Tôi hoàn toàn bị dòng thời gian trước mắt làm cho rối tung lên.
Tôi cẩn thận sắp xếp lại mọi thứ trong đầu một lần.
Người bị phong ấn trong khối hổ phách kia là chồng của đại phu nhân, cái tên đoản mệnh đó, cũng là em trai ruột của Diệp Vân Phi.
Nếu chân thân của Diệp Vân Phi là ông lão bị phong ấn bên kia, vậy thì người ở bên cạnh đúng thật là con trai của ông ấy.
Nhưng nếu người bên cạnh là đứa con do ông ấy và bà cụ Hạng sinh ra, vậy thì bản thân Diệp Vân Phi rốt cuộc là ai?
Trước đây tôi vẫn luôn cho rằng con trai của đại phu nhân chính là Diệp Vân Phi, còn người đàn ông kết hôn với đại phu nhân kia chỉ là một sự tồn tại có cũng được không có cũng chẳng sao.
Nếu cả hai đều là do lão phu nhân sinh ra, thì sự đối xử chênh lệch này cũng quá lớn rồi, chỉ vì hắn bẩm sinh thân thể yếu ớt, linh lực không mạnh sao?
Dù thế nào thì ông lão kia cũng là một Bbạo linh giả, trong cơ thể còn phong ấn long lực nữa, con trai của ông ta sao có thể không lợi hại được?
Theo sự hiểu biết của tôi về bà cụ Hạng, bà ấy là kiểu phụ nữ cực kỳ thực dụng và quyết đoán. Nếu người bị phong ấn trong khối hổ phách kia thật sự là con trai ruột của bà ấy, thì sao bà ấy có thể để đứa con trai duy nhất đó cưới đại phu nhân chứ?
Rõ ràng trong mắt bà ấy, Đđi phu nhân chẳng qua chỉ là một con hát, là kiểu phụ nữ chẳng ra gì.
Nếu không thì về sau đã không xuất hiện chuyện bắt Đđi phu nhân tái giá với người đàn ông khác chỉ để sinh ra một đứa trẻ mang thể chất Quỷ Vương có thể đối kháng với Kỳ Văn.
Rốt cuộc ở giữa đã xảy ra chuyện gì?
Rõ ràng Diệp Vân Phi đã nhận ra sự nghi hoặc của tôi, nhưng ông ấy dường như không vội giải thích mà tiếp tục nói: “Đáng tiếc là từ khi sinh ra, nó đã luôn ốm yếu bệnh tật, chữa thế nào cũng không khỏi. Chúng tôi mời rất nhiều đại phu tới xem, nhưng họ đều nói không tra ra được bệnh gì. Thậm chí còn mời cả ngự y đến, kết luận cuối cùng vẫn là trong cơ thể nó không có bệnh, chỉ đơn thuần là quá yếu.”
“Sau đó nữa, người mà các cô gọi là bà cụ Hạng đã mời Quốc sư tới. Không, phải nói là Quốc sư tự tìm tới cửa. Ông ta dường như rất hứng thú với con trai tôi. Sau khi tới, ông ta xem xét rất nhiều lần nhưng lại tuyệt nhiên không chịu nói rõ là có chuyện gì. Nhưng ông ta nhận con trai tôi làm đồ đệ, dạy nó một vài tâm pháp, và sức khỏe của nó quả thật đã khá hơn.”
“Ngoài tôi ra, tất cả mọi người đều vô cùng tin tưởng vị Quốc sư đó, nhưng tôi luôn cảm thấy ánh mắt của ông ta không có ý tốt. Người phụ nữ mạnh mẽ mà tôi từng nghĩ tới cũng giống như bị bỏ bùa vậy, cực kỳ tin tưởng Quốc sư. Cuối cùng, sau một khoảng thời gian, có một ngày Quốc sư hỏi tôi, vì sao trên người con trai tôi lại có một loại lực lượng kỳ lạ.”
“Kể từ đó, tôi mới phát hiện ra một chuyện, đó là long lực trong cơ thể tôi rất có thể đã truyền sang đứa bé ấy, cho nên nó mới yếu ớt bệnh tật như vậy. Năm đó lão Hắc Long đã rút cạn linh lực của tôi, truyền long lực của ông ấy vào cơ thể tôi. Tôi là bạo linh giả nên đương nhiên không sao, nhưng con của bạo Llnh giả chưa chắc đã là bạo linh giả. Trong mấy ngàn người mới có được một người như vậy đã là hiếm lắm rồi. Vì thế tôi biết, vị Quốc sư kia nhất định là một người sở hữu linh lực, hơn nữa còn phát hiện ra long lực trên người con trai tôi.”
“Chúng tôi không thể tiếp tục ở đó nữa. Huống chi lúc ấy tôi đã là một thương nhân có chút danh tiếng. Tôi nhận ra mấy năm đó mình thật sự quá phô trương, hoàn toàn quên mất phải hành sự kín đáo. Hai quả trứng rồng vẫn luôn nằm yên không có động tĩnh gì, điều đó khiến tôi bắt đầu muốn làm gì thì làm.”
Tôi nằm bò trên bàn đá. Dù đã nằm một lúc lâu rồi nhưng mặt bàn vẫn lạnh buốt, khiến tôi vô thức run lên hai cái, bực bội hỏi ông ấy: “Cho nên… các người bị phát hiện rồi?”
“Tôi vốn định rời đi. Khi đó tôi thậm chí còn nghĩ tới việc tự tay giết chết con trai mình, như vậy sẽ không làm lộ chuyện Hắc Long nữa. Rõ ràng tôi đã hứa với lão Hắc Long sẽ cẩn thận sống tiếp, vậy mà lại phô trương đến thế, thật sự rất không nên. Nhưng dù sao nó cũng là con ruột của tôi, thật sự muốn xuống tay thì vẫn có quá nhiều không nỡ. Vì vậy tôi quyết định trong đêm bỏ trốn. Tôi không định mang theo thứ gì cả, chỉ mang bên người một ít bạc vụn và vài thỏi vàng, còn lại đều bỏ hết. Nhân lúc con trai đang ngủ, tôi định mang nó rời đi.”
“Nhưng lại bị người phụ nữ đó phát hiện. Dường như bà ta đã nghe Quốc sư nói gì đó nên vẫn luôn chờ sẵn tôi. Bà ta nói không ngờ tôi thật sự sẽ bỏ trốn. Vốn dĩ bà ta còn không muốn tin lời Quốc sư. Người thật sự bị Quốc sư mê hoặc lại chính là bà ta. Trong tình thế cấp bách lúc ấy, tôi thậm chí đã nghĩ tới việc giết cả hai người họ. Tôi không thể chết được, hai quả trứng rồng kia còn chưa xuất hiện, tôi tuyệt đối không thể chết.”
“Nhưng còn có thể làm gì được nữa? Tôi là một bạo linh giả nhưng lại chưa được khai mở linh lực, cho nên kết cục cuối cùng vẫn là bị bắt lại. Tôi bị Quốc sư bí mật giam giữ, mỗi ngày ông ta đều thay đổi đủ kiểu tra tấn để moi từ miệng tôi những manh mối liên quan đến long tộc mà tôi biết. Quốc sư cảm nhận được tôi có liên hệ gì đó với long tộc, nhưng tôi lại không phải long tộc. May mắn là ông ta không biết mùi vị của rồng trên người tôi thuộc về chủng loại rồng nào. Dù sao long tộc vẫn luôn lẩn trốn, để lại rất ít manh mối cho họ. Có thể tưởng tượng được, nếu bọn họ biết trên người tôi là sức mạnh của Hắc Long, thì mức độ điên cuồng sẽ còn đáng sợ đến thế nào.”
Tôi cảm thấy cuộc đời của Diệp Vân Phi cũng thật chẳng dễ dàng gì. Lúc nào ông ấy cũng gặp đủ loại chuyện lớn bé, hơn nữa đa phần đều là những biến cố cực kỳ dữ dội. Vì vậy khi nghe ông ấy kể những chuyện này, tôi cũng không biết nên an ủi thế nào.
Diệp Vân Phi cũng chẳng mong chúng tôi an ủi. Ông ấy nhìn quanh một vòng rồi tiếp tục nói: “Đại khái tôi đã bị giam giữ một khoảng thời gian. Quốc sư và đám người kia cũng không có đột phá gì lớn, nhiều lắm chỉ là trên người tôi xuất hiện thêm vô số lỗ thủng, xương bị bẻ gãy thì gãy, bị rút ra thì rút ra, đến mức gần như không thể đứng thẳng mà đi lại được nữa. Bên cạnh Quốc sư có một linh lực giả mang năng lực trị liệu, sự tồn tại của hắn khiến cho dù Quốc sư hành hạ tôi thế nào cũng vẫn có thể đảm bảo tôi không chết.”
“Tôi tuyệt đối sẽ không nói ra, cho dù lúc xương chân tôi bị bọn họ sống sờ sờ rút ra khỏi cơ thể.”
Chỉ tưởng tượng thôi tôi đã thấy đau rồi, hai chân vô thức co giật vài cái. Diệp Thu Mặc nhận ra tôi đang run lên nên dịu dàng vỗ nhẹ lên đầu tôi.
“Sau đó nữa, người cứu tôi lại chính là người phụ nữ đó. Không biết là bà ta lương tâm thức tỉnh, hay cảm thấy dù sao tôi cũng là phu quân của bà ta, hoặc có lẽ là do mệnh lệnh của Quốc sư. Tóm lại sau khi vòng vo cứu tôi ra ngoài, dưới sự giúp đỡ của người khác, chúng tôi trốn vào trong núi sâu. Đáng tiếc lúc ấy không còn người trị liệu bên cạnh Quốc sư nữa, bác sĩ bình thường căn bản không chữa được cho tôi. Tôi đã ở bên bờ vực cái chết, hơn nữa cũng không còn tin tưởng người phụ nữ đó nữa.”
Thảo nào Diệp Vân Phi và bà cụ Hạng lại nhìn nhau không thuận mắt như vậy, hóa ra vấn đề nằm ở đây.
Diệp Vân Phi vẫn luôn cho rằng bà cụ Hạng là một kẻ phản bội, nội gián. Đối với một người phụ nữ sống trong thời cổ đại mà nói, bà ấy quả thật đã dính líu vào quá nhiều chuyện.