Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 998: Con Nhện Khổng Lồ

← Chap trước
Chap sau →

Tiếng cười đột ngột vang lên khiến tất cả chúng tôi đều giật mình, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Diệp Vân Phi vừa định mở miệng nói tiếp cũng bị tiếng cười ấy làm cho hoảng hốt.

Tôi bỗng cảm thấy giọng cười này có chút quen thuộc, nhưng lại không thể nhớ nổi mình đã từng nghe ở đâu.

“Ha ha ha… Ha ha ha ha… Các người nói cũng đủ rồi đấy chứ? Tôi nghe đến phát ngán rồi.”

Tôi có cảm giác như có thứ gì đó đang tiến lại gần, liền vội vàng nhìn quanh.

Nhưng chẳng thấy bóng dáng gì cả.

Mãi đến khi Diệp Thu Mặc bên cạnh ngẩng đầu lên, tôi mới nhận ra mình đã bỏ sót phía trên đầu.

Lúc tất cả chúng tôi phát hiện ra âm thanh ấy truyền từ trên cao xuống thì đã quá muộn.

Thứ đó đã rơi xuống từ phía trên.

Đúng vậy.

Là rơi xuống.

Chỉ cảm thấy một luồng gió vụt qua bên cạnh.

Diệp Thu Mặc theo bản năng nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh tôi vào lòng để che chở.

Nhưng luồng gió ấy không nhằm vào chúng tôi.

Ngay giây tiếp theo, chúng tôi nghe thấy tiếng thét chói tai của đại phu nhân Đường Song Song.

Tôi bị Diệp Thu Mặc ôm chặt đến mức suýt nữa không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra.

Một người phụ nữ?

Hay một con nhện khổng lồ?

Từ trên trời lao xuống với tốc độ cực nhanh.

Vừa cười, vừa cướp đại phu nhân đi mất!

Trong khoảnh khắc đó tôi không nhìn rõ.

Không biết là người phụ nữ đang cưỡi trên lưng nhện, hay vốn dĩ đã hòa làm một thể với con nhện ấy.

Tôi giãy giụa vài cái rồi thoát khỏi lồng ngực của Diệp Thu Mặc.

Trên người anh ta dường như có một mùi hương quen thuộc.

Tôi cảm thấy chuyện đó thật khó tin.

Nhưng tình hình trước mắt khiến tôi không còn thời gian suy nghĩ.

Tôi chỉ có thể tập trung vào những gì đang diễn ra.

“Chuyện gì thế này?”

Mấy người chúng tôi đồng loạt đứng bật dậy.

Quản gia Triệu đã chạy tới bên cạnh Natalia.

Dù sao Natalia vẫn đang hôn mê, hoàn toàn không có khả năng phản kháng.

Diệp Thu Mặc đứng bên cạnh tôi, một tay vẫn nắm chặt cổ tay tôi.

Có vẻ như anh ta đang muốn bảo vệ tôi.

Diệp Vân Phi đứng đối diện chúng tôi, ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên bầu trời.

“A… A… Cứu mạng…”

Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng kêu cứu của đại phu nhân.

Dường như kẻ đang ở trên đầu chúng tôi là một kẻ thích đùa giỡn.

Nó muốn chơi với chúng tôi trước.

Nó coi đại phu nhân như một món đồ chơi, liên tục quăng qua quăng lại.

Lúc này, đại phu nhân chẳng khác nào đang ngồi trên một chiếc đu quay khổng lồ.

Nhìn bộ dạng bà ta, có lẽ sắp sùi bọt mép đến nơi rồi.

Nhưng thứ đó lại cố tình bắt đi đại phu nhân.

Không biết nó đã âm thầm quan sát chúng tôi bao lâu.

Cũng không biết việc nó chọn đại phu nhân có phải là cố ý hay không.

Nếu nó đã theo dõi chúng tôi từ lâu, vậy hẳn nó phải biết rằng…

Chúng tôi thật sự không quá quan tâm đến sống chết của đại phu nhân.

Nói cách khác, hành động của nó rõ ràng là một sự uy hiếp.

Nhưng nếu nó chỉ mới quan sát chúng tôi trong thời gian ngắn…

Thì nước cờ này đúng là đi sai rồi.

Bởi vì mặc cho đại phu nhân đã bị hành hạ đến mức như vậy, nhìn như nội tạng sắp bị lắc văng ra ngoài…

Những người đang đứng dưới đất hoặc là đang nghiên cứu xem thứ đó rốt cuộc là cái gì…

Hoặc là đang âm thầm bảo vệ chính mình.

Không một ai thực sự quan tâm đến đại phu nhân.

Tôi hít sâu một hơi.

Thực ra trong lòng tôi đang vô cùng mâu thuẫn.

Dù sao trước đó, đại phu nhân Đường Song Song cũng đã nghĩ đủ mọi cách để khiến tôi chết.

Hơn nữa, lần chết vừa rồi của tôi cũng là vì muốn cứu bà ta.

Chính bà ta đã lừa tôi, rồi gián tiếp giết chết tôi.

Bản tính thật sự của Đường Song Song hoàn toàn không giống hình tượng đại phu nhân.

Sở dĩ bà ta trở thành một người phụ nữ dịu dàng, đoan trang như vậy chỉ là để diễn kịch.

Là để bước chân vào Diệp gia.

Là để được ở bên cạnh Diệp Vân Phi.

Đáng tiếc, kế hoạch của bà ta đã thất bại.

Ngay ở bước cuối cùng, Diệp Vân Phi lại đi theo một người phụ nữ khác, bỏ mặc bà ta phía sau.

Điều duy nhất có thể xem là may mắn chính là bà ta không bị đuổi khỏi Diệp gia.

Sau đó còn kết hôn với con trai của Diệp gia.

Chỉ tiếc rằng sau khi kết hôn, vị công tử Diệp gia kia lại quá yếu ớt bệnh tật, nhiều năm liền không có con cái.

Trong mắt đại phu nhân từ đầu đến cuối vẫn chỉ có Diệp Vân Phi.

Bao nhiêu năm qua điều đó chưa từng thay đổi.

Nhưng đồng thời, trong suốt những năm tháng ấy, bà ta vẫn luôn đóng vai con rối của lão phu nhân.

Bảo làm gì thì làm nấy.

Bảo phải sống thế nào thì sống thế ấy.

Thế nhưng một khi có liên quan đến Diệp Vân Phi, bà ta lập tức không còn là con rối nữa.

Mà trở thành một người phụ nữ vô cùng tàn nhẫn.

Vì thế, ngay cả chúng tôi cũng không biết rốt cuộc có nên cứu người phụ nữ đó hay không.

Tôi ngẩng đầu nhìn con quái vật trên cao.

Hầm ngầm này thật sự quá lớn.

Không biết từ lúc nào, phía trên đầu chúng tôi đã xuất hiện một tấm lưới khổng lồ.

Nhìn qua thì tấm lưới ấy chẳng có vẻ gì là chắc chắn.

Chỉ là một lớp lưới đơn giản.

Những sợi tơ gần như trong suốt.

Trông như chỉ cần giơ tay lên là có thể xé rách.

Bên dưới tấm lưới ấy có ba sợi dây tơ lớn kết lại với nhau.

Con nhện khổng lồ đang được treo lơ lửng bằng ba sợi dây đó, đung đưa qua lại.

Lúc thì lắc sang bên này.

Lúc lại đu sang bên kia.

Tốc độ nhanh đến mức chúng tôi rất khó theo kịp.

Mà nó thì vui vẻ đến mức liên tục hét lên: “Hú hú!”

“Oa oa!”

“Yô hô!”

Thành thật mà nói…

Nghe rất khó chịu.

Đại phu nhân chẳng khác nào một con búp bê vải bị nó cầm trong tay rồi quăng qua quăng lại.

Có lẽ vừa rồi chúng tôi quá chăm chú vào cuộc trò chuyện.

Đến mức không nhận ra trên đầu mình đã xảy ra sự thay đổi lớn như vậy.

Hơn nữa nơi này rộng đến đáng sợ.

Đến cả hắt hơi cũng có tiếng vọng.

Ai mà nghĩ tới chuyện phải để ý trên trần nhà cơ chứ?

Quản gia Triệu đứng bên cạnh Natalia.

Tôi cũng dịch người về phía đó, đứng cạnh U Dung.

Tuy trạng thái hiện giờ của U Dung rất khó nhận ra nếu không quan sát kỹ.

Nhưng trên người cô ấy vẫn còn quấn dây khóa linh lực.

Mà mục tiêu lớn như vậy thì rất dễ nhìn thấy.

Dù sao những thứ như linh khí luôn là món đồ mà ai cũng muốn có.

Giống như tiền bạc vậy.

Không ai chê mình có quá nhiều.

“Giờ phải làm sao? Cứ đứng nhìn thế này à?” Tôi hỏi.

Diệp Vân Phi cũng bước lại gần chúng tôi vài bước, ngẩng đầu nhìn thứ kia rồi nói: “Đó là thứ gì?”

Tôi tức giận đáp: “Đây là địa bàn của ông, là từ đường tổ tiên nhà họ Diệp. Tôi làm sao biết đó là cái gì? Chẳng phải phải là tôi hỏi các ông mới đúng sao? Tại sao lại nuôi một thứ như thế ở đây?”

Nhìn biểu cảm của Diệp Vân Phi, rõ ràng ông ta hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của con quái vật đó.

Nói cách khác…

Nếu thật sự có người nuôi nó ở đây…

Thì chỉ có thể là…

Mọi người đồng loạt nhìn về phía tế đàn.

Nơi đó chỉ còn lại lớp da người của bà lão Hạng.

“Chết rồi mà vẫn không chịu yên.” Diệp Vân Phi nghiến răng nói.

Xem ra ông ta thật sự vô cùng căm ghét người phụ nữ đó.

“Cứu hay không cứu?” Tôi lại hỏi lần nữa.

Diệp Vân Phi thở dài.

Nhưng không hề có động tác gì.

Diệp Thu Mặc cũng bước đến trước mặt tôi, đứng ngang hàng với tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn tình hình phía trên, rồi lại nhìn anh ta.

“Dù sao bà ấy cũng là mẹ của anh, anh không có chút suy nghĩ nào sao?”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc