Đúng lúc này, Diệp Vân Phi lạnh lùng hỏi bà lão Hạng: “Đây chính là kết quả mà bà muốn sao?”
Lúc ấy bà lão Hạng mới hoàn hồn, đôi mắt đã ngập tràn nước mắt.
Nhưng Diệp Vân Phi không thèm để ý đến bà.
Ông quay đầu nhìn về phía Hắc Long.
Hắc Long không hề tỏ ra sốt ruột, chỉ bình tĩnh đứng đó.
Bà lão Hạng nghiêng đầu nhìn người thanh niên mà con trai mình gọi là em trai, đến lúc này bà mới nhận ra, đây là một người hoàn toàn xa lạ.
Bà chưa từng gặp cậu ta bao giờ.
Rốt cuộc cậu ta là ai?
Là đứa con mà Diệp Vân Phi sinh với người phụ nữ khác sao? Trong lòng bà bỗng trở nên vô cùng phức tạp, nhất thời không biết nên làm gì.
Diệp Vân Phi rất muốn hỏi Hắc Long nên xử lý chuyện này thế nào, nhưng ông không thể mở miệng.
Nếu ông lên tiếng hỏi ý kiến, chẳng phải sẽ khiến đám người kia phát hiện ra ông còn phải nghe theo chỉ đạo của một chàng trai trẻ tuổi hay sao?
Như vậy chẳng phải sẽ khiến bọn chúng sinh nghi? Dù sao đi nữa, đám Linh lực giả này vẫn có phần e ngại Long lực.
Mặc dù bọn chúng có hơn mười người, còn con rồng mà chúng cho là mục tiêu lại chính là Diệp Vân Phi đang nằm liệt trên xe.
Nhưng bên cạnh rồng thường sẽ có những người bảo vệ, có thể là những con rồng khác, cũng có thể là các linh lực giả cấp cao.
Trong hai người đứng cạnh đó, một người là con trai của bà lão Hạng, còn người còn lại thì hoàn toàn không rõ lai lịch.
Vì thế không ai dám ra tay trước, hai bên rơi vào thế giằng co.
Hắc Long đứng yên tại chỗ, bình thản đến lạ thường, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, một tay đặt sau lưng, trông giống như một người đã nhìn thấu mọi chuyện trên đời.
Một thiếu niên mới mười bảy, mười tám tuổi mà lại có sự trầm ổn như vậy khiến Diệp Vân Phi vô cùng khâm phục.
Quả nhiên là con của Hắc Long lão tiên sinh, khí chất thật sự khác biệt. Chỉ nhìn từ bóng lưng của cậu thôi cũng khiến ông cảm thấy được an ủi.
Trong mắt ông, hình dạng con người của Hắc Long chắc hẳn rất giống với Hắc Long lão tiên sinh.
Suốt bao nhiêu năm qua, ông vẫn luôn tưởng tượng: Nếu Hắc Long lão tiên sinh hóa thành người, ông ấy sẽ trông như thế nào?
Giờ nhìn Hắc Long trước mắt, ông cảm thấy hình ảnh trong trí tưởng tượng của mình chắc cũng gần giống như vậy.
Sự điềm tĩnh ấy.
Sự bình thản trước nguy hiểm ấy.
Ngay cả người từng trải như ông cũng chưa chắc làm được.
Con Hắc Long này từng chứng kiến trận đại chiến năm đó.
Mặc dù khi ấy cậu vẫn chỉ là một Hắc Long còn nằm trong trứng.
Suốt thời gian dài ở trong trứng rồng, chưa từng trải qua sự rèn giũa của thế giới bên ngoài.
Thế mà vẫn có thể giữ được tâm thái như vậy.
Quả thực rất đáng nể.
Tuy nhiên, đám Linh lực giả sẽ không vì thấy Hắc Long bình tĩnh mà buông tha cho họ.
Chúng đã chuẩn bị kỹ càng trước khi tới đây, ngay từ đầu đã không định để lại đường lui. Một trận đại chiến có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, giờ đây dù bà lão họ Hạng có hối hận cũng đã quá muộn.
Trong đầu Diệp Vân Phi chỉ có một suy nghĩ: Nếu hôm nay chết ở đây… Nếu Hắc Long bị bắt đi… Sau khi xuống âm phủ, ông phải ăn nói thế nào với Hắc Long lão tiên sinh?
Ông nghiến chặt răng.
Đưa mắt nhìn hơn mười Linh lực giả trước mặt, dù sao cũng chỉ hơn mười người, với thể chất của một bạo linh giả, đối phó với họ vốn không phải vấn đề. Khó khăn lớn nhất lúc này là làm sao mở lại được nguồn mạch linh lực của bản thân.
Đúng lúc ấy, đám Linh lực giả ra tay trước.
Nếu Hắc Long xuất thủ lúc này, chắc chắn bọn chúng sẽ nhận ra cậu mới chính là con rồng thật sự.
Không biết có phải vì EQ quá cao hay không.
Trong thời khắc nguy hiểm ấy, con trai của Diệp Vân Phi lại là người đầu tiên lao lên phía trước.
Dù cơ thể yếu ớt bệnh tật, dù sức lực chẳng đáng là bao, cậu vẫn muốn dùng thân mình ngăn cản những kẻ kia. Chỉ để đổi lấy cho cha và em trai một con đường máu, một con đường sống.
Diệp Vân Phi thật sự không ngờ con trai mình lại có thể làm đến mức đó.
Ông hướng về phía Hắc Long mà hét lớn: “Mau đi!”
Thế nhưng Hắc Long vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Con trai của Diệp Vân Phi vốn không thể chống đỡ nổi.
Dù trong người mang Long lực, lại là hậu duệ của bạo linh giả, nhưng chỉ sau một đợt giao chiến ngắn ngủi, cậu đã thở hổn hển, máu tươi trào ra khỏi miệng.
Còn Hắc Long vẫn không hề có ý định bỏ chạy.
Chỉ lặng lẽ đứng đó.
Trong lòng Diệp Vân Phi vô cùng khó hiểu, rốt cuộc đây là chuyện gì? Đây chẳng phải là muốn tất cả cùng chết sao? Con Hắc Long này rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?
Bà lão Hạng đương nhiên không muốn con trai mình chết, vì thế trong lúc hỗn chiến, bà cũng lao vào tham gia chiến đấu. Nhưng một người cả đời chỉ nghĩ đến việc duy trì tuổi xuân như bà thì làm gì biết sử dụng linh lực.
Sự tham gia của bà hoàn toàn vô nghĩa.
Diệp Vân Phi nặng nề thở dài.
Dù thế nào đi nữa, đây cũng là món nợ mà ông phải trả, ông đã từng hứa với Hắc Long lão tiên sinh. Cho nên bất kể Hắc Long nhỏ muốn làm gì, muốn hy sinh ai, ông cũng chỉ có thể đứng nhìn.
Đúng lúc ấy…
Ông đột nhiên nghe thấy giọng nói của Hắc Long vang lên: “Đến rồi.”
Ngay sau đó, từ xa xuất hiện một bóng người.
Tiếp theo nữa…
Vô số quả cầu lửa khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Tất cả mọi thứ lập tức chìm trong biển lửa.
Diệp Vân Phi ngất đi.
Khi mở mắt lần nữa, ông đã xuất hiện ở một nơi vô cùng yên bình, xung quanh là những rừng trúc bạt ngàn. Rõ ràng nơi này hoàn toàn khác với vùng đất phương Bắc mà ông từng sinh sống.
Phản ứng đầu tiên của ông là hoảng hốt kiểm tra xem quả trứng rồng nhỏ trong không gian chứa đồ còn ở đó hay không.
Hắc Long ngồi bên cạnh bỗng bật cười rồi nói: “Cảm ơn ông đã quan tâm em trai tôi như vậy. Nó rất khỏe mạnh, cũng rất an toàn. Chỉ là hiện giờ vẫn chưa thể ra ngoài mà thôi.”
Lúc này Diệp Vân Phi mới nhìn rõ Hắc Long đang ngồi canh giữ bên cạnh mình.
Bọn họ chưa chết.
Tất cả đều còn sống.
Ông không khỏi hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Hắc Long đáp: “Có lẽ do tôi tu luyện trên núi, khiến khí tức Long lực xuất hiện quanh đây. Sự xuất hiện của tôi dường như đã thu hút sự chú ý của đồng tộc. Đến thời khắc nguy cấp nhất, người đó đã lựa chọn xuất hiện cứu chúng ta.”
Chưa đợi cậu nói hết, một giọng đàn ông vang lên: “Hừ, xuất hiện cứu người sao? Rõ ràng là ngươi cố tình ép ta phải ra tay. Cố ý đứng đó chờ chết, mục đích chính là không muốn bại lộ tung tích của mình.”
Hắc Long nhún vai thản nhiên: “Vậy cháu nên gọi ngài là cậu chứ?”
Diệp Vân Phi vốn chẳng hiểu gì.
Nhưng sau khi suy nghĩ một lúc, ông đột nhiên bừng tỉnh: “Ngươi… ngươi là Hồng Long?”
Người đàn ông trung niên hiện thân.
Ông ta trông chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi.
Trên cổ có một vết sẹo rất rõ ràng.
Ông ta gật đầu: “Đúng vậy. Em gái ta là mẹ của nó. Khi đó nó vẫn chỉ là một con rồng nhỏ. Có vẻ như được chăm sóc rất tốt. Ta phải cảm ơn ngươi. Nó đã kể cho ta toàn bộ mọi chuyện rồi.”
Diệp Vân Phi lắc đầu: “Không cần cảm ơn tôi. Mạng sống của tôi cũng là do Hắc Long lão tiên sinh đổi lấy.”
Hồng Long khẽ thở dài: “Ông ấy lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho người khác. Nếu không, ông ấy đã chẳng rơi vào kết cục như vậy.”
Nghe đến đây, Diệp Vân Phi lập tức nhớ tới nguyện vọng cuối cùng của Hắc Long lão tiên sinh.
Ông vội hỏi: “Còn Hồng Long công chúa thì sao? Hắc Long lão tiên sinh vẫn luôn nhớ thương cô ấy…”
Hồng Long hít sâu một hơi rồi bất lực đáp: “Sau trận đại chiến năm đó, chúng tôi đã thất lạc nhau. Nhưng có lẽ nó vẫn còn sống…”
Sau một hồi im lặng, ông nói tiếp: “Trước mắt các người cứ ở lại chỗ ta. Hiện giờ tung tích của chúng ta đã bị lộ. E rằng sau này sẽ còn rất nhiều phiền phức. Đợi mọi người dưỡng thương hồi phục rồi hãy bàn tiếp.”
Kể đến đây, Diệp Vân Phi nhìn về phía chúng tôi, bất đắc dĩ cười khổ: “Trong khoảng thời gian dưỡng thương bên chỗ Hồng Long, sau những chuyện đã xảy ra, tôi ngày càng cảm thấy mình không còn sống được bao lâu nữa. Vì vậy tôi định giao quả trứng rồng kia cho Hắc Long bảo quản. Còn cái gánh nặng như tôi… Tốt nhất đừng mang theo nữa.”