Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 938: Đặt Trước Mắt Mới Là An Toàn Nhất

← Chap trước
Chap sau →

Diệp Vân Phi bước sang một bên, đi tới một chỗ không hẳn là góc phòng.

Sau đó ông vung mạnh tay lên, trên bức tường từ từ, từng chút một, thậm chí còn hơi khựng lại như bị kẹt, xuất hiện một chiếc bàn đá.

Chiếc bàn được nối với bức tường bằng hai sợi xích đen rất to, mà những sợi xích ấy đã có chút hoen gỉ.

“Ừm, nơi này thay đổi nhiều như vậy rồi, vậy mà cái bàn này vẫn còn, đúng là khiến tôi thấy an ủi.” Diệp Vân Phi đắc ý nhướng mày, rồi bắt đầu mò mẫm bên cạnh bàn.

Không biết ông đã chạm vào thứ gì, chỉ thấy vốn dĩ ông định xoay nhẹ một cái để thể hiện sự lợi hại của mình, nhưng có lẽ vì lâu năm thiếu bảo dưỡng, ông vặn một cái mà chẳng có tác dụng gì.

Ông quay đầu lại, thấy tất cả chúng tôi đều đang nhìn mình thì cười gượng một tiếng, cắn môi quay lại dùng sức vặn mạnh thêm lần nữa. Tôi thậm chí còn nhìn thấy cả gân xanh nổi lên trên trán ông.

Sau hai tiếng “cạch cạch”, mặt đất bên cạnh chiếc bàn từ từ lộ ra vài lỗ tròn.

Từ những lỗ tròn ấy, mấy chiếc ghế đá hình tròn chậm rãi nhô lên.

Diệp Vân Phi càng thêm đắc ý, giống như đây là phát minh vĩ đại nhất thế kỷ của ông vậy.

Ông ngồi xuống một chiếc ghế đá trước tiên rồi vẫy tay với chúng tôi: “Lại đây ngồi đi, câu chuyện này dài lắm.”

Quản gia Triệu đi tới bên cạnh Diệp Vân Phi, nhẹ nhàng xoay chiếc khuy măng-sét trên tay áo sơ mi của mình.

Trước đây tôi đã cảm thấy quản gia Triệu là một người vô cùng chú trọng lễ nghi và vẻ ngoài. Dù là lúc ở cạnh Natalia trong những tình huống mãnh liệt như vậy, hay lúc đứng trước mặt chúng tôi với phong thái quý ông lịch thiệp, ông luôn ăn mặc vô cùng chỉnh tề.

Ông thích gắn hai chiếc khuy măng-sét trên cổ tay áo, mà kiểu dáng thường rất trang trọng hoặc là kim cương viền đen, hoặc là kiểu hình thoi đen trắng xen kẽ.

Quản gia Triệu nhẹ nhàng xoay khuy tay áo hôm nay hai lần, ngay lập tức trên bàn xuất hiện một chiếc bếp cồn.

Ông thành thạo nhóm lửa, rồi đổ bột cà phê vào chiếc bình phía trên bếp.

Tôi kinh ngạc đến mức gần như không khép nổi miệng, lúc này mới nhớ ra còn có thứ gọi là không gian tùy thân, kiểu không gian nghịch chiều được duy trì bằng linh lực.

Chỉ là thông thường không gian ấy không quá lớn, tùy thuộc vào từng người. Giống như không gian nghịch chiều chứa cả kho vũ khí mà Hoa Huyễn đưa cho tôi, loại tồn tại ấy có lẽ trên thế giới này cũng là độc nhất vô nhị.

Thật ra chẳng qua là Hoa Huyễn biết cách tận dụng không gian hợp lý hơn thôi.

Không gian kho vũ khí của anh không cần quá lớn, bởi anh lưu từng món vũ khí vào những không gian nhỏ hơn nữa, chỉ khi tôi lựa chọn thì chúng mới bật ra.

Nói cách khác, bên trong không gian, anh còn tiếp tục bẻ cong thêm không gian khác.

Nếu nói về thủ pháp bóp méo không gian kiểu này, có lẽ Hoa Huyễn là người chơi giỏi nhất.

Chỉ là điều khiến tôi kinh ngạc không chỉ có vậy.

Không chỉ Bách Triết Nguyên thích để trong không gian mấy thứ như nguyên liệu lẩu linh tinh, mà ngay cả quản gia Triệu cũng thích mang theo cả bếp cồn pha cà phê bên người!

Sau khi bắt đầu nấu cà phê, giữa lúc chúng tôi vẫn còn kinh ngạc, quản gia Triệu bình thản lấy ra thêm hai hộp quà, đặt lên bàn đá rồi hơi tiếc nuối nói: “Chỉ có thể chuẩn bị loại điểm tâm làm sẵn này thôi. Đây là hàng mua sẵn để phòng khi cần, không phải sản phẩm thủ công do chính tôi làm, mong mọi người thông cảm.”

Có vẻ Diệp Vân Phi đã quá quen với kiểu chăm sóc như bà quản gia của quản gia Triệu rồi, ông xua tay nói: “Có là tốt rồi, rất ổn.”

Nói xong, ông cầm trước một miếng kẹo râu rồng nhét vào miệng.

Kẹo râu rồng cực kỳ dễ rơi sợi đường, nhưng Diệp Vân Phi chẳng hề để ý chuyện mình ăn đến dính đầy miệng, thậm chí còn rơi cả xuống bàn.

Tôi ghét bỏ nhìn ông, còn ông thì chẳng hề để tâm, chỉ vẫy tay gọi tôi đến ngồi bên bàn đá.

Tôi trợn mắt rồi bước tới, ngồi xuống.

Diệp Vân Phi vỗ vỗ miệng, ngồi trên ghế đá, xoay nửa người lại rồi vẫy tay với Đường Song Song đang đứng cạnh khối hổ phách: “Cô cũng lại đây ngồi đi.”

Vị trí của bàn đá nằm chếch phía trên nơi Natalia đang nằm, tức là ở góc bốn mươi lăm độ so với khối hổ phách.

Nó giống như một góc chết vậy.

Linh lực của Đường Song Song là hấp thụ, mà Diệp Vân Phi biết rõ bà mang loại tình cảm gì với mình. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, rất có thể bà sẽ hút sạch linh lực của ông.

Đối với một nhân vật nguy hiểm như vậy, đặt ngay dưới mí mắt mình vẫn là an toàn nhất.

Đại phu nhân nhướng mày.

Nếu nói Diệp Vân Phi chủ động mời bà thì không phải bà không kích động, chỉ là… bà luôn cảm thấy tình cảnh hiện tại của mình cực kỳ không ổn.

Đầu óc bà lúc này rất loạn, có quá nhiều chuyện cần phải nghĩ.

Thật ra nếu nói về bí mật của nhà họ Diệp, hiện giờ bà hoàn toàn không muốn nghe chút nào.

Nếu bắt buộc phải chọn giữa tính mạng, tự do và tiếp tục sống, thì Đường Song Song không phải kẻ ngốc, bà thà rằng chẳng biết gì cả.

Bây giờ càng biết nhiều, càng khó thoát ra khỏi những chuyện này.

Kết cục cuối cùng, nói không chừng đến cả một cái xác nguyên vẹn cũng chẳng giữ nổi.

Đường Song Song vừa miễn cưỡng đi về phía chúng tôi, vừa nhìn thi thể của lão phu nhân đang nằm bên cạnh tế đàn.

Khi chết đi lần cuối, lão phu nhân đã biến thành một bà lão khô quắt, lớp da trên người chỉ còn treo lủng lẳng như mang tính tượng trưng.

Mặc dù cái xác như một lớp da ấy đang co quắp trên mặt đất, nhưng đại phu nhân hiểu rõ rằng, dù thế nào đi nữa, lão phu nhân cũng đã cống hiến quá nhiều cho nhà họ Diệp.

Bao nhiêu năm nay bà lao tâm khổ tứ vì nhà họ Diệp. Cho dù có phạm sai lầm, thì bà vẫn là một người phụ nữ xứng đáng được chôn cất tử tế.

Không giống như bà.

Nếu thật sự chết ở đây, nói không chừng ngay cả tư cách được chôn cũng không có.

Nghĩ đến đây, Đường Song Song lại cảm thấy bản thân vốn dĩ là người có số khổ.

Bị bán đi, bị ngược đãi, khó khăn lắm mới chạy thoát rồi đi học nghề. Tóm lại, nửa đời đầu của bà chưa từng được yên ổn thuận lợi.

Cho dù cuối cùng cũng bước chân vào một gia đình quyền quý, thì cuộc sống vẫn đầy rẫy âm mưu toan tính.

Có lẽ bà đã sớm chuẩn bị tinh thần cho kết cục như thế này rồi.

Biết đâu vào lúc người em trai bệnh tật yếu ớt của Diệp Vân Phi, người cuối cùng biến thành hổ phách chết đi, bà nên trở thành liệt nữ tuẫn táng theo mới đúng, còn có thể lưu danh thiên cổ nữa.

Đường Song Song miễn cưỡng ngồi xuống bên cạnh tôi, đối diện quản gia Triệu, còn Diệp Vân Phi ngồi đối diện tôi.

Thấy mọi người đều đã ngồi xuống, Diệp Vân Phi cầm một miếng kẹo râu rồng, nghiêng người nhét thẳng vào miệng tôi rồi nói: “Loại kẹo này ấy mà, một khi đã mở ra thì phải ăn ngay, không thì sẽ cứng mất.”

Kẹo râu rồng là loại kẹo rất mong manh, cực kỳ dễ hỏng, không được quá nóng cũng không được quá lạnh.

Cho nên bình thường người ta đều mua loại làm tại chỗ rồi ăn ngay trong ngày.

Miếng kẹo Diệp Vân Phi nhét vào miệng tôi đặc biệt mềm xốp, đến mức tôi bắt đầu nghi ngờ không biết có phải trong không gian của quản gia Triệu còn mang theo cả một đội đầu bếp hay không.

Cả miệng tôi bị nhét đầy kẹo râu rồng, đến mức không nói nổi câu nào.

Cà phê cũng vừa nấu xong, quản gia Triệu lấy ra bốn chiếc cốc rồi lần lượt rót ra.

Sau khi rót xong thì trong bình chẳng còn bao nhiêu, ông đổ phần bã cà phê cũ đi rồi thêm một ít bột mới vào.

Cà phê phối với kẹo râu rồng, đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với kiểu kết hợp như vậy. Cũng giống như Diệp Vân Phi đang ngồi trước mặt tôi lúc này, vừa quen thuộc… lại vừa xa lạ.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc