Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 899: Điều Kiện

← Chap trước
Chap sau →

“Thật sao? Tôi không thể mê hoặc cô sao?” Lão phu nhân lạnh lùng nói: “Nhưng cô phải biết rằng trong tay tôi vẫn còn con bài mặc cả. Tôi biết từ nãy tới giờ cô vẫn luôn tìm cơ hội. Một bà già như tôi đương nhiên không phải đối thủ của cô, cô hoàn toàn có thể một kích giết chết ta. Nhưng cô phải hiểu, một khi tôi chết đi, cô sẽ không thể cứu được Diệp Vân Phi bọn họ. Bọn họ sẽ cùng tôi rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng. Nếu cô sẵn lòng dùng ba mạng người để tiễn lão thân lên đường thì cũng là một cách làm không tệ. Dù sao lão thân chỉ lời chứ không lỗ. Chỉ là… cơ hội của cô chỉ có một lần này thôi.”

Tôi cong khóe môi, nói: “Sao bà lại nói chắc chắn như vậy chứ? Bà nên biết tôi là một cái lô đỉnh có linh lực dùng mãi không hết. Diệp Vân Phi bọn họ sở dĩ nằm ở đó rơi vào ảo cảnh, là vì linh lực của cái gọi là thần linh trong miệng bà đúng không? Vậy sao bà biết vị thần linh ấy sẽ không xuất hiện trước mặt tôi chỉ vì tôi giết bà? Tại sao tôi lại không thể nói chuyện với cô ta? Có phải bà đã quá đề cao ý nghĩa tồn tại của bản thân rồi không?”

Nhìn sắc mặt lão phu nhân đã trở nên cực kỳ khó coi, tôi tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Đúng vậy, bà tự cảm thấy mình rất quan trọng ở nhà họ Diệp thì cũng chẳng sai. Nhưng trong giới linh lực giả, bà là cái gì chứ? Là người của nhà họ Diệp nhưng bà lại chẳng biết thủ pháp dò linh. Sự tôn trọng mà những linh lực giả dành cho nhà họ Diệp… là vì bà sao? Hình như từ trước đến nay chưa từng phải đâu nhỉ.”

Tôi quan sát gương mặt méo mó vì tức giận của bà ta rồi tiếp tục: “Chỉ vì bà nắm quyền nhà họ Diệp mà đã cho rằng địa vị của mình giống như lão Phật gia sao? Chẳng qua chỉ là tự lừa mình dối người thôi! Bà không phải linh lực giả, đến cả phương pháp giữ gìn tuổi trẻ cũng vụng về đến thế, bà vốn chẳng là gì cả! Một khi bà chết đi, biết đâu cái gọi là thần linh trong miệng bà còn cảm ơn tôi giống như bà cảm ơn tôi vậy ấy chứ. Trong mắt vị thần linh đó, bà chưa chắc đã khác gì Diệp Ấu Di đâu.”

Những lời tôi nói đâm trúng tim đen từng câu từng chữ.

Gương mặt đầy đốm đồi mồi của lão phu nhân co giật dữ dội vì những lời đó.

Nhìn biểu cảm ấy của bà ta, tâm trạng tôi dần khá lên.

Dù sao lão phu nhân cũng là người chinh chiến sa trường nhiều năm, bà ta nhanh chóng bình tĩnh lại, lặng lẽ nhìn tôi rồi điềm đạm nói: “Cô biết vì sao Kỳ Văn lại trở thành Quỷ Vương không?”

Câu hỏi này của bà ta quả thực rất có tính dẫn dắt, khiến tôi cực kỳ hứng thú.

Phải biết rằng đoạn ký ức về việc Kỳ Văn trở thành Quỷ Vương chính là phần ký ức đã biến mất của tôi, là chuyện mà Kỳ Văn vừa muốn tôi nhớ lại, lại vừa không muốn tôi nhớ tới.

“Xem ra cô thật sự chẳng biết gì cả.” Lão phu nhân nheo đôi mắt tam giác nhìn tôi rồi tiếp tục: “Đúng vậy, địa vị của tôi trong nhà họ Diệp có lẽ cũng gần giống như những gì cô nói. Nhưng việc Kỳ Văn có thể trở thành Quỷ Vương… đều là do một tay tôi nâng đỡ.”

“Nghe bà nói cứ như bà là Mạnh Bà vậy.” Tôi cảm thấy hiện giờ lão phu nhân trông chắc cũng gần giống Mạnh Bà rồi.

Nếu Mạnh Bà là một cô gái xinh đẹp, chắc mà biết tôi so sánh như thế thì sẽ muốn cắn chết tôi mất.

Lão phu nhân liếc tôi một cái rồi hừ lạnh: “Những câu hỏi vừa rồi cô hỏi tôi, tôi đoán cô còn muốn hỏi thêm vì sao lại là Kỳ Văn, vì sao không phải Diệp Cẩm Thanh, nhà họ Diệp rốt cuộc đang nắm giữ thứ gì, vì sao Kỳ Văn lại trở thành Quỷ Vương. Đương nhiên cô cũng muốn hỏi tôi, Tô Nhu mà cô nhìn thấy là ai, rốt cuộc Tô Nhu có quan hệ gì với Kỳ Văn. Những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian đó… dường như chỉ có tôi mới có thể giải đáp cho cô. Diệp Thu Mặc hiện tại cũng không biết đâu. Mà cô lại không có dũng khí đi hỏi Kỳ Văn. Có lẽ bát tự của cô và Kỳ Văn quá xung khắc, mỗi lần hai người gặp nhau là sẽ xảy ra đủ loại chuyện, cho nên cô căn bản không thể mở miệng hỏi anh ta. Haha, cho nên đáp án của những vấn đề này… cô muốn có được từ chỗ lão thân.”

Phản ứng của lão phu nhân rất nhanh.

Không, phải nói rằng… người nhà họ Diệp phản ứng đều không chậm.

Bao gồm cả lúc ở cạnh Diệp Thu Mặc trước đây, luôn khiến tôi có cảm giác rằng, tôi còn chưa cần mở miệng thì anh ta đã biết tôi đang nghĩ gì rồi.

Cảm giác đó thật sự không dễ chịu.

Giống như cả nhà họ Diệp đều là người thông minh, chỉ có mình tôi, một kẻ ngoài cuộc ngu ngốc bị họ xoay vòng vòng vậy.

Đúng thế.

Tôi thật sự muốn hỏi những câu hỏi đó.

Mà dường như hiện tại, người duy nhất có thể trả lời chúng chỉ có lão phu nhân.

Trong đoạn lịch sử ấy, Diệp Vân Phi không hề xuất hiện.

Tôi không hiểu vì sao Diệp Vân Phi lại cưng chiều Kỳ Văn đến vậy, cũng không hiểu vì sao ông ấy lại đưa Kỳ Văn trở về nhà họ Diệp, vì sao lại để anh trải qua những chuyện đó.

Rõ ràng nhìn từ căn phòng của Kỳ Văn trên hòn đảo kia thì tuổi thơ của anh ấy hạnh phúc đến nhường nào.

Anh là bảo bối trong tim cha mẹ mình.

Chẳng lẽ chỉ vì Thượng Quan Tử Mạch không còn nữa, nên Diệp Vân Phi mới từ chối tất cả mọi người, đặc biệt là mỗi lần nhìn thấy Kỳ Văn thì sẽ nhớ đến gương mặt của Thượng Quan Tử Mạch?

Cho nên ông ấy mới đưa Kỳ Văn đi?

Để anh phải trải qua những chuyện đó?

Phải biết rằng, năm ấy Kỳ Văn bị trói chặt bằng dây thừng rốt cuộc đã trải qua điều gì, những vết thương nghiêm trọng trên người anh chỉ khiến người ta nhìn vào đã cảm thấy đau lòng đến cực điểm.

Tôi thật sự rất muốn biết đáp án của tất cả.

Đặc biệt là sau khi biết mình sắp chết.

Tôi luôn cảm thấy, trước khi rời khỏi thế giới này, mình phải mang theo một câu trả lời nào đó.

Cho dù không thể làm được gì, ít nhất cũng có thể chết một cách thanh thản.

Dù gương mặt lão phu nhân đã chảy xệ đến mức tôi không nhìn ra nổi biểu cảm của bà ta, nhưng chỉ cần nghe giọng điệu thôi tôi cũng biết, một khi bà ta đã biết tôi muốn có đáp án, thì bà ta chắc chắn sẽ không dễ dàng nói ra.

Bà ta có điều kiện.

“Nói đi, điều kiện của bà.” Tôi bình thản nói.

Lão phu nhân cười, gật đầu: “Năm đó quả nhiên tôi không nhìn lầm người. Cô là một người phụ nữ thông minh, tính cách hiện giờ hoàn toàn khác với lần đầu tôi gặp cô. Rất tốt, như vậy rất tốt. Sự trưởng thành này của cô khiến tôi hài lòng.”

Đôi mắt của lão phu nhân gần như không mở ra nổi nữa, tôi cảm thấy bà ta đã sắp tới cực hạn rồi.

“Đúng như cô nói, lão thân có thể chẳng đáng là gì, nhưng lão thân nhất định có giá trị tồn tại của riêng mình. Giống như những gì tôi từng nói với cô, con người sống trên đời chung quy đều có ích. Lão thân sống lâu như vậy, tự nhiên có lý do để sống lâu như vậy. Hơn nữa hiện tại lão thân vẫn chưa thể chết. Người phụ nữ này là dược dẫn mà tôi đã nuôi dưỡng nhiều năm. Nhưng chỉ có dược dẫn thôi thì e rằng với trạng thái hiện giờ của lão thân, vẫn không thể chịu nổi quá nhiều đau đớn. Cho nên lão thân cần linh lực và máu của cô.”

Tôi cau mày nhìn bà ta.

Vài phút sau, tôi lên tiếng: “Được thôi. Nhưng tôi cũng có điều kiện.”

Lão phu nhân giơ tay ra hiệu cho tôi tiếp tục nói.

“Thứ nhất, Diệp Vân Phi bọn họ phải sống. Bà phải để thần linh của các người thả họ ra. Thứ hai, tôi biết thứ bà muốn không chỉ là một phần linh lực của tôi. Một khi tôi đồng ý với bà, rất có thể tôi sẽ chết. Cho nên… tất cả mọi chuyện, ngay bây giờ bà phải nói hết cho tôi biết trước.”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc