Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 965: Không Còn Lựa Chọn Nào Khác

← Chap trước
Chap sau →

Hắc Long vốn dĩ trong Long tộc đã là một tồn tại vô cùng đặc biệt và mạnh mẽ. Ước chừng bên phía những linh lực giả hẳn còn lưu truyền kiểu truyền thuyết như: chỉ cần ăn một miếng thịt Hắc Long là có thể tăng một vạn năm tu vi.

Dù sao cũng chưa từng có ai thật sự ăn thịt Hắc Long hay hấp thụ linh lực của ông ta, cho nên rốt cuộc sau khi hấp thụ linh lực của Hắc Long, ăn thịt ông ta, uống máu ông ta sẽ xảy ra biến đổi về chất như thế nào, không ai có thể nói chắc được.

Chính vì không ai nói chắc được nên câu chuyện mới càng truyền càng ly kỳ.

Cho nên, có lẽ trên thế giới này, người duy nhất từng tiếp nhận linh lực của Hắc Long đang ngồi ngay đối diện tôi.

Tôi không nhịn được quay đầu nhìn khối hổ phách ở bên kia.

Đây chính là sức mạnh của Hắc Long sao?

Khối hổ phách đó rốt cuộc dùng để làm gì?

Nghĩ đến đây, tôi lại cảm thấy vẫn còn rất, rất nhiều vấn đề chưa được giải quyết, đầu tôi lần nữa âm ỉ đau.

Điều khiến tôi đau khổ nhất vẫn là cảnh tượng tôi nhìn thấy lúc bản thân đã chết.

Dù sao thì chính tay tôi đã giết cha mẹ của Kỳ Văn, cũng chính là Diệp Vân Phi và Thượng Quan Tử Mạch.

À đúng rồi!

Tôi suýt nữa đập đầu rồi bật dậy, Diệp Vân Phi chẳng phải đang ngồi ngay đối diện tôi sao! Rốt cuộc tôi đang chột dạ cái gì chứ?

Nhưng Thượng Quan Tử Mạch quả thật đã chết rồi. Chỉ là trước đây Diệp Vân Phi từng nói với tôi cái chết của Thượng Quan Tử Mạch gần như có thể xem là tự sát, giống như vị công chúa Hồng Long kia vậy.

Nếu như người tôi giết không phải bọn họ thì sao?

Mà là Diệp Vân Phi và Thượng Quan Tử Mạch của một thời không khác?

Là thế giới song song sao?

Ở đó Diệp Vân Phi và Thượng Quan Tử Mạch cũng là một đôi thần tiên quyến lữ?

Đầu óc tôi càng thêm rối loạn, cũng vì vậy mà tôi lại nhớ tới nụ cười quỷ dị cuối cùng mà Diệp Vân Phi dành cho tôi.

Tôi cảm thấy mình sắp phát điên rồi, sắp bật dậy mà nổi loạn mất thôi.

Có lẽ biểu cảm của tôi quá mức kỳ quái, Diệp Vân Phi nhìn ra được tôi đang nghĩ đến chuyện khác, đầu óc sắp nổ tung rồi.

Ông bất đắc dĩ thở dài một tiếng, tiếp tục mở miệng nói chuyện để chuyển hướng chú ý của tôi, để đầu óc tôi đừng suy nghĩ lung tung nữa.

“Tôi và Hắc Long đã đạt được nhận thức chung. Ông ấy đương nhiên có cách để tôi sống sót với tư cách một bạo linh giả trong điều kiện lựa chọn mở linh lực. Dù sao thứ ông ấy cần chỉ là để con của mình được sống tiếp, còn tôi chỉ cần sống lâu hơn những bạo linh giả khác vài năm, để hai quả trứng rồng kia thuận lợi trưởng thành là được.”

“Không phải Hắc Long không có thủ đoạn như vậy. Nhưng cả hai chúng tôi đều cho rằng làm thế vẫn quá mạo hiểm. Hơn nữa, tôi cũng không có giác ngộ trở thành bạo linh giả, bởi vì sau khi bị ném xuống nơi sâu tối đó, tôi phát hiện ra mình thật ra vẫn rất thích cảm giác được sống.”

“Ở nơi đó không thể ăn, không thể uống, cũng không thể chết, đó mới là điều tuyệt vọng nhất. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, con người mới hiểu rõ thứ mình muốn nhất là gì. Có lẽ tôi khá may mắn, ít nhất khi sinh ra đã mang theo nguồn linh lực. Nếu không, tôi sẽ giống như những đứa trẻ bình thường khác, bị xử lý mất rồi. Chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta rùng mình.”

“Nhưng đôi khi làm người bình thường cũng tốt, ít nhất điều họ lo nghĩ chỉ là kế sinh nhai. Những chuyện quá lớn lao vốn không phải thứ người bình thường cần nghĩ tới, luôn sẽ có những kẻ đứng đầu phải đi suy nghĩ thay họ. Tôi chỉ muốn giống như Hắc Long, sống tiêu dao tự tại, đi xem những thứ có thể nhìn thấy và cả những thứ không thể nhìn thấy.”

“Cho nên chúng tôi đã đạt được thỏa thuận. Tôi không cần bị mở linh lực, nhưng lại nhất định phải trở nên mạnh mẽ, nếu không sẽ rất khó bảo vệ hai quả trứng rồng kia. Dù sao vào lúc các linh lực giả tấn công Hắc Long và Hồng Long năm đó, bọn họ cũng không biết hai người ấy còn có con.”

“Nhưng cũng có người từng nhìn thấy đứa con trai lớn của họ. Dù sao lúc đó đứa trẻ ấy cũng đã có tuổi rồi, không dễ che giấu. Một khi đã như vậy thì sớm muộn cũng sẽ có người nhớ ra chuyện này. Đến lúc đó, chỉ tìm được Hắc Long thôi thì bọn họ sẽ không chịu dừng tay đâu. Dù sao trong mắt bọn họ, Hắc Long cũng chỉ là một lão già linh lực sắp cạn kiệt mà thôi.”

“Lão quý ông Hắc Long đã sống rất lâu trong Long tộc, cũng từng đi qua vô số nơi, cho nên ông ấy cảm thấy đời mình đã rất mãn nguyện rồi. Đặc biệt là còn gặp được người phụ nữ mà mình yêu nhất đời, cùng bà ấy trải qua một quãng thời gian hạnh phúc. Nếu nói ông ấy không hận những linh lực giả kia thì là giả. Nếu nói ông ấy không muốn báo thù thì cũng là giả. Nhưng suy cho cùng ông ấy vẫn là Long tộc, ông ấy không muốn vì mình mà dẫn tới chiến tranh.”

“Ông ấy không muốn vì chuyện của mình mà càng nhiều linh lực giả biết đến sự tồn tại của Long tộc, biết được Long tộc mạnh mẽ đến thế nào. Nếu vậy, toàn bộ Long tộc trên thế giới đều sẽ rơi vào nguy hiểm. Trong mắt lão quý ông Hắc Long, Long tộc tuy mạnh, nhưng dù sao cũng là một chủng tộc đang trên bờ vực tuyệt chủng. Nhưng linh lực giả thì khác, số người thức tỉnh linh lực tuy không quá nhiều, nhưng so với Long tộc vẫn đông hơn rất nhiều.”

“So với nhân loại thì linh lực giả không chiếm ưu thế, nhưng so với Long tộc thì số lượng của họ lại quá đông đảo. Chỉ cần toàn bộ linh lực giả liên hợp lại, Long tộc gần như không có khả năng chiến thắng. Vì toàn bộ Long tộc, lão quý ông Hắc Long đã lựa chọn nhẫn nhịn, lựa chọn âm thầm gánh chịu tất cả. Nếu nói Hắc Long là một chủng tộc bóng tối hủy diệt, thì tôi lại không nghĩ như vậy. Tôi cho rằng Hắc Long còn có trái tim hơn bất kỳ linh lực giả nào.”

Diệp Vân Phi hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra.

Đại phu nhân Đường Song Song khóc rồi.

Là kiểu khóc lặng lẽ không thành tiếng, đôi mắt mở to, nước mắt cứ như vậy chảy xuống.

Bau chớp chớp mắt vài cái, thấy tôi đang nhìn mình thì có chút ngượng ngùng, khịt khịt mũi rồi dùng mu bàn tay lau khóe mắt.

Câu chuyện của Diệp Vân Phi kể đến đây, kết cục của lão quý ông Hắc Long rốt cuộc như thế nào, trong lòng mọi người đều đã hiểu rõ, chẳng ai cảm thấy dễ chịu cả.

Lão quý ông Hắc Long quả thật là một người nhẫn nhịn, là một bậc đáng kính thực sự, xứng đáng được tôn trọng và tưởng nhớ.

“Dựa vào kinh nghiệm và thiên phú của mình, Hắc Long đã nghĩ ra một cách để trong tình huống tôi không bị mở linh lực, vẫn có thể tiếp nhận linh lực của ông ấy, trở thành người mạnh mẽ, bảo vệ trứng rồng và tiếp tục sống sót. Tôi sống càng lâu thì càng có lợi cho trứng rồng.”

“Thật ra tôi từng nghĩ đến, cũng từng hỏi lão quý ông Hắc Long rằng ông ấy không sợ chọn nhầm người sao? Tôi hoàn toàn có thể chỉ giả vờ để được rời khỏi lòng đất. Chờ đến khi thật sự trở lại mặt đất, tôi sẽ ăn luôn trứng rồng, hấp thu linh lực để bản thân trở thành bạo linh giả chí cao vô thượng. Nói không chừng còn sống được rất lâu. Cho dù không sống lâu thì cũng coi như là nhân vật lợi hại rồi. Biết đâu tôi chính là kiểu người muốn trở thành như vậy, lưu lại danh tiếng một đời, tay trắng đến rồi tay trắng đi, nhưng khiến người đời sau này ở bất cứ đâu, chỉ cần nghe đến tên tôi cũng cảm thấy tôi rất ghê gớm.”

“Lão quý ông Hắc Long chỉ chớp mắt vài cái rồi nói với tôi rằng ông ấy tin tôi. Nhưng tôi biết, ông ấy đã không còn lựa chọn nào khác.”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc