Con linh thú đó đã biến mất.
Diệp Vân Phi rõ ràng nhìn thấy trưởng lão và tộc trưởng đánh bắt được một con linh thú kỳ quái còn chưa trưởng thành, nhưng con linh thú ấy lại biến mất không dấu vết.
Thay vào đó lại là một con heo rừng lông đen bình thường, đặc sản của nơi này.
Nhưng Diệp Vân Phi cũng không để chuyện đó trong lòng. Dù sao những người lớn ở đây dường như ai cũng che giấu bí mật nào đó. Hắn chỉ mong mình mau lớn, đợi đến khi học được linh lực thì mới có thể thật sự hòa nhập vào Linh Sơn.
Huống hồ thịt heo rừng đó thật sự quá ngon. Có thể ăn được thịt heo rừng cũng đã là một chuyện vô cùng may mắn rồi.
Những thiếu niên mười tám tuổi sau khi học linh lực tuy sẽ thân thiết với cha mẹ hơn, bởi vì đã có thể nói với nhau nhiều chuyện nhưng đồng thời cũng bắt đầu có cuộc sống và bí mật riêng của mình.
Cho nên bình thường đến năm mười tám tuổi, sau khi học linh lực xong thì sẽ phải tự lập.
Diệp Vân Phi rất muốn tự lập.
Như vậy hắn càng có thể thoải mái bắt đầu hành trình thám hiểm cuộc đời mình.
Cho dù từ nhỏ thật sự chẳng có nhiều gắn bó với cha mẹ, nhưng ít nhất họ vẫn là cha mẹ, vẫn là người nuôi hắn lớn lên, thế nào cũng phải có chút lương tâm.
Sau đó, trong một hoàn cảnh vô cùng tình cờ, Diệp Vân Phi biết được một chuyện.
Để mọi người có được môi trường tu luyện thuần khiết cùng tâm hồn trong sạch, bộ tộc của họ không được phép giết linh thú.
Từ lâu họ đã vượt khỏi cảnh giới phàm nhân. Trưởng lão và tộc trưởng luôn không ngừng truyền bá tư tưởng ấy cho mọi người: Họ khác với những con người bình thường bên ngoài.
Những người bình thường cũng đừng mơ được giống họ.
Họ là tồn tại cao cấp hơn.
Họ đẹp đẽ và cao quý vô song.
Nhưng chính vì vậy, họ không thể dính máu tanh, không thể trở thành tội nhân.
Ăn thịt thì không sao.
Những con heo rừng các loại còn thấp kém hơn cả loài người, là tầng tồn tại thấp nhất, cho nên ăn thịt chúng là được phép.
Nhưng linh thú thì khác.
Linh thú vẫn là linh thú.
Đó là những sinh vật cũng sở hữu linh lực, cho nên trong mắt họ, linh thú và người tu luyện linh lực là cùng sống trong một thế giới.
Con người còn luôn hô hào nào là không sát sinh, nào là thế giới hòa bình, vậy người tu luyện linh lực đương nhiên cũng phải làm như thế.
Cho nên họ không thể ăn linh thú, cũng không thể áp bức linh thú.
Hơn nữa, linh thú có loài hung dữ, cũng có loài hiền lành. Nếu chẳng may gặp phải loại hung ác, với một bộ tộc nhỏ sống tách biệt, không tranh với đời như họ thì căn bản không thể chống lại nổi.
Nếu chọc giận một con linh thú, rồi nó dẫn theo những linh thú khác đến san bằng bộ tộc thì phải làm sao?
Lý lẽ của trưởng lão và tộc trưởng nghe cực kỳ hợp tình hợp lý, gần như không có chút sơ hở nào.
Người có vấn đề lại chính là Diệp Vân Phi.
Rõ ràng hắn tận mắt thấy hai người họ hợp sức giết chết một con linh thú non, vậy tại sao giờ lại nói không được giết linh thú?
Nhưng Diệp Vân Phi không nói chuyện này ra.
Bởi vì hắn biết trước hết đây là chuyện rất phiền phức.
Vốn dĩ hắn đã không thích giao tiếp với người khác, chỉ thích ở một mình. Một chuyện như vậy đủ để đẩy hắn ra đầu sóng ngọn gió, nghĩ thôi cũng đã thấy phiền rồi.
Thứ hai, nơi hắn từng tới vốn là nơi cấm đối với những thiếu niên chưa có linh lực. Nếu hắn đem chuyện đó nói ra thì đúng là phiền chồng thêm phiền.
Nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng có lợi ích gì, cho nên Diệp Vân Phi chọn im lặng.
Nhưng con người một khi đã xui xẻo thì uống nước lạnh cũng mắc răng.
Cha mẹ hắn rõ ràng luôn quên sinh nhật của hắn, chưa từng tổ chức sinh nhật cho hắn lần nào, thế mà đúng ngày sinh nhật mười tám tuổi này lại về nhà chúc mừng cho hắn.
Giống như cuối cùng hắn cũng đến tuổi có thể cút ra ngoài tự lập, khiến họ vô cùng vui vẻ vậy.
Dù sao Diệp Vân Phi cũng không nói gì thêm, bởi vì bản thân hắn cũng vui đến không chịu nổi.
Sau khi ăn xong bữa trưa thịnh soạn nhất trong mười tám năm qua ở nhà, còn do chính tay cha mẹ nấu thì hai người họ lại tiếp tục ra ngoài tu luyện.
Còn Diệp Vân Phi thì ngậm một nhánh cây nhỏ trong miệng, chán chường đi loanh quanh trên núi để giết thời gian.
Dường như bữa ăn trưa hôm nay có gì đó kỳ lạ?
Diệp Vân Phi cảm thấy cơ thể mình hôm nay như có dùng mãi không hết sức lực, cứ muốn chạy thêm vài vòng nữa vậy. Thế nên hắn đi xa hơn thường ngày, tiến vào nơi sâu hơn, một vùng mà hắn chưa từng đặt chân tới.
Hắn rất vui.
Vốn dĩ những chuyện xảy ra hôm nay đã đủ khiến hắn hạnh phúc rồi, giờ lại còn phát hiện ra vùng đất mới, càng làm hắn hưng phấn hơn nữa.
Hắn nhận ra khu rừng càng đi sâu vào bên trong thì màu sắc lại càng trắng nhợt.
Cây cối chẳng phải nên có màu xanh sao?
Vậy mà cây ở nơi này màu sắc lại nhạt dần đi. Không biết là giống cây đặc biệt gì, hay là do ảnh hưởng của linh lực nữa.
Mang theo nghi hoặc, hắn tiếp tục đi thêm một đoạn, rồi nghe thấy tiếng sấm.
Là tiếng sấm trầm đục.
Điều kỳ lạ nhất là khi ngẩng đầu lên, hắn phát hiện bầu trời vẫn xanh trong, hoàn toàn không có dấu hiệu âm u hay sắp mưa.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Đương nhiên Diệp Vân Phi không biết.
Hắn nhíu mày. Theo lý mà nói lúc này nên quay về rồi, nhưng hắn lại cố chấp chọn tiếp tục tiến lên.
Dù sao đối với hắn, vùng đất mới luôn tràn đầy sức hấp dẫn. Nếu được sống vào thời đại của Trịnh Hòa, người mở mang lãnh thổ mới chắc chắn sẽ là hắn.
Vừa đi thêm được một đoạn ngắn, Diệp Vân Phi lờ mờ nhìn thấy hai người.
Hai ông lão có phần còng lưng.
Trong tộc chỉ có hai người già nhất, đó chính là trưởng lão và tộc trưởng, cho nên Diệp Vân Phi lập tức biết mình lại gặp hai người họ rồi.
Nhớ tới chuyện lần trước, hắn liền cảm thấy không ổn, trong lòng mơ hồ thấy không nên dính líu vào.
Cho nên ngay lúc ấy hắn định quay người rời đi.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn không thể quay đầu nữa.
Trưởng lão đứng ở bên cạnh.
Trong tay tộc trưởng đang ôm một người.
Người đó mềm nhũn dựa vào ông ta, trông vô cùng yếu ớt. Nhìn vóc dáng thì hẳn là một phụ nữ.
Thân hình cân đối, không béo không gầy, nhưng lúc này lại mềm oặt ngã trong lòng ông ta, dường như đã mất ý thức.
Còn tộc trưởng thì đang cúi trên cổ cô ta.
Ban đầu Diệp Vân Phi còn tưởng hai lão già này đúng là đồ lưu manh không biết xấu hổ.
Mặc dù trưởng lão và tộc trưởng không phải một đôi, nhưng một nam một nữ ở cạnh nhau lâu như vậy, nói không có chút tình cảm nào thì cũng không thể.
Nếu không thì sao hai người họ lại có chung những bí mật không thể để người khác biết được chứ?
Với tính cách mạnh mẽ của trưởng lão, bà ta không thể nào đứng nhìn tộc trưởng giở trò lưu manh được chứ?
Hay là bên cạnh còn có một thanh niên lực lưỡng nào khác?
Diệp Vân Phi rướn cổ nhìn quanh, nhưng dường như xung quanh không có ai khác.
Vậy rốt cuộc là tình huống gì đây?
Một cô gái trẻ nằm trong lòng tộc trưởng, còn tộc trưởng thì đang…
đang làm gì vậy?
Diệp Vân Phi cảm thấy có điều kỳ quái. Sự tò mò cuối cùng cũng khiến hắn trèo lên thân cây, lén nhìn về phía đó.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái đã khiến hắn sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Lúc này tộc trưởng đang lộ ra nanh nhọn, cúi đầu hút máu từ cổ của cô gái trẻ!
Trên mặt ông ta đầy máu, dưới cằm còn có máu đang nhỏ xuống.
Trưởng lão dường như đang trách móc điều gì đó, không ngừng lải nhải với ông ta.
Còn cô gái trẻ kia rõ ràng đã mất ý thức, chỉ còn thoi thóp hơi tàn.