Thiên phú của mỗi người không giống nhau, cho nên linh lực tu luyện ra cũng có thể khác nhau. Hơn nữa, thứ như linh lực lại khá phụ thuộc vào ý chí, cho nên về cơ bản, bạn muốn có loại sức mạnh nào thì có thể đạt được loại sức mạnh đó.
Linh lực của đại phu nhân là hấp thụ. Nói cách khác, bà ta có thể ký sinh, có thể cướp lấy thứ của người khác. Nhưng cũng không phải giống loại sâu nguyên thể kia, ăn người khác vào là năng lực linh lực của người đó sẽ chuyển sang người bà ta.
Ví dụ người kia có thể mọc hoa, thì bà ta cũng mọc hoa theo. Hấp thụ không giống vậy, thứ nó hấp thụ chỉ là linh lực. Chỉ xét riêng năng lực này thôi cũng đủ biết đại phu nhân không phải quá lợi hại. Ít nhất không lợi hại bằng sâu nguyên thể.
Nhưng chỉ riêng năng lực hấp thụ ấy thôi cũng đủ lấy mạng hai người trong hổ phách kia. Linh lực của họ đều tập trung thành lớp linh lực bao bọc bên ngoài cơ thể. Tuy hiện giờ vẫn chưa có cách phá giải, nhưng chỉ cần còn lớp hổ phách đó thì họ sẽ không hồn phi phách tán.
Thế nhưng cố tình lại gặp phải hấp thụ. Chuyện này giống như một con kiến nhỏ bé cũng có thể trở thành điểm yếu chí mạng của voi vậy.
Thông thường sau khi linh lực đã vật chất hóa thì không thể bị hấp thụ nữa, cho nên ở một mức độ nào đó, hai người trong hổ phách vẫn rất an toàn. Nhưng hấp thụ thì khác, cho dù biến thành đá cứng cũng vẫn có thể hút lấy được. Lời này của đại phu nhân vừa nói ra chẳng khác nào tuyên án tử hình cho hai người kia.
Tôi khẽ nhướng mày, hơi động đậy một chút, cảm giác toàn thân như bị hóa đá, cứng đờ cứng ngắc.
Đại phu nhân đã đi sang hướng khác, bà ta cười lạnh rồi nói: “Sao nào? Các người hẳn đã hiểu rất rõ tình cảnh của mình rồi chứ? Vẫn không định giao chìa khóa ra sao? Nếu tôi không thể nắm quyền nhà họ Diệp, vậy thì các người cũng chẳng còn lý do gì để tồn tại nữa.”
Im lặng một lúc ngắn, dường như đại phu nhân đang quan sát gì đó. Tôi không biết lúc này tình trạng của Diệp Vân Phi và những người kia ra sao.
Tôi cố gắng mở mắt ra.
Đúng lúc đó, đại phu nhân lại tiếp tục: “Lão gia à, xem ra ông vẫn chưa nhìn rõ hiện thực nhỉ. Khi những người này bước vào đây, ông hẳn đã biết rồi đúng không? Người đàn ông này là con trai ông, Diệp Vân Phi, đứa con mà ông tự hào nhất, cũng là truyền nhân cuối cùng của thuật thám linh nhà họ Diệp. Ngoài nó ra, nhà họ Diệp không còn ai biết thuật thám linh nữa. Ông có thể tò mò tại sao, nhưng tôi tin bà cụ kia chắc chắn đã nói với ông rồi. Đứa con trai này của ông là một tên kiêu ngạo chết tiệt, chẳng biết nghĩ gì mà không chịu truyền lại kỹ nghệ này cho hậu nhân. Nhưng ông thì khác, ông luôn muốn nhà họ Diệp có người nối dõi. Thuật thám linh chỉ nhà họ Diệp mới có, ông cũng không muốn nhà họ Diệp tuyệt hậu đúng không?”
Đại phu nhân đứng cạnh Diệp Vân Phi, tiếp tục uy hiếp: “Tôi cho ông cơ hội cuối cùng. Nếu còn không giao chìa khóa ra, tôi sẽ hấp thụ toàn bộ tinh thần lực của Diệp Vân Phi trước, để nó biến thành một xác ướp ngay trước mặt các người. Đương nhiên tôi cũng sẽ không để các người sống tiếp. Một khi tôi bắt đầu hấp thụ tinh thần lực của Diệp Vân Phi, tôi sẽ lập tức hấp thụ luôn hai khối hổ phách nhỏ của các người. Toàn bộ người nhà họ Diệp chết sạch đối với tôi mà nói cũng chẳng sao cả. Đến lúc đó, cho dù tôi không lấy được thứ của nhà họ Diệp, tôi cũng vẫn sẽ sống không tệ. Nghĩ tới nghĩ lui thì chuyện này đối với các người… thật sự chẳng có lấy một chút đường lựa chọn nào nhỉ.”
Đại phu nhân cười âm u hai tiếng.
Trong đại sảnh lại rơi vào im lặng, có lẽ bà ta đang chờ lựa chọn của họ.
Tôi lại thử cử động các khớp một lần nữa, cảm giác cơ thể đã linh hoạt hơn nhiều. Trong khoảng thời gian đại phu nhân chờ đợi, đối với tôi mà nói lại vô cùng hữu ích.
Mặt đất lạnh lẽo có nhiệt độ gần giống cơ thể tôi. Tôi liều mạng cử động tròng mắt, cử động các ngón tay, cảm nhận cái thân xác vừa quen thuộc vừa xa lạ này.
Linh hồn tôi giống như vừa ra ngoài dạo một vòng, sau khi quay lại thì không còn nhận ra cái thân xác ban đầu nữa. Cảm giác rất kỳ quái, hoàn toàn không thể lấy lại tinh thần, tâm trí mệt mỏi vô cùng.
Nhưng ý thức của tôi vẫn còn khá rõ ràng, ít nhất tôi biết đại phu nhân đang uy hiếp tính mạng của Diệp Vân Phi.
Mặc dù tôi cảm thấy hai khối hổ phách kia có lẽ chẳng liên quan gì tới mình, nhưng tôi không thể mặc kệ Diệp Vân Phi được.
Bọn họ đã bị kẻ có khả năng tạo ảo giác nhốt lại, hiện giờ đang trong trạng thái không thể động đậy, liên tục cung cấp linh lực cho cô ta. Có thể nói đại phu nhân muốn làm gì thì làm.
Trước khi gả vào nhà họ Diệp, đại phu nhân vốn là vị hôn thê của Diệp Vân Phi.
Nhưng trong một lần đi thám linh ở cổ mộ, Diệp Vân Phi gặp Thượng Quan Tử Mạch, hai người nảy sinh tình cảm rồi tự định chung thân.
Tình yêu của họ tuy không được nhà họ Diệp chúc phúc, nhưng hai người đã sống hạnh phúc bên nhau suốt nhiều năm.
Cũng vì vậy mà đại phu nhân gả cho em trai của Diệp Vân Phi, người kế nhiệm vị trí gia chủ nhà họ Diệp.
Từ sau khi người gia chủ này chết, Diệp Vân Phi quay về, đại phu nhân vẫn luôn muốn ở bên ông ấy nhưng chưa từng thành công.
Tôi biết trong lòng đại phu nhân nhất định có một nút thắt liên quan tới Diệp Vân Phi. Nói cách khác, khó khăn lắm mới có được cơ hội này, sao bà ta có thể bỏ qua chứ?
Tôi không biết đại phu nhân đối với Diệp Vân Phi là yêu hay hận, tóm lại bà ta không định tha cho ông ấy. Bà ta biết mình vĩnh viễn không thể thay thế Thượng Quan Tử Mạch, Diệp Vân Phi cũng không thể ở bên bà ta.
Cho nên cướp lấy tinh thần lực của Diệp Vân Phi, biến ông ấy thành xác khô, đối với bà ta mà nói chưa chắc là chuyện xấu. Ít nhất một phần của Diệp Vân Phi sẽ được kéo dài trên người bà ta, hơn nữa bà ta còn cảm thấy rất vui vẻ vì điều đó.
Đại phu nhân nhất định sẽ ra tay.
Chỉ cần lão gia giao chìa khóa ra thì có lẽ còn một con đường sống.
Không… khoan đã.
Tôi đột nhiên ý thức được một chuyện.
Có lẽ ý thức của tôi đã lang thang bên ngoài quá lâu, sau khi trở về trong đầu vẫn luôn nghĩ tới những chuyện xảy ra với Kỳ Văn. Nỗi đau trong lòng mãi không tan khiến tôi không thể bình tĩnh suy nghĩ.
Nhưng giờ nghĩ lại, nếu đại phu nhân đã nói như vậy thì bà ta chắc chắn sẽ không tha cho những người này. Cho dù lão gia giao chìa khóa ra, bà ta vẫn sẽ động thủ.
Bởi giữ những người này lại thì có ích gì cho bà ta chứ? Diệp Vân Phi chỉ là chướng ngại vật cản trở đại phu nhân tiếp quản nhà họ Diệp mà thôi.
Hơn nữa cái chìa khóa đó là thứ gì? Tại sao bà ta lại muốn nó? Trước đây tôi chưa từng nghe nói tới cái gọi là chìa khóa này. Ngay cả bà cụ cũng chưa từng nhắc một chữ.
Nếu đây chính là bí mật lớn nhất của nhà họ Diệp… Vậy chẳng phải chìa khóa chính là bí mật tối cao trong bí mật sao?
“Ai da, ai da…” Đại phu nhân vươn vai, giọng điệu lười nhác nói: “Lâu quá rồi… thời gian thật sự quá lâu rồi… Tôi đã chờ đợi quá lâu, lâu đến mức chán ghét việc chờ đợi luôn rồi. Tôi đã cho các người cơ hội, là do các người không muốn.”
“Nếu các người không định giao chìa khóa ra… vậy thì hãy cùng chìa khóa bị hủy diệt ở nơi này đi!”