Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 827: Sắt Đá Nhưng Dịu Dàng

← Chap trước
Chap sau →

“Haiz, tuổi trẻ đúng là tuyệt thật.”

Natalia vỗ tay một cái, đứng phía sau tôi rồi cúi người xuống, cùng tôi nhìn vào gương trang điểm.

Kỹ thuật trang điểm của cô ấy thực sự rất giỏi, đến mức bây giờ tôi gần như không nhận ra chính mình nữa.

Phải nói rằng lúc này… tôi trông trang trọng như thể sắp đi chụp ảnh cưới vậy. Cộng thêm kiểu tóc được cô ấy búi lên cẩn thận, khiến tôi giống hệt một tiểu thư nhà giàu.

“Được rồi, nào, để tôi giúp cô thay bộ sườn xám đó.” Natalia nói: “Hàng xịn đấy, chất liệu thượng hạng.”

Nếu không phải bắt buộc phải mặc, chỉ cần nghe Natalia nói như vậy thôi, có lẽ tôi đã tặng luôn bộ sườn xám này cho cô ấy rồi.

Dù sao tôi vẫn luôn cảm thấy bộ đồ này mặc trên người mình khá kỳ lạ, tôi thật sự không thích nó lắm.

“Có vẻ cô không thích nhỉ.”

Natalia rất tinh ý, cực kỳ biết quan sát sắc mặt người khác, gần như lập tức đoán được tôi đang nghĩ gì.

Khả năng phản ứng ấy khiến tôi có chút thấp thỏm.

“Ừm… có thể xem là vậy.” Tôi bất lực để mặc cô ấy xoay qua xoay lại thay đồ cho mình. Dù sao tóc tai cũng đã làm xong cả rồi, nếu tự mặc chắc chỉ phá hỏng mọi thứ thôi.

Natalia rất dịu dàng, giống như một người chị lớn, khiến tôi nhớ đến Hân Thích, người phụ nữ ngạo kiều đó.

Natalia rất dám thể hiện bản thân, nghĩ gì nói đó, chẳng sợ người khác nghĩ thế nào. Tôi thích kiểu người như vậy, không cần phải đấu đá tâm cơ với cô ấy.

Nhưng tôi cũng hiểu, nếu Natalia thật sự muốn giấu chuyện gì, thì chẳng ai có thể moi được thông tin từ cô ấy đâu.

“Những gì phải trải qua thì sớm muộn cũng sẽ trải qua thôi, đừng sợ.” Sau khi giúp tôi chuẩn bị xong, Natalia vỗ nhẹ vai tôi rồi nói: “Cô nghĩ xem, nếu ngay cả cô cũng cảm thấy sợ hãi, vậy thì chúng tôi phải làm sao đây?”

Tôi chớp mắt nhìn cô ấy. Quả thật là như vậy.

Cuối cùng tôi chỉ có thể mím môi, chấp nhận sự thật này.

Tôi mặc sườn xám, đi đôi giày cao gót thanh lịch mà họ đã chuẩn bị sẵn cho tôi, dưới sự hộ tống của Natalia bước xuống từ tầng hai.

Quản gia Triệu đang ngồi trong phòng khách uống cà phê. Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, ông mới quay người lại.

Ông hài lòng nhìn tôi một lượt, rồi quay sang Natalia.

Natalia vừa thấy tách cà phê trong tay ông liền phấn khích như trẻ con chạy tới, kiêu ngạo nói: “Hừm, ông chú đáng ghét này, còn bảo không pha cà phê cho em cơ đấy. Thế mà tự mình lại ngồi uống. Cà phê ông pha là ngon nhất.”

Natalia giật lấy chiếc cốc trong tay quản gia Triệu, uống mấy ngụm. Tôi gật đầu chào ông, rồi ngẩng lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường.

Còn hơn một tiếng nữa mới đến mười giờ.

Quản gia Triệu không hề có chút vội vàng nào, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của ông. Với tư cách là một quản gia hoàn hảo, tôi thật sự không có gì để chê trách.

“Ánh mắt của lão phu nhân quả nhiên không sai, cô Tô Ly thật sự rất hợp với kiểu trang phục này.”

Quản gia Triệu bước tới trước mặt tôi rồi nói: “Bộ sườn xám này là của hồi môn mà lão phu nhân mang theo khi xuất giá. Tổng cộng có ba bộ, một bộ bà ấy thường xuyên mặc, bộ còn lại đã tặng cho cô Tô Nhu, tiếc là trong trận hỏa hoạn năm đó, chẳng còn sót lại chút gì. Nghe nói chất liệu của bộ đồ vô cùng đắt giá, được may bởi người thợ giỏi nhất.”

“Nói nhiều thế cũng vô ích thôi, cô bé này vốn chẳng thích bộ đồ đó đâu. Nhìn cái vẻ cau mày của cô ấy mà xem.”

Natalia đứng cạnh chiếc sofa phía sau chéo chúng tôi, vừa ôm cốc cà phê uống vừa nói.

Ở trước mặt wuản gia Triệu, cô ấy đúng là như một đứa trẻ vậy.

Dù nhìn bề ngoài thì cô ấy có vẻ lớn tuổi hơn tôi một chút.

Nhìn cách hai người họ ở bên nhau, tôi lại lần nữa cảm thấy ghen tị. Tôi vừa định mở miệng trêu quản gia Triệu vài câu, bảo thật không ngờ ông lại là kiểu người kim ốc tàng kiều.

Nhưng lời còn chưa kịp nói ra, Natalia đã đột nhiên từ từ ngã xuống trước mặt chúng tôi.

Tôi bị dọa đến hoảng hốt, vội vàng chạy lên vài bước.

Đôi giày cao gót chết tiệt mà tôi mãi không quen mang khiến tôi suýt tự vấp ngã. Quản gia Triệu đưa tay giữ lấy tôi, tôi mới miễn cưỡng đứng vững được.

Hơn nữa bộ sườn xám này cũng không co giãn bao nhiêu, cực kỳ cản trở cử động.

Dù sao tôi cũng chẳng phải tiểu thư khuê các gì, càng chưa từng được huấn luyện dáng đi đứng. Mới ăn diện được năm phút mà tôi đã khổ sở vô cùng rồi.

Trái lại, quản gia Triệu lại nhìn tôi với ánh mắt như đang ngắm một tác phẩm hoàn mỹ, cực kỳ hài lòng.

Tôi quay mặt đi, bực bội nói: “Ông đứng chắn trước mặt tôi làm gì? Bên Natalia không biết xảy ra chuyện gì rồi. Cô ấy ngất à? Cô ấy có bệnh bẩm sinh gì sao? Hay là cô ấy là hồ ly tinh, cẩu tinh, miêu tinh gì đó nên không thể uống cà phê?”

Đến chính tôi còn chẳng biết mình đang nói cái gì nữa.

Lực tay của quản gia Triệu rất mạnh. Ông giữ chặt cánh tay tôi, dường như không muốn tôi đến gần Natalia, cứ như cô ấy mắc bệnh truyền nhiễm vậy.

“Tại sao?” Tôi nghi hoặc hỏi.

Trên mặt quản gia Triệu không hề có biểu cảm gì, khiến tôi hoàn toàn không đoán ra lúc này ông đang nghĩ gì.

Nhưng ông nghiêm túc nói với tôi: “Cô Tô Ly, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta phải lên đường thôi. Dù cô là khách quý, đến muộn quá cũng không hay.”

Nói xong, ông kéo tôi đi về phía cửa.

Đi được vài bước, tôi nhìn thấy Natalia đang nằm trên sofa, nhớ lại những lời cô ấy đã nói với tôi lúc trang điểm.

Tôi không thể hất tay quản gia Triệu ra, chỉ đành giả vờ đau, đáng thương hét lên: “Ông làm tôi đau!”

Quả nhiên câu này rất hiệu quả. Quản gia Triệu lập tức buông tay tôi ra.

Tôi lập tức dịch ngang sang phía Natalia một bước, cau mày không vui nói: “Có phải ông đã động tay động chân vào cà phê không? Ông biết Natalia chắc chắn sẽ giật lấy cà phê của ông để uống. Nếu ông pha riêng cho cô ấy một ly, chưa chắc cô ấy đã mắc câu.”

Quản gia Triệu bình tĩnh nhìn tôi. Ánh trăng rơi xuống bộ vest vừa vặn trên người ông, khiến ông trông đặc biệt tuấn tú.

“Ông có biết làm vậy rất ích kỷ không?” Tôi tiếp tục nói.

Cuối cùng sắc mặt quản gia Triệu cũng có chút thay đổi. Ông nhìn tôi, chậm rãi hỏi lại: “Ích kỷ?”

“Đúng vậy.” Tôi ưỡn ngực nói.

Quản gia Triệu lạnh lùng cười, chỉ về phía những đám mây đen ngoài cửa sổ vẫn chưa tan, rồi nói với tôi: “Cô cho rằng tôi ích kỷ sao?”

Tôi đương nhiên hiểu ý ông.

Tôi chỉ có thể thở dài một tiếng rồi nói: “Đúng, không sai. Tối nay tôi không biết sẽ xảy ra chuyện gì, tôi chỉ biết mọi người đều vì muốn tốt cho tôi mà cùng tôi đi chịu chết. Tôi đâu cần mọi người làm như vậy, đúng không? Hay là bây giờ tôi cũng nên dùng cách tương tự, để ông ngủ luôn ở đây mới tốt?”

“… ”

Quản gia Triệu im lặng vài giây rồi nói: “Tôi và cô ấy không giống nhau.”

“Khác chỗ nào? Hai người đều là những người không cần thiết phải vì tôi mà mạo hiểm.”

Giọng điệu của tôi đã có phần ép người quá đáng.

Sắc mặt quản gia Triệu lần nữa trở lại bình tĩnh. Ông nói:

“Tôi nợ lão gia quá nhiều… quá nhiều. Từ rất lâu trước đây tôi đã quyết định, chỉ cần là chuyện của ông ấy, tôi sẽ không bao giờ từ chối. Nhưng tôi không cần phải kéo theo cô ấy.”

Ánh mắt ông rơi xuống người Natalia, dịu dàng vô cùng.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc