Mẹ của đứa bé lập tức chạy tới trước mặt nó đem bế nó sang một bên, nhưng cũng chỉ ôm sang một bên mà thôi, chứ không hề dỗ dành nó, đứa bé vừa khóc vừa lấy tay lau những mảnh tro bụi trên mặt. Lau tới lau lui, cả khuôn mặt nó biến thành một chú mèo hoa lem luốc.
Diệp Vân Phi khẽ nhíu mày, hắn không thích nghe tiếng trẻ con khóc om sòm.
Hắn vỗ nhẹ hai tay rồi lạnh lùng nói: “Hết thời gian rồi, nhưng các người vẫn không ra tay.”
Tộc trưởng ngẩng đầu nhìn hắn: “Đương nhiên họ sẽ không làm vậy. Bàn tính của ngươi sai rồi. Ngươi đã quá đề cao bản thân mình, ta có thể cảm nhận được, trên người ngươi không có chút linh lực nào. Thế mà ngươi vẫn dám lớn tiếng với chúng ta, cũng xem như có gan đấy.”
Trưởng lão dùng đôi mắt tam giác nhìn hắn, bà ta không nói gì.
Diệp Vân Phi nghiêng đầu, như đang chờ bà ta mở miệng, hắn biết rất rõ, tộc trưởng thực chất luôn nghe lời trưởng lão. Nói trắng ra, vận mệnh của tất cả mọi người ở đây đều nằm trong tay bà lão đó.
Thấy bà ta vẫn im lặng, hắn lạnh lùng nói: “Ta nói lần cuối cùng, thời gian của các người đã hết. Đây là lựa chọn của chính các người.”
Nói xong, hắn đứng dậy khỏi cành cây, trông như thể hắn chỉ đơn giản đứng thẳng người lên. Thế nhưng đôi chân lại rời khỏi mặt cành, giống như dưới chân đang đạp lên những đám mây ngũ sắc vô hình, cứ thế bay lên không trung.
Động tác đó lập tức khiến những tu luyện giả phía dưới giật mình, trong mắt họ, Diệp Vân Phi lúc này chẳng giống một tu luyện giả chút nào. Ngược lại…
Cuối cùng cũng có người không nhịn được mà lên tiếng: “Hắn… hắn có phải đã chết rồi không? Mọi người nhìn mắt hắn đi! Đó đâu phải ánh mắt của người sống!”
Một người khác lập tức phụ họa: “Ngươi cũng nghĩ vậy à? Ta cũng nghĩ thế! Lúc nãy không dám nói thôi, ban nãy mắt hắn trắng toát. Trên người hắn hoàn toàn không có cảm giác của người sống.”
Người thứ ba nói: “Đúng vậy! Hắn chui lên từ dưới lòng đất, trên người toàn là mùi bùn đất. Còn đám côn trùng đó nữa… Chẳng phải chúng chuyên ăn xác chết sao?”
Có người hoảng sợ kêu lên: “Chẳng lẽ… người chết quay lại báo thù chúng ta?!”
“Nếu thật sự là ma thì phải làm sao đây?”
Đây chính là biểu hiện điển hình của việc trong lòng có tội, đối với linh thú hay quỷ thú, thực ra họ không hề quá sợ hãi. Bởi vì từ trước đến nay, mọi chuyện đều do tộc trưởng và trưởng lão giải quyết.
Linh Sơn có nguồn linh lực khổng lồ, đương nhiên sẽ thu hút các tu luyện giả khác, cũng như vô số linh thú và quỷ thú kéo đến.
Nhưng tất cả những chuyện đó đều được trưởng lão và tộc trưởng gánh vác, chỉ cần họ không đi đến những nơi bị cấm, họ có thể mãi mãi sống cuộc sống bình yên nơi đây.
Cho nên vì không hiểu biết nên họ không biết sợ, bọn họ không sợ linh thú, không sợ quỷ thú không sợ các tu luyện giả khác.
Trong nhận thức của họ, tu luyện linh lực chỉ để sống lâu hơn, để mãi mãi giữ được tuổi trẻ. Vì vậy họ cho rằng những người tu luyện khác cũng giống như mình, bọn họ chưa từng nghĩ rằng linh lực còn có thể dùng để chiến đấu hay tự bảo vệ bản thân, bọn họ căn bản không biết cách vận dụng nó.
Nhưng họ lại sợ ma.
Bởi vì họ đã từng chứng kiến cái chết.
Bởi vì chính họ đã ném bỏ những đứa trẻ không có linh lực.
Bởi vì trong lòng họ có quỷ.
Khi có người cho rằng Diệp Vân Phi lúc này là một oan hồn quay về đòi mạng… Họ thật sự bắt đầu sợ hãi. Thật sự bắt đầu cảm thấy lời tiên tri của trưởng lão có lẽ là đúng.
Diệp Vân Phi đến để đòi mạng, hắn hoàn toàn có thể tàn sát cả bộ tộc này.
Mà tình huống như thế lại là điều tộc trưởng và trưởng lão không thể giải quyết được. Bởi vì trước đây họ chưa từng gặp chuyện tương tự.
Trong mắt mọi người lúc này, ngay cả tộc trưởng và trưởng lão cũng không còn là chỗ dựa an toàn tuyệt đối nữa.
Sự bất an bắt đầu lan rộng, đám đông dần trở nên xao động.
Diệp Vân Phi hừ lạnh một tiếng.
Quả nhiên, những người này vẫn luôn là như vậy.
Đúng lúc đó, giọng nói của người phụ nữ điên lại vang lên lần nữa. Lần này, giọng bà có sức xuyên thấu cực mạnh.
“Ha ha ha! Báo ứng! Chính là báo ứng! Đây là báo ứng của các người! Tất cả những đứa trẻ sơ sinh đã hợp lại thành bộ dạng đó để đến đòi mạng các người! Đều là lỗi của các người! Tất cả đều là lỗi của các người! Chúng tới đòi mạng rồi! Các người đều phải chết! Đều phải chết! Tất cả mọi người đều phải chết! Chết! Chết! Chết hết!”
Tiếng hét ấy liên tục vang vọng trong không gian.
Nơi này vốn đã bị kết giới phong kín, âm thanh dội lại nhiều lần khiến bầu không khí càng thêm đáng sợ.
Bọn trẻ bắt đầu khóc.
Một đứa khóc! Rồi tất cả những đứa trẻ khác cũng khóc theo.
Tiếng khóc ầm ĩ của trẻ con khiến người lớn càng thêm hoảng sợ và căng thẳng, đám đông bắt đầu hỗn loạn.
Lần hỗn loạn này đã vượt khỏi khả năng kiểm soát của tộc trưởng và trưởng lão.
Cuối cùng, trưởng lão không thể tiếp tục để tình trạng ấy kéo dài, bà chống gậy bước đến trước mặt một đứa trẻ, rồi dùng sức gõ mạnh cây gậy xuống đất.
Trên đầu cây gậy có rất nhiều vật trang trí bằng kim loại, chúng va chạm vào nhau tạo nên âm thanh lanh lảnh.
Mỗi lần muốn phát biểu điều gì, bà đều gõ cây gậy như thế, cho nên vừa nghe thấy âm thanh đó, mọi người lập tức theo phản xạ dừng lại và nhìn về phía bà.
Trưởng lão nhe cái miệng rộng đầy nếp nhăn, da mặt nhăn nheo run rẩy, đôi mắt tam giác lạnh lẽo quét qua đám người.
Bà cười khẩy: “Chỉ một kẻ bò lên từ dưới lòng đất mà đã dọa các người thành ra thế này sao? Còn ra thể thống gì nữa? Hừm… trẻ sơ sinh đòi mạng à?”
Bà đưa tay đặt lên đầu một đứa trẻ đang khóc bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi vỗ vỗ lên đầu nó. Đứa bé tưởng rằng trưởng lão đang dỗ dành mình, nó ngẩng đầu nhìn bà.
Bàn tay trưởng lão từ từ trượt xuống, từ đỉnh đầu… qua gò má… đến miệng đứa trẻ, đứa bé dần nín khóc.
Nhưng ngay khoảnh khắc không ai ngờ tới… Trưởng lão đột nhiên duỗi những ngón tay dài ngoằng, rồi thọc thẳng vào miệng đứa trẻ! Một dòng máu đặc sệt trào ra từ khóe môi nó, ngay sau đó, cơ thể đứa bé như mất hết sức sống, mềm nhũn, đổ gục xuống đất.
Trưởng lão hừ lạnh một tiếng, bà đưa ngón tay dính máu lên miệng liếm nhẹ, rồi lạnh lùng nói: “Để ta cho các người thấy, sau khi đứa trẻ này chết, liệu có oan hồn nào tới đòi mạng hay không!”
Hành động của trưởng lão khiến tất cả mọi người sững sờ, không ai dám nói một lời. Bầu không khí lập tức trở nên nặng nề đến nghẹt thở. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một cảnh tượng đẫm máu như vậy, không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Họ chỉ biết một điều, đứa trẻ đã bị trưởng lão giết chết.
Đúng là trước đây họ từng đem những đứa trẻ không có linh lực bỏ vào rừng để tự sinh tự diệt. Nhưng họ chưa từng tận mắt nhìn thấy cái chết thực sự. Còn bây giờ… Một sinh mệnh đã chết ngay trước mắt họ.
Diệp Vân Phi nhận ra đứa bé đó, sau đó hắn nhìn về phía cha mẹ của nó. Nghe nói đứa trẻ ấy là đứa có cảm ứng linh lực mạnh nhất trong lứa trẻ vừa rồi. Thế nhưng biểu cảm trên khuôn mặt cha mẹ nó vẫn vô cùng đờ đẫn, giống như họ hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Mới vài phút trước thôi, con họ còn đang khóc, kà bây giờ… nó đã không còn nữa.
Diệp Vân Phi nhìn họ rồi hỏi: “Con của các người đã chết rồi. Vậy mà các người vẫn không có chút phản ứng nào sao? Các người vẫn muốn tiếp tục sống trong sự lừa dối của hai con quái vật đó à?”
Trưởng lão lập tức đáp lại: “Chỉ cần ngươi không xuất hiện… Thì bọn họ vẫn có thể tiếp tục sống tốt đẹp. Còn ngươi… Chính ngươi cố tình đến phá hủy tất cả. Đây là lỗi của ngươi.”