Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 997: Biến Mất

← Chap trước
Chap sau →

“Ý là, sở dĩ U tộc có thể mạnh đến vậy, là vì về sau một số người trong họ mang sức mạnh của rồng sao?”

Tôi vừa hỏi vừa liếc nhìn về phía nơi U Dung đang nằm.

Trong U tộc, U Dung giống như một vị chiến thần, là một nhân vật cực kỳ lợi hại.

Nói cách khác, huyết mạch Long tộc trong người cô ấy có lẽ vô cùng mạnh mẽ.

Không biết người phụ nữ năm xưa rốt cuộc là thật sự muốn tốt cho tộc nhân hay chỉ là vô tình mèo mù vớ cá rán. Bởi vì chính cách sinh sôi này lại giúp họ dễ dàng che giấu bản thân hơn, khiến họ không bị phát hiện quá sớm, đồng thời vô tình phong ấn luôn thứ mà họ cho là sức mạnh tà ác.

“Đúng là như vậy, nhưng dù sao cũng chỉ là số ít thôi. Phần lớn mọi người vẫn không có loại sức mạnh đó.” Diệp Vân Phi gật đầu nói.

Tôi chợt nhớ tới người phụ nữ từng nắm quyền về sau, cũng là người mà U Dung luôn bảo vệ. Hình như cô ta còn có một người em gái.

Em gái cô ta tên là…

Diệp Ấu Di.

“Diệp Ấu Di thì sao? Cô ấy cũng có Long lực à?” Tôi hỏi.

Diệp Vân Phi nhìn tôi rồi khẽ gật đầu: “Diệp Ấu Di thuộc loại có Long lực tương đối yếu, nhưng khả năng lĩnh ngộ bẩm sinh lại rất mạnh, càng giống người phụ nữ kia hơn.”

“Nhắc mới nhớ, người phụ nữ đó đâu rồi? Người đầu tiên phản bội Hồng Long ấy. Chẳng phải bà ta vì không buông bỏ được thế giới bên ngoài nên đã rời đi sao?”

Tôi tiếp tục hỏi.

Diệp Vân Phi suy nghĩ một lát rồi đáp: “Từ sau khi rời đi, người phụ nữ đó hoàn toàn mất tung tích. Chúng tôi cũng không biết bà ta đã đi đâu. Có lẽ đã chết ở bên ngoài rồi.”

“Nếu thật sự đã chết thì đó còn là kết cục tốt nhất. Chỉ sợ rằng…” Quản gia Triệu yếu ớt tiếp lời.

Diệp Vân Phi như đang suy tư điều gì đó, gật đầu nói: “Đúng là vậy. Nhưng bao nhiêu năm nay vẫn không có bất cứ tin tức gì về bà ta, nên chúng ta cứ nghĩ theo hướng tích cực hơn đi.”

Tôi xem như đã phần nào sắp xếp lại được những bí mật của U tộc.

Theo lời Diệp Vân Phi, bí mật lớn nhất của U tộc chính là rồng.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đã qua quá nhiều năm, thậm chí hơn hai trăm năm rồi, vậy mà họ lại không hề biết rằng thứ quái vật mà họ giam giữ thực ra chính là nguồn gốc sức mạnh của họ.

Đó là Hồng Long.

Hơn nữa còn là thủ lĩnh của Hồng Long.

Trước đây U Dung luôn ấp úng, không muốn nói với tôi, có lẽ chính là vì chuyện này. Đây là bí mật được toàn bộ U tộc cùng thừa nhận.

Hơn nữa, chỉ có cực ít người mới có tư cách gặp Long tộc, những người khác hoàn toàn không được phép.

Có lẽ vì U Dung sở hữu sức mạnh quá mạnh mẽ.

Dù sao rất nhiều thứ đều di truyền cách thế hệ, gen là một điều vô cùng kỳ diệu.

Cho nên khi có cơ hội tiến vào cấm địa, rất có thể cô ấy đã tạo ra được sự cộng hưởng giữa huyết mạch Long tộc trong cơ thể mình với Hồng Long.

Nhưng chính cô ấy lại không hiểu điều đó.

Bởi vì dù là linh lực giả, họ vẫn là những người mang dòng máu lai của Long tộc.

Ngược lại, vì họ luôn tin thứ bị giam giữ là một tồn tại mang sức mạnh hắc ám cực kỳ đáng sợ, nên U Dung chưa từng dám nói ra cảm giác ấy.

Bởi một khi nói ra, cô ấy sẽ bị xem là người mang sức mạnh bóng tối.

U Dung không sợ người khác cho rằng mình tà ác, cũng không sợ người khác nghĩ sức mạnh của mình đáng sợ.

Nhưng một khi bị gắn cho cái danh đó, nhẹ thì bị trục xuất khỏi tộc, nặng thì bị giết chết.

Nếu thật sự xảy ra như vậy, cô ấy sẽ không thể tiếp tục bảo vệ người phụ nữ kia nữa.

U Dung cho rằng bản thân chỉ đang nhẫn nhịn chịu đựng.

Mọi sự hy sinh và trả giá dành cho người phụ nữ đó đều là lựa chọn của chính cô ấy.

Vì thế, cô ấy cũng chưa từng hối hận.

Khi một nút thắt được tháo gỡ, tôi dường như nhìn thấy một tia hy vọng.

Nếu trong cơ thể U Dung thật sự có huyết mạch Long tộc…

Vậy thì biết đâu Hắc Long có thể cứu cô ấy sống lại.

Hoặc có lẽ không cần phải tìm được Hắc Long.

Chỉ cần là người mang huyết mạch Long tộc, hoặc có một chút Long lực thôi, biết đâu cũng có thể cứu được cô ấy.

Huống chi U Dung vẫn còn một hơi thở cuối cùng, cô ấy vẫn chưa chết.

Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã đủ cho tôi hy vọng rồi.

Điều tôi sợ nhất chỉ là không còn đủ thời gian để cứu cô ấy.

Không chỉ cô ấy không còn nhiều thời gian nữa.

Mà ngay cả tôi cũng sắp hết thời gian rồi.

Trước đó, lúc Diệp Vân Phi kể những câu chuyện này, tôi vốn chẳng buồn để ý đến ông ta, chỉ ngồi yên một bên, thỉnh thoảng vào lúc quan trọng mới hỏi một câu.

Vừa rồi nhắc đến những điểm mấu chốt, tôi có tương tác với ông ta vài câu.

Chỉ mấy câu như thế thôi mà ông ta lại tỏ ra rất vui vẻ, như thể thích tôi lắm vậy.

Tôi liếc xéo ông ta rồi tiếp tục hỏi: “Vậy chuyện U tộc và Hồng Long ông đã kể xong rồi. Bây giờ nên nói xem vì sao ông lại ngồi ở đây, và tại sao ông lại chính là ông lão trong khối hổ phách kia đi chứ? Ông là cải lão hoàn đồng à? Hay giống ông già của nhà họ Lý, dùng phương pháp hấp thụ tinh khí của người khác? Hoặc là các ông cũng đổi linh hồn với nhau?”

Trước hàng loạt câu hỏi của tôi, Diệp Vân Phi chỉ liếc nhìn khối hổ phách rồi thở dài thật sâu.

“Không phải như vậy. Chuyện là…”

Diệp Thu Mặc cũng chấn chỉnh tinh thần.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy anh ta không phải đang chờ đợi câu chuyện này.

Điều anh ta thực sự chờ đợi vẫn chưa xảy ra.

Tôi cũng không biết tại sao mình lại chắc chắn như vậy.

Hay là vì hiện giờ anh ta quá giống Kỳ Văn?

Thời gian tôi ở bên Kỳ Văn tuy không dài.

Nhưng mỗi lần gặp anh ấy, tôi đều có cảm giác như đã ở cạnh anh ấy rất lâu rồi.

Chỉ cần một ánh mắt hay một biểu cảm của anh ấy, tôi đều hiểu được.

Lúc đầu, khi lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Thu Mặc biến thành bộ dạng của Kỳ Văn, tôi có thể lập tức nhận ra anh ta không phải Kỳ Văn thật.

Anh ta chỉ đang bắt chước Kỳ Văn mà thôi.

Đúng vậy.

Chính là bắt chước.

Nhưng đến tận bây giờ, ngay cả tôi cũng bắt đầu không phân biệt nổi nữa.

Rốt cuộc anh ta là Diệp Thu Mặc hay là Kỳ Văn?

Tại sao hai người họ lại giống nhau đến thế?

Không thể phủ nhận rằng Diệp Thu Mặc là một người đàn ông cực kỳ thông minh.

Nếu không, anh ta cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy biến Diệp gia thành một gia tộc giàu có và hùng mạnh.

Chính vì hiểu sự thông minh của anh ta nên tôi biết, nếu anh ta quyết tâm bắt chước một người nào đó thì đó là chuyện rất dễ dàng.

Có lẽ mọi thứ đã âm thầm bắt đầu từ lâu rồi.

Chỉ là lúc ấy tôi chưa nhận ra mà thôi.

Bây giờ nghĩ lại, quả thật đã có một khoảng thời gian Diệp Thu Mặc không ở bên cạnh tôi.

So với trước đây luôn bám lấy tôi, nghĩ đủ mọi lý do để ở cạnh tôi, thì khoảng thời gian anh ta biến mất lại đúng lúc tôi bận rộn nhất.

Đó cũng là lúc thế giới quan của tôi đang liên tục bị phá vỡ.

Vì thế tôi chẳng mấy quan tâm.

Lẽ nào từ khi đó, anh ta đã bắt đầu lên kế hoạch rồi sao?

Không.

Có lẽ còn sớm hơn nữa.

Sớm đến mức từ trước cả khi tôi xuất hiện.

Tóm lại, tôi không biết Diệp Thu Mặc đang nghĩ gì.

Cũng không muốn dùng cách nhìn dành cho Kỳ Văn để đối xử với anh ta.

Nhưng hiện giờ hai người họ gần như được đúc từ cùng một khuôn.

Từ giọng nói, biểu cảm cho đến những động tác nhỏ nhất…

Hầu như giống hệt nhau.

Tôi thật sự không thể phân biệt nổi nữa.

Nói trắng ra…

Tôi thực sự rất muốn mặc kệ tất cả, chẳng quan tâm gì nữa rồi chết quách cho xong.

Nhưng đáng tiếc là tôi không thể.

Chính điều đó mới khiến tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị nghe xem Diệp Vân Phi sẽ giải thích thế nào.

“Ha ha ha ha ha… Ha ha ha ha ha…” Tiếng cười đột ngột vang lên.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc