Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 920: Lựa Chọn Của Cô Là Gì?

← Chap trước
Chap sau →

Tôi hoạt động vai một chút, rồi lại cử động cánh tay.

Nói thật thì, tôi chỉ đơn giản là cử động thử thôi.

Nhưng tôi vẫn không có cảm giác gì quá rõ ràng, điều này khiến tôi cảm thấy… khá thú vị.

Trước đây, ở nơi không rõ là đâu đó, lúc ở cùng Kỳ Văn, tôi cũng không có cảm giác thực thể. Bây giờ tôi đã quay lại rồi, vậy mà vẫn không cảm nhận được xúc giác của chính mình.

Tôi đúng là… quá ghê gớm rồi.

Tôi nhìn đại phu nhân, bất lực lắc đầu nói: “Bà sẽ không định dùng cách giết Diệp Vân Phi để kích thích tôi đấy chứ?”

Đại phu nhân hoảng hốt quay đầu nhìn tôi.

Im lặng hai giây, bà ta đột nhiên bật cười, cười lớn nói: “Tại sao lại không thể? Tại sao không thể chứ? Rõ ràng cô đã sợ rồi, không phải sao?”

Tôi không hiểu vì sao bà ta lại dùng giọng điệu như thế để nói chuyện với tôi.

Rõ ràng bà ta vốn là một người dịu dàng, nhã nhặn, sao giờ lại biến thành thế này?

Tôi thực sự có chút tức giận, nhíu chặt mày, hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Khoảnh khắc bà ra tay với Diệp Vân Phi, bà sẽ chết dưới tay tôi. Bà nên hiểu rõ, tôi mạnh hơn bà rất nhiều. Trong lòng bà biết rõ điều đó, vậy bà còn muốn thế nào nữa?”

Đại phu nhân nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Cuối cùng bà ta bất lực nói: “Cô… không giống trước nữa. Rốt cuộc cô là người hay quỷ? Lúc nãy khi tôi đi xem tình trạng của cô, rõ ràng tôi thấy cô không còn thở nữa, mạch cũng không đập. Rõ ràng cô đã là người chết rồi, vậy mà bây giờ cô lại…”

Bà ta dường như không biết phải diễn tả chuyện này thế nào.

Tôi cười lạnh: “Bà nghĩ xem? Bà cho rằng tôi rốt cuộc là thứ gì?”

“Cô… cô… mặc kệ cô là thứ gì, đừng lại gần đây!”

Lúc nãy đại phu nhân cả chỉ dùng một tay tấn công tôi, nên lúc này bà ta giơ tay còn lại lên, móng tay dài chĩa vào cổ Diệp Vân Phi, cố gắng lấy lại bình tĩnh nói: “Đừng tưởng cô có thể uy hiếp tôi. Cô sẽ không thể nhanh hơn móng tay của tôi đâu, không ai có thể cả. Móng tay của tôi chỉ cách cổ cậu ta có một centimet thôi. Cô nghĩ trong chưa tới một giây đó, cô có thể làm được gì?”

Đại phu nhân hít sâu một hơi.

Tôi cũng không biết bà ta là đang sợ tôi hay không sợ nữa, dù sao biểu cảm cũng rất kỳ lạ.

Tôi bình tĩnh nhìn bà ta: “Bà tin tôi đi, tôi nhất định sẽ nhanh hơn bà. Bà cũng biết rồi đấy, tôi là người không còn mạch đập nữa, vậy mà vẫn có thể đứng đây đối diện với bà. Bà căn bản không phải đối thủ của tôi.”

“… Thì… thì đã sao chứ? Cô chẳng qua chỉ đang kéo dài thời gian thôi.” Đại phu nhân yếu ớt nói.

Tôi cười cười, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ bà không phải sao? Nếu bà thật sự không sợ tôi, bà đã có thể trực tiếp ra tay với Diệp Vân Phi rồi. Bà không ra tay, một là vì tình cảm bà dành cho ông ấy, hai là vì bà sợ tôi, không phải sao? Có điều, tôi có thể nói cho bà một chuyện.”

Giọng điệu chuyển hướng bất ngờ của tôi khiến phu nhân cả nghi hoặc nhìn tôi, trong lòng dường như lại nhen nhóm hy vọng.

Bà ta nhíu mày, chờ tôi nói tiếp.

Tôi gật đầu rồi tiếp tục: “Nếu bà không động thủ với họ, vậy thì tôi có thể giúp bà lấy chìa khóa. Phải biết là, tôi cũng khá hứng thú với thứ chìa khóa mà bà nói.”

“Chìa khóa?” Phu nhân cả không ngờ tôi lại nhắc đến chuyện này.

Phản ứng đầu tiên của bà ta là: “Rốt cuộc cô tỉnh lại từ lúc nào? Cô đã nghe được những gì?”

“Nghe được gì à? Những gì nên nghe thì tôi đều nghe rồi, ít nhất những điều tôi muốn biết, tôi đều biết.”

Tôi bình thản nói: “Cho nên, nếu bà chọn hợp tác với tôi, bà không cần phải sợ tôi.”

“Sợ?”

“Haha… haha…”

Đại phu nhân hít sâu một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh rồi nói: “Tôi căn bản không hề sợ cô.”

“Đã bà nói mình không sợ tôi, vậy thì thử ra tay với Diệp Vân Phi xem. Tôi đảm bảo ngay giây tiếp theo, bà sẽ chết.”

Tôi nói vô cùng thản nhiên.

Chính tôi cũng không biết sự tự tin của mình từ đâu mà có, nhưng tôi cảm thấy mình mạnh khủng khiếp.

Nói sao nhỉ…

Mặc dù tôi đã mất đi cảm giác, nhưng tôi biết cách vận dụng linh lực của mình.

Trước đây, lúc ở giếng ngầm nhà họ Lý, tôi đã học được cách cảm nhận linh lực trong cơ thể.

Nhưng bây giờ tôi không còn cảm nhận được nữa, bởi vì ngay cả cảm giác cơ bản nhất tôi cũng đã mất rồi.

Thế nhưng tôi biết mình rất mạnh, giống như lúc ở bên cạnh Kỳ Văn thời thơ ấu vừa rồi vậy, mạnh đến đáng sợ. Điều này khiến đầu óc tôi có chút hỗn loạn. Dù sao trước đó tôi đã gặp một người kỳ quái, trải qua một ảo cảnh kỳ quái.

Người đó nói với tôi, tôi đã thoát ra khỏi ảo cảnh. Vậy… tôi thật sự đã thoát ra chưa?

Tôi không biết.

Trong bộ phim Inception vẫn còn có một thứ dùng làm chuẩn, con quay. Nhưng phía tôi thì ngay cả một thứ chuẩn mực cũng không có.

Tôi không biết mình vẫn còn đang ở trong ảo cảnh, hay thứ tôi tiếp xúc lúc này mới là hiện thực.

Tôi không biết chuyện thời thơ ấu của Kỳ Văn là một không gian khác, hay là ký ức của tôi, hoặc chỉ đơn giản là ảo cảnh dựng lên dựa theo tưởng tượng của tôi.

Tóm lại hiện giờ tôi hoàn toàn chẳng biết gì cả, cảm giác đó khiến tôi vô cùng bực bội. Bực bội đến mức muốn phá nát nơi này thành từng mảnh. Bởi vì tôi có năng lực đó, tôi cảm giác mình sắp không khống chế nổi sức mạnh khủng bố trong cơ thể nữa. Mà thứ sức mạnh đó… là bóng tối.

Tôi là bóng tối.

Đúng vậy.

Từ trước đến giờ, chẳng phải tôi vẫn luôn thuộc về bóng tối sao? Người thuộc về bóng tối nên làm gì đây?

Dường như tôi bắt đầu hiểu ra rồi.

Tôi giơ tay lên, hướng về phía đại phu nhân, đại phu nhân nhận ra ý đồ của tôi, lập tức ra tay với Diệp Vân Phi.

Nhưng đúng như tôi đã nói.

Trước khi móng tay của bà ta kịp vươn ra, tôi đã đánh nát toàn bộ móng tay đó, khiến bà ta hoàn toàn không thể làm hại Diệp Vân Phi.

Đại phu nhân thật sự hoảng sợ rồi, bà ta sợ hãi nhìn tôi, không biết phải làm sao.

Tôi nghiêng đầu nhìn bà ta, bình tĩnh nói: “Cho nên, rốt cuộc bà lựa chọn thế nào?”

Bà ta hít sâu một hơi rồi lùi về sau hai bước.

Tôi thấy bà ta lại giơ tay lên, nhưng thế nào cũng không thể mọc móng tay ra nữa. Móng tay của bà ta đã mất đi khả năng tái sinh. Mà năng lực bà ta mất đi, chắc chắn là do tôi phá hủy.

Đại phu nhân dùng sức nuốt nước bọt.

Tôi thấy rõ cổ họng bà ta lên xuống, dáng vẻ vô cùng hoảng loạn. Đôi môi bà ta run rẩy nhìn tôi, cuối cùng nói: “Giờ thì tôi hiểu tại sao bọn họ đều sợ cô rồi. Cô thật sự… quá đáng sợ.”

“Tôi sẽ xem đó là lời khen.” Tôi lạnh lùng cười, tiếp tục ép hỏi: “Vậy lựa chọn của bà là gì?”

Đại phu nhân trừng mắt nhìn tôi.

Dần dần, bà ta khôi phục lại dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày, bà ta hít sâu một hơi, thẳng lưng đứng đó, tao nhã và ôn hòa như trước, bình thản nói: “Được thôi. Nhà họ Diệp có một chiếc chìa khóa. Chiếc chìa khóa đó có thể mở ra một cánh cửa… mà phía sau cánh cửa ấy, cất giấu tất cả mọi bí mật.”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc