“Từ sau khi bước vào cái gọi là cấm địa đó, tôi mới biết… hóa ra tôi chính là bản thân của bóng tối trong tộc U các người. Năm đó, để ngăn bóng tối xuất hiện, vị tộc trưởng đầu tiên của U tộc đã phong ấn bóng tối dưới lòng đất. Nhưng thì sao chứ? Trên người bà ta vẫn còn lưu lại dấu vết của bóng tối mà! Còn tôi… chính là phần tàn dư của bóng tối ấy, là kẻ được lựa chọn.”
Diệp Ấu Di cười ngoác miệng. Không biết vì cô ta thích trang điểm đậm, hay thật sự trong miệng có máu, mà lúc này ngay cả hàm răng của cô ta cũng đỏ như máu, trông vô cùng đáng sợ.
Tôi nhíu mày, lại kéo Diệp Vân Phi một cái.
Nhưng lần này ông ấy không có phản ứng gì, chỉ đứng ngây ra đó, cau mày nhìn Diệp Ấu Di, rõ ràng trong lòng đang suy nghĩ điều gì đó.
Tôi không hỏi ông ấy thêm gì nữa, ánh mắt vô tình lướt sang Diệp Thu Mặc.
Không biết từ lúc nào, anh dường như không còn hứng thú với câu chuyện của Diệp Ấu Di nữa. Anh đang nhìn tôi, nở nụ cười dịu dàng.
Sau khi chạm phải ánh mắt nóng bỏng của anh, tôi lại thấy có chút ngượng ngùng, theo bản năng liền dời mắt đi.
Diệp Ấu Di nhìn U Dung, dường như vô cùng thưởng thức biểu cảm lúc này của cô ấy.
Không phải căng thẳng, không phải sợ hãi, càng không phải đau lòng, mà là một loại cảm xúc khó có thể diễn tả thành lời.
“Xem ra bà biết rõ, trong cấm địa của U tộc các người rốt cuộc đang giam giữ thứ gì, và tôi có quan hệ thế nào với thứ đó.” Diệp Ấu Di u ám nói: “Nếu đã biết, thì bà không nên ngăn cản tôi… À khoan, tôi biết bà muốn nói gì rồi.”
Diệp Ấu Di hừ lạnh một tiếng rồi nói tiếp: “Bà muốn nói chính vì biết nên mới muốn ngăn cản tôi, đúng không? Tôi hiểu rõ cái luận điệu của đám đạo đức giả các người. Các người ngăn cản chúng tôi, rồi tự cho rằng mình đang làm chuyện tốt cứu vớt thế giới. Các người lấy việc tiêu diệt chúng tôi làm cội nguồn cho lòng lương thiện của mình, ha ha… buồn cười thật đấy. Chẳng lẽ chúng tôi đáng phải chết sao? Các người đã từng hỏi cái lão già bị các người nhốt lại chưa? Ông ta đáng phải chết sao? Rốt cuộc ông ta đã làm gì sai?”
Đúng lúc ấy, đứa trẻ kia lại lững lờ xuất hiện từ sợi dây buộc tóc của U Dung.
Nó khép hờ mắt, dùng giọng nói có phần u uất mà nói: “Những điều cô nói… đều không sai. Thứ đó… cũng chưa từng làm chuyện gì xấu xa không thể tha thứ cả. Hơn nữa… phải nói là, ông ấy vốn chưa từng làm điều ác nào.”
“Thế mà các người vẫn nhốt ông ta lại, lý do là để phòng ngừa vạn nhất, đúng không?” Giọng điệu của Diệp Ấu Di bắt đầu trở nên hùng hổ ép người.
Nhưng có vẻ như cô ta nói đúng, U Dung không đáp lại.
Diệp Ấu Di lại bật cười. Tối nay cô ta đúng là cười quá nhiều rồi.
“Được rồi, tôi biết rõ trong lòng đám đạo đức giả các người nghĩ gì mà. Dù sao tôi cũng ở đây bao nhiêu năm rồi, loại người như các người tôi gặp nhiều lắm.”
Cô ta liếc mắt sang phía tôi.
Tôi vô tội chớp chớp mắt. Tôi thừa nhận mình là người mềm lòng, nhưng không đến mức là đạo đức giả.
Nếu trước mặt tôi là một người trông hung dữ, chỉ cần người đó chưa từng làm chuyện đại gian đại ác, tôi cũng sẽ không làm gì họ.
“Đó là một lời tiên tri, mà tiên tri của U tộc chúng tôi… từ trước đến nay đều sẽ trở thành sự thật.” Đứa trẻ trên đầu U Dung chậm rãi nói.
Giọng điệu u sầu ấy khiến tôi cảm thấy, đây mới chính là giọng nói thật sự của nó. Đứa trẻ này vốn mang một gương mặt rất buồn bã.
“Ha ha, ha ha!” Nghe câu nói của U Dung, Diệp Ấu Di cười đến mức gần như không thở nổi: “Tiên tri của các người? Đúng, đúng lắm, bà nói không sai, tiên tri của các người đều sẽ thành sự thật. Nhưng các người có từng nghĩ chưa? Mấy trăm năm đã trôi qua rồi, thủ lĩnh của các người cũng đã thay ba đời, lão già đó đã làm ra chuyện gì chưa? Các người tưởng chỉ với thực lực của mình có thể trấn áp ông ta đến bao giờ? Dù bây giờ ông ta đã suy yếu rất nhiều, ông ta vẫn có thể dễ dàng thoát ra ngoài, đúng không? Chỉ là ông ta vốn không có ý định đó thôi! Chỉ vì cái thứ lý luận chó má của các người! Tiên tri! Một lời tiên tri nực cười! Mà hủy hoại cả cuộc đời của ông ta! Ông ta cũng đâu muốn sinh ra đã là bóng tối! Da đen không có nghĩa là bóng tối!”
Có vẻ như Diệp Ấu Di đặc biệt bị đè nén bởi chuyện này, đến mức cô ta gần như bùng nổ.
U Dung bất lực thở dài. Đứa trẻ trên đầu cô lúc này lên tiếng hỏi: “Tôi chỉ muốn hỏi, tộc trưởng… U Hạ đã xảy ra chuyện gì?”
“Ha ha.” Diệp Ấu Di cười lạnh nói: “Tôi biết ngay bà sẽ hỏi tôi chuyện này mà. Bà muốn biết đúng không? Được, tôi sẽ nói cho bà biết. Dù sao bây giờ bà còn chưa biết, nhưng chẳng bao lâu nữa cũng sẽ chẳng còn biết gì đâu. Nếu bà coi trọng vị tộc trưởng gọi là của các người đến vậy, thì tôi sẽ cho bà biết rốt cuộc bà ta muốn làm gì.”
Diệp Ấu Di cố ý lượn qua lượn lại tại chỗ vài vòng để thể hiện sự kích động trong lòng lúc này.
Cô ta nóng lòng muốn nhanh chóng nói cho U Dung biết sự thật rốt cuộc là thế nào, để được nhìn xem ngũ quan trên cái khuôn mặt to như cái chậu vì thân hình khổng lồ kia sẽ biến hóa rõ ràng ra sao.
“Trước lễ tế năm mới, tộc trưởng đã dẫn tôi đến cái gọi là cấm địa đó, dẫn tôi đi gặp lão già kia, rồi nói cho tôi biết tôi là người được chọn. Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi bà ta nhìn thấy tôi, bà ta đã biết rồi. Bà ta cảm nhận được sức mạnh trong nội tâm tôi, biết rằng ngày đó sớm muộn gì cũng sẽ tới, biết rằng năm đó ông ấy nhất định sẽ nghĩ cách. Bà ta từng bói cho chính mình, mười năm trước khi nhìn thấy tôi, bà ta đã biết… ngày ấy đã đến.”
“Bà ấy… chưa từng nói với tôi…” Đứa trẻ trên đầu U Dung vô cùng đau buồn. Nhưng lời này phát ra từ miệng một đứa trẻ lại khiến tôi cảm thấy kỳ quái, đến mức rất muốn nói thay nó, sợ trẻ con học hư.
Diệp Ấu Di lạnh lùng nói: “Đúng vậy, bà ta chưa từng nói với bà, cũng chưa từng nói với cả tộc của các người. Có phải cảm thấy bị phản bội không? Chuyện gì bà ta cũng nói với tôi. À… bà có thể nghĩ thử xem, bà ta biết tôi là kẻ sinh ra từ bóng tối, thế mà vẫn tìm tôi để tâm sự mọi chuyện, còn muốn giao cả U tộc cho tôi nữa đấy.”
“…”
Trong mắt U Dung cuối cùng cũng lộ ra vẻ sợ hãi.
Diệp Ấu Di rất hài lòng với biểu cảm ấy, tiếp tục nói: “Đúng, chính là biểu cảm này… tôi thích lắm đấy… Rõ ràng bà là một người phụ nữ đáng yêu, không phải sao? Suốt ngày cứ giữ gương mặt lạnh tanh ấy, đôi khi tôi thật sự rất muốn nhìn thấy những biểu cảm khác của bà.”
“Ví dụ như… khi bà biết vị tộc trưởng đáng yêu của các người, U Hạ, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã biết thân phận của tôi, rồi ở trong cấm địa đó, cách một cánh cửa với lão già kia, quỳ xuống trước mặt tôi, cúi đầu xưng thần.”
“Bà ta nói sẽ giao toàn bộ U tộc cho tôi, sẽ để tôi có được mọi thứ tôi muốn, sẽ khiến mọi chuyện như ý tôi nguyện.”
“Bà sẽ nghĩ thế nào đây?”