Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 961: Bắt Chước

← Chap trước
Chap sau →

Ngay lúc tôi đang nhíu chặt mày, đầu óc rối như tơ vò, thì một chiếc áo khoác được choàng lên người tôi.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, quay sang nhìn. Diệp Thu Mặc đang nhìn tôi bằng ánh mắt quan tâm, còn chiếc áo trên người tôi chính là áo vest của hắn.

Hắn dịu giọng hỏi: “Lạnh à?”

Tôi không từ chối áo của hắn, chỉ khẽ gật đầu rồi nói: “Cảm ơn.”

Sau đó lại quay đầu đi.

Diệp Thu Mặc khe khẽ thở dài rồi nói tiếp: “Tô Ly, thật ra em không cần phải tránh anh như vậy đâu.”

“Chúng ta đang ngồi cùng một băng ghế đá mà.” Không hiểu vì sao, mỗi khi nhắc đến kiểu chủ đề này, lửa giận trong tôi lại bùng lên rất nhanh. Tôi biết rõ như vậy là không đúng. Diệp Thu Mặc đương nhiên có suy nghĩ của riêng hắn. Dù hắn có biến thành dáng vẻ của Kỳ Văn, thậm chí học theo từng động tác và cả cách nói chuyện của Kỳ Văn, đó cũng là chuyện của hắn.

Cho dù Diệp Thu Mặc có biến thành phụ nữ cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Hắn là một con người, một cá thể độc lập, hắn có quyền lựa chọn cuộc sống của mình.

Nhưng tôi chính là không thể chịu nổi gương mặt đó.

Sau khi Kỳ Văn đi theo Vụ Vân rời đi.

Sau khi Kỳ Văn của tôi bị chính tay tôi giao cho Vụ Vân.

“Tôi ngồi gần anh như vậy, còn nhận lòng tốt của anh nữa. Ý anh nói câu đó là gì, tôi thật sự không hiểu. Tôi có tránh anh sao? Anh lợi hại như thế, cho dù tôi có tránh anh thì chẳng phải anh cũng có thể dễ dàng tìm ra tôi sao?”

Càng nói tôi càng kích động: “Lối vào này là do Diệp Vân Phi dùng phương pháp dò linh của Thanh Thạch Quỷ để tìm ra, là do lão phu nhân sắp đặt. Nơi này trước giờ chưa từng có người ngoài bước vào, là nơi cất giấu bí mật cuối cùng của nhà họ Diệp, là hai khối hổ phách quỷ dị kia. Từ đầu đến cuối anh vốn không có tư cách trở thành người đứng đầu nhà họ Diệp, vậy thì làm sao anh biết được lối vào này? Làm sao anh có thể xuất hiện trước mặt chúng tôi mà không ai hay biết?”

“Em đang nghi ngờ anh sao?” Sau khi nghe câu hỏi của tôi, Diệp Thu Mặc ngược lại còn nở nụ cười.

Đó là gương mặt mà Kỳ Văn sẽ lộ ra khi dịu dàng mỉm cười với tôi, là biểu cảm anh ấy thường có mỗi khi tôi nhìn anh ấy.

Tôi im lặng nhìn hắn vài giây, cuối cùng vẫn bực bội cúi đầu xuống, không muốn nhìn nữa, thậm chí cũng không muốn nghe câu trả lời của hắn, mặc dù rõ ràng câu hỏi ấy là do tôi mở miệng trước.

Sự mất kiểm soát của tôi khiến Diệp Vân Phi và những người khác trở nên có chút ngượng ngập.

Tôi và Diệp Thu Mặc đang ngồi cạnh nhau, kiểu cãi vã này của hai chúng tôi đương nhiên đã phá hỏng bầu không khí nơi đây.

Huống hồ nơi này rộng lớn chẳng khác gì một ngọn núi nhỏ, chỉ cần tôi nói lớn một chút thôi là tiếng vang sẽ dội lại vô số lần, nghe đến rợn người.

Khi tôi nói những lời ấy, Đường Song Song liền chuyển ánh mắt sang đây.

Cho dù đối với bà ấy, sự ra đời của Diệp Thu Mặc chỉ là để thay thế vị linh lực giả mạnh nhất năm xưa là Kỳ Văn, người đã bỏ nhà ra đi. Một khi Kỳ Văn quay trở lại thì sẽ không còn chuyện của hắn nữa, hắn vốn là một sự tồn tại đầy bi kịch.

Cho dù đối với bà ấy, việc sinh ra Diệp Thu Mặc chỉ là để củng cố địa vị của bản thân, mà sau khi hắn ra đời lại bị Diệp Ấu Di mang đi. Bà ấy thậm chí còn chưa được nhìn hắn bao nhiêu ngày, dường như cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm.

Nhưng dù sao đi nữa, trong suốt hơn trăm năm qua, Đường Song Song cũng chỉ sinh duy nhất đứa con này.

Trong lòng bà ấy vô cùng mâu thuẫn.

Bà ấy biết bây giờ muốn quản giáo Diệp Thu Mặc thì bà ấy đã không còn tư cách nữa.

Bà ấy lấy thân phận gì để quản hắn đây?

Mẹ sao?

Một người mẹ không đủ tư cách?

Hay căn bản chỉ là một người xa lạ không hơn không kém.

Đối với việc gương mặt của Diệp Thu Mặc biến thành dáng vẻ của Kỳ Văn, đại phu nhân Đường Song Song không thể nào là không để tâm được. Nhưng bà ấy không thể nói ra, thậm chí còn phải tỏ vẻ như hoàn toàn không quan tâm.

Bà ấy còn mặt mũi nào để quan tâm nữa chứ?

Mà đối với Diệp Thu Mặc, kể từ khi xuất hiện ở đây, hắn chưa từng nhìn thẳng Đường Song Song lấy một lần.

Ngày thường ở nhà cũng vậy, giữa hai người gần như không có bất kỳ giao tiếp nào. Tôi nhớ lại trước đây, bất kể trong dịp nào nhìn thấy người nhà họ Diệp xuất hiện, Diệp Thu Mặc sẽ nói chuyện với lão phu nhân, sẽ nói chuyện với Diệp Ấu Di, chỉ riêng đại phu nhân là hắn hầu như chẳng để ý tới.

Quan hệ của họ giống như hai người xa lạ đầy vi diệu.

Nhưng bây giờ, Diệp Thu Mặc lại đang dùng một thái độ gần như biến thái để đối diện với tôi.

Nói thế nào nhỉ?

Việc tôi không để ý tới Diệp Thu Mặc, đối với hắn dường như là chuyện không thể chấp nhận được.

Diệp Thu Mặc muốn tôi nhìn hắn, muốn tôi nói với hắn nhiều thêm vài câu, muốn tôi chú ý tới hắn nhiều hơn. Giống như một chú chó nhỏ được nuôi trong nhà, luôn muốn dụi dụi tới bên cạnh bạn vậy.

Nếu tôi phớt lờ hắn, hắn sẽ rất buồn.

Chỉ là kiểu buồn ấy hắn sẽ không biểu hiện ra bằng hành động cụ thể nào, nhưng tôi lại cảm thấy áp lực bên cạnh rất lớn, như có một luồng oán niệm sâu đậm bao trùm.

Chỉ cần tôi nói chuyện với hắn, chỉ cần tôi nhìn hắn, hắn sẽ cực kỳ vui vẻ.

Nếu tôi trách móc hắn, nổi giận với hắn, đối với Diệp Thu Mặc, đó lại là biểu hiện cho thấy tôi quan tâm hắn.

Nếu tôi thật sự mặc kệ hắn, thật sự cảm thấy gương mặt hiện tại của hắn khiến tôi bực bội vô cùng, thì tôi đã chẳng thèm để ý tới hắn nữa.

Mà đối với hắn, đó mới là điều đáng sợ nhất.

Cho nên khi nãy, lúc tôi gần như phát điên mà nói với hắn, thậm chí suýt nữa bật dậy, hận không thể đánh chết hắn, thì ngược lại hắn lại trở nên vui vẻ, thiếu điều chỉ muốn vẫy đuôi với tôi thôi.

Tôi lạnh lùng hừ một tiếng trong lòng. Thật sự chẳng có cách nào với kiểu người “M” như thế này.

Huống hồ điều khiến tôi tức giận nhất chính là, bất kể là nụ cười dịu dàng kia, hay thái độ thấy tôi nổi giận rồi lại cảm thấy vui vẻ, muốn dỗ dành tôi, đều quá giống Kỳ Văn.

Tôi vẫn luôn cho rằng Kỳ Văn là một người dịu dàng, là mặt trời.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, rất nhiều lần khi tôi gặp nguy hiểm, rõ ràng anh ấy đã tới từ sớm rồi, vậy mà vẫn đứng bên cạnh quan sát trước. Kiểu hành vi đó thật sự rất bụng dạ đen tối.

Giống như anh ấy càng xuất hiện muộn, càng xuất hiện vào thời khắc then chốt, thì tôi sẽ càng khắc sâu ký ức hơn vậy.

Kỳ Văn vốn không phải kiểu người dịu dàng như thế.

Anh ấy là một tên đại ác ma bụng dạ đen tối.

Tôi vừa mới hồi tưởng xong những chuyện đó, quay đầu sang đã thấy gương mặt cười hì hì của Diệp Thu Mặc. Tôi cảm giác hắn dường như biết tôi đang nghĩ gì, giống như Kỳ Văn luôn biết tôi đang nghĩ gì vậy, như thể mọi thứ của tôi đều không thể giấu được anh ấy.

Cảm giác đó thật sự khiến tôi có chút chán ghét, thậm chí còn muốn nôn ra.

Tại sao…

Tại sao Diệp Thu Mặc cứ nhất định phải bắt chước Kỳ Văn, còn bắt chước giống đến như vậy?

Tại sao ngay cả kiểu bụng dạ đen tối nho nhỏ của Kỳ Văn hắn cũng học được, trong khi chính tôi cũng chỉ mới gần đây mới nhận ra điều đó?

Tại sao hắn biết tất cả mọi thứ về Kỳ Văn, mà những điều ấy lại là thứ tôi chưa từng thật sự hiểu hết?

Tôi mơ hồ cảm thấy mình rất hiểu Kỳ Văn.

Nhưng đồng thời lại cảm thấy giữa tôi và anh ấy xa lạ vô cùng.

Sự hiểu biết của tôi về anh ấy, cho đến giờ vẫn chưa giúp tôi nhớ ra bất kỳ thông tin hữu ích nào. Thế nhưng vào lúc tôi bất lực nhất, thứ tôi nhớ lại lại là chuyện chính tay tôi đã giết cha mẹ của anh ấy như thế nào.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc