vậy vẫn không thoát khỏi tai mắt của kẻ phản bội. Ả ta đã đánh cắp toàn bộ quyển chú thuật cổ xưa của tộc trưởng, học được những thứ bên trong, rồi tìm được vật tùy thân của chúng tôi, biến chúng tôi thành bộ dạng như bây giờ.”
“Chúng tôi không thể trở lại dáng vẻ của người bình thường nữa, chỉ có thể giống như u hồn phiêu đãng khắp nơi. Rốt cuộc là đã chết hay vẫn còn sống, ngay cả bản thân chúng tôi cũng không nói rõ được.”
“Sau đó chúng tôi bị vị tiến sĩ trong tòa lâu đài cổ trên đỉnh núi bắt giữ, nhốt vào trong địa lao kia. Điều duy nhất đáng mừng là từ sớm chúng tôi đã giấu Thánh nữ đi rồi, còn dùng chú ngữ của mình để bảo vệ cô ấy, cho nên kẻ phản bội sẽ không thể tìm thấy.”
“Chúng tôi đã để lại toàn bộ chú thuật cho cô ấy, chỉ duy nhất quyển sách kia là đang nằm trong tay kẻ phản bội.”
“Thật ra nội dung bên trong cuốn sách đó, ngay cả các đời tộc trưởng trước đây cũng chưa từng học qua. Nó quá mức tà ác. Chúng tôi tin tưởng tộc trưởng, nên giao vật đó cho bà ấy bảo quản là không có vấn đề gì.”
“Chỉ là chúng tôi thế nào cũng không ngờ được, một thiên tài học chú thuật hiếm hoi xuất hiện trong tộc, cuối cùng lại lựa chọn phản bội.”
Đứa bé dừng lại một chút, tôi thấy đầu U Dung chậm rãi cúi thấp xuống.
Ngay khi tôi tưởng cô ấy sẽ không nói gì nữa, giọng nói của đứa bé bỗng trở nên có chút bi thương: “Nhưng cũng không thể nói như vậy được… Thật ra từ lúc sinh ra, kẻ phản bội ấy đã được định sẵn sẽ phản bội rồi.”
“Nếu lúc đó các cô đã biết, vậy tại sao không sớm trục xuất cô ta ra ngoài?” Tôi khó hiểu hỏi, đồng thời đi tới bên cạnh U Dung, nhìn quản gia Triệu đang nằm trên giường.
Sau khi thứ đỏ như máu kia bị lấy ra khỏi tim ông ấy, qua một lúc, ông ta đã không còn đau đớn như trước nữa.
“Tộc chúng tôi… là một tộc người tồn tại cùng bí mật, rất nhiều chuyện đều thân bất do kỷ. Trong tộc chỉ có phụ nữ, nếu muốn sinh ra thế hệ sau thì phải ra ngoài.”
“Có người quen với cuộc sống bên ngoài rồi không muốn quay về nữa. Có người tìm được chân ái, cũng không muốn trở về nữa. Những ai có thể quay lại đều là người mang tín niệm vô cùng kiên định.”
“Chúng tôi chưa từng mong cầu điều gì nhiều, chỉ cần người quay về, đứa trẻ sinh ra khỏe mạnh là được.”
“Kẻ phản bội là đứa con do em gái ruột của tộc trưởng sinh ra. Thật ra sau khi đến thế giới hiện đại, em gái của tộc trưởng cũng chưa từng quay về nữa.”
“Ban đầu chúng tôi còn tưởng cô ấy đã quen với cuộc sống bên ngoài, ai ngờ lại là vì linh lực trên người, nên bị những kẻ cũng sở hữu linh lực bắt giam.”
“Khi chúng tôi biết được chuyện đó thì cô ấy đã chết rồi.”
“Đúng vậy, tin tức cô ấy chết đi, cũng là do chính miệng kẻ phản bội nói cho chúng tôi biết. Khi đó cô ta đã hơn mười tuổi.”
“Cô ta trải qua muôn vàn khó khăn mới tìm được chúng tôi, dùng tín vật của mẹ mình. Dù trước đây chưa từng có tiền lệ như vậy, nhưng tộc trưởng vẫn chấp nhận cô ta, cho cô ta cùng sinh sống với chúng tôi.”
“Ngay từ đầu, chúng tôi đã biết cô ta không giống chúng ta. Nhưng tộc trưởng tin tưởng em gái mình, cho nên ngây thơ tin rằng đứa trẻ này là người tốt.”
“Thế nhưng điều chúng tôi không ngờ tới là, sự khác biệt của cô ta… lại nằm ở phương diện báo thù.”