Cả tộc có hơn trăm người. Mỗi người đều sở hữu phạm vi linh lực riêng. Có người linh lực mạnh, có người linh lực yếu. Nhưng linh lực yếu chưa chắc đã thật sự yếu, bởi nếu năng lực của họ là hấp thụ hay trộm lấy sức mạnh của người khác thì trong chiến đấu chưa chắc sẽ thua, thậm chí còn có thể tạo nên bất ngờ.
Trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng ấy, không biết trưởng lão đã dùng phương pháp gì để gieo hạt giống vào trong cơ thể mọi người. Một khi bà ta kích hoạt cơ chế nào đó, tất cả sẽ trở nên ngoan ngoãn nghe lời.
Một khi họ bắt đầu phục tùng, những linh lực vốn không biết sử dụng cũng sẽ tự nhiên được khai mở.
Nói cách khác, Diệp Vân Phi phải đối mặt với hơn trăm linh lực giả, bất kể mạnh yếu ra sao, thậm chí hắn còn không biết năng lực của từng người là gì.
Bình thường trưởng lão sẽ không để lộ linh lực của những người này, càng không cho họ tự mình sử dụng linh lực, tất cả đều là vì ngày hôm nay.
Linh lực của bà ta là thao túng. Bà ta luôn nghĩ nếu Hắc Long còn ở trên Linh Sơn này, thì nhất định phải sở hữu một đội quân linh lực giả, càng đông càng tốt. Chỉ như vậy bà ta mới có thể độc chiếm Hắc Long.
Huống hồ năng lực thao túng của bà ta thật sự quá tiện lợi. Bình thường những người kia vẫn luôn cung cấp linh lực cho bà ta, mà ngay cả lúc này cũng vậy. Họ đang cung cấp linh lực để bà ta điều khiển chính họ. Một khi linh lực cạn kiệt, họ sẽ chết ngay lập tức.
Trưởng lão dĩ nhiên không ngu. Những người bà ta vừa hấp thụ linh lực đều là loại có năng lực bình thường giống người khác nhưng lượng linh lực thấp hơn, hoặc là những năng lực gần như vô dụng.
Khi đám linh lực giả bắt đầu xếp hàng bao vây lại, Diệp Vân Phi đã hiểu sẽ có chuyện gì xảy ra.
Hắn cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Rõ ràng lúc tiến vào lòng đất, hắn vẫn chỉ là một thiếu niên non nớt, chẳng hiểu gì, chỉ một lòng muốn phiêu lưu khám phá. Nhưng giờ đây, vì Hắc Long, hắn giống như đã được khai sáng, nhìn thấu mọi thứ cực kỳ nhanh chóng.
Diệp Vân Phi đứng dậy, chỉ nhẹ nhàng điều chỉnh hơi thở, cả người liền lần nữa lơ lửng giữa không trung. Bên trong cơ thể hắn là long lực của Hắc Long, còn bên ngoài là linh lực của chính hắn, năng lực của một bạo linh giả.
Hắn khẽ giơ tay lên, gọi toàn bộ lũ côn trùng quay trở lại.
Khi đám côn trùng bay ra ngoài kiếm ăn, Diệp Vân Phi vẫn rất yên tâm, bởi từ đầu hắn đã tính toán sẵn phải giữ lại một phần côn trùng.
Đương nhiên là có mục đích.
Trong cơ thể những con côn trùng đó đều mang linh lực của hắn. Trước đó hắn cố ý mặc kệ chúng, còn bây giờ chỉ cần điều khiển linh lực của mình, chúng sẽ tự nhiên nghe lời, chẳng khác gì đám linh lực giả đang bị điều khiển kia.
Diệp Vân Phi biết rất rõ, trưởng lão vốn không hề định để ai sống sót.
Những người đang bị bà ta điều khiển đều đang cung cấp linh lực cho bà ta. Trưởng lão lúc này vô cùng nóng vội, bà ta muốn nhanh chóng kết thúc mọi thứ để lập tức đi tìm Hắc Long.
Bà ta muốn độc chiếm Hắc Long.
Và Diệp Vân Phi phải chấm dứt tất cả chuyện này.
Hắn bình tĩnh đứng đó, khẽ vung tay.
Hàng trăm con côn trùng lập tức bay trở về theo hướng hắn chỉ.
Đám côn trùng trước tiên lượn quanh người hắn vài vòng, rồi men theo hướng ngón tay hắn chỉ mà lao tới người gần nhất, chui vào cơ thể hắn ta từ tai, mắt và mũi.
Hàng chục con côn trùng to bằng gián chui thẳng vào hộp sọ người đó, sau đó cùng lúc phá tung đỉnh đầu hắn.
“Bùm!”
Người đó há to miệng, một đám côn trùng khác lại từ trong miệng hắn lao ra.
Đôi mắt hắn chỉ còn lại hai cái hốc đen ngòm. Não hắn giống như đậu hũ non, từ từ chảy xuống phủ kín cả khuôn mặt!
Hắn chậm rãi quỳ xuống đất, miệng há rộng, đầu nghiêng sang một bên rồi chết.
Nhưng những người đứng cạnh, dù tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy, vẫn hoàn toàn không cảm thấy sợ hãi, bởi họ đã mất đi tri giác từ lâu, chỉ còn là những con rối bị trưởng lão thao túng.
Ngược lại, trưởng lão và tộc trưởng đều hơi run lên.
Họ không ngờ Diệp Vân Phi ra tay lại tàn nhẫn đến vậy. Hắn vẫn luôn không động thủ, nhưng một khi đã ra tay thì khiến người ta sợ hãi vô cùng.
Ánh mắt lạnh lùng của Diệp Vân Phi lúc này trong mắt họ đáng sợ biết bao.
Còn trong lòng Diệp Vân Phi chỉ có một suy nghĩ: Hắn phải hoàn thành lời hứa với Hắc Long.
Đám người này còn không xứng để được gặp Hắc Long lấy một lần.
Điều Hắc Long đang chờ đợi là những linh lực giả khác, chứ không phải bọn chúng.
Hắc Long cần cố gắng kéo dài thời gian cho họ, mà đám người này thì ở quá gần rồi.
Hơn nữa, nút thắt mãi không thể tháo gỡ trong lòng Diệp Vân Phi chính là do những người này để lại. Đối với họ, hắn vẫn còn vô số cách để đối phó. Hắn muốn tháo bỏ tâm kết, muốn buông xuống tất cả rồi cao chạy xa bay.
Những kẻ từng làm tổn thương hắn, từng phớt lờ hắn, những kẻ hoàn toàn không xứng làm linh lực giả này, ngay cả sự tồn tại của họ cũng khiến người khác cảm thấy chói mắt.
Huống hồ họ đã sớm bị trưởng lão thao túng, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành vũ khí giết người.
Diệp Vân Phi đã chuẩn bị tâm lý từ lâu. Nếu trước kia hắn còn chút thương hại dành cho những người này, thì hiện tại chút lòng tốt ấy gần như chẳng còn sót lại gì nữa.
Hắn lập tức điều khiển đám côn trùng lao tới những người khác.
Sau khi quan sát một lúc, cuối cùng sắc mặt trưởng lão trở nên trắng bệch.
Theo lý mà nói, những người vừa chết kia trên người vẫn còn sót lại chút linh lực. Dù là điều khiển thi thể của họ hay hấp thụ phần linh lực còn sót đó đối với trưởng lão đều không thành vấn đề.
Nhưng ngay khoảnh khắc những người đó ngã xuống, tất cả đều biến mất.
Linh lực của họ đã bị Diệp Vân Phi cướp sạch, không còn sót lại chút nào.
Cuối cùng trưởng lão mặt xám như tro, hét lớn với tộc trưởng: “Hắn là bạo linh giả! Là bạo linh giả trăm năm khó gặp! Xem ra chúng ta chỉ có thể xử lý hắn trước thôi, nếu không thì đừng mong còn sống để đi gặp con Hắc Long kia!”
“Bạo linh giả?!”
Hiển nhiên bị ba chữ này dọa không nhẹ, tộc trưởng trừng mắt nhìn Diệp Vân Phi rồi lại hỏi trưởng lão: “Hắn… hắn chẳng phải chưa được khai mở linh lực sao?”
“Xem ra lúc ở dưới lòng đất hắn vô tình gặp được Hắc Long! Đúng là mèo mù vớ cá rán, vận may thật không tệ!” Trưởng lão vừa nói vừa quay đầu gầm lên với tộc trưởng: “Chỉ còn cách dùng toàn lực thôi, nếu không cả hai chúng ta đều phải chết!”
Hai người vừa nói xong liền bất ngờ quay đầu cắn những người ở gần nhất. Máu thịt của những kẻ đó lập tức bị hút sạch. Sau đó tộc trưởng và trưởng lão đột nhiên túm lấy da thịt của chính mình, dùng sức kéo mạnh!
Hai lớp da già nua của những lão nhân trăm tuổi bị họ trực tiếp lột bỏ!
Bên dưới lớp da ấy, lộ ra gương mặt của hai người trẻ tuổi chỉ khoảng ngoài hai mươi!
Không biết đó là chân thân của trưởng lão và tộc trưởng sau khi cải lão hoàn đồng, hay vốn dĩ đây mới chính là diện mạo thật của họ, Diệp Vân Phi đã chẳng còn muốn suy nghĩ nữa. Điều duy nhất hắn nghĩ lúc này là phải ngăn cản hai kẻ đó gặp được Hắc Long.
Sau khi trẻ lại, bất kể tốc độ hay linh lực của hai người đều tăng lên một cấp bậc.
Cả hai đồng loạt lao về phía Diệp Vân Phi.
Hắn lập tức vung sợi xích linh khí để đối phó hai người, đồng thời tay còn lại vẫn điều khiển đám côn trùng tấn công đám đông, cắt đứt nguồn linh lực cung cấp cho họ.