Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 1049: Từ Chối Các Người

← Chap trước
Chap sau →

Sợ rằng Lý Ương và mọi người lại tìm ra sơ hở nào đó trong lời nói của mình, sau vài giây im lặng, tôi lại lên tiếng: “Là chính tôi tự nguyện đưa chiếc nhẫn cho Hoa Huyễn. Hơn nữa, chỉ sau khi tôi quyết định giao nó cho anh ấy thì anh ấy mới nhận ra chiếc nhẫn này vô cùng quý giá, sẵn sàng dùng cả kho vũ khí của mình để đổi lấy giá trị của nó. Anh ấy còn đưa cho tôi một viên ngọc, để bất cứ lúc nào cũng có thể triệu hồi anh ấy đến giúp tôi chiến đấu.”

Thật ra, lúc ở từ đường nhà họ Diệp, tôi cũng từng nghĩ đến việc gọi Hoa Huyễn tới giúp.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ, thứ nhất, lúc đó tôi cảm thấy mình đã mạnh hơn rất nhiều, bản thân hoàn toàn có thể tự giải quyết. Thứ hai, đó dù sao cũng là từ đường của nhà họ Diệp. Hoa Huyễn vốn đã là ông chủ tiệm ma quỷ biết quá nhiều bí mật rồi, nếu để anh ấy biết thêm nữa thì tôi sợ Diệp Vân Phi sẽ bóp chết tôi mất.

Sau đó Ủy Quỷ xuất hiện, tôi liền biết Hoa Huyễn chắc chắn đã biết tình hình bên này, cũng đã biết bí mật của từ đường nhà họ Diệp.

Nhưng nếu Ủy Quỷ đã xuất hiện thì cũng có nghĩa là Hoa Huyễn vốn không định tự mình đến đây. Anh ấy cho rằng chỉ cần Ủy Quỷ là đủ để giúp chúng tôi.

Có điều Ủy Quỷ lại là một ông già kỳ quái.

Ông ấy đúng là có giúp, nhưng kiểu giúp chỉ là đứng một bên tạo áp lực cho đối phương. Cuối cùng, vẫn là nhờ chính tôi tự mình đánh bại con quỷ thú khó đối phó kia.

Tôi tiếp tục nói: “Tôi cho rằng trong chuyện này Hoa Huyễn cũng đã bỏ ra cái giá tương xứng, cả về tài lực lẫn vật lực. Huống hồ, đối với tôi mà nói, chiếc nhẫn ấy chỉ là biểu tượng của bóng tối. Giao nó cho Hoa Huyễn chẳng những giúp tôi thoát khỏi nguy cơ bị bóng tối nuốt chửng, mà anh ấy còn giúp đỡ tôi rất nhiều. Đối với tôi, như vậy đã là vô cùng may mắn rồi. Cho nên tôi thật sự không hiểu rốt cuộc mọi người đang tức giận vì điều gì. Hay là… có ai chịu giải thích cho tôi biết không?”

Nói xong, tôi nhìn thẳng về phía Lý Ương.

Lúc này tôi mới thật sự cảm nhận được việc toàn thân cứng đờ, không thể cử động, hoàn toàn mất hết cảm giác, chỉ còn phần cổ trở lên là còn hoạt động được sẽ khổ sở đến mức nào.

Đến cả lúc cần biểu đạt cảm xúc cũng không thể dùng ngôn ngữ cơ thể.

Nghĩ kỹ thì…

Có lẽ bình thường tôi cũng có khá nhiều động tác nhỏ thật.

Hoa Huyễn vẫn bình thản ngồi bên cạnh tôi, lắng nghe tất cả những lời tôi nói mà trên gương mặt không hề có chút biểu cảm nào.

Hai người đàn ông ngồi hai bên tôi lúc này đều tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Chỉ là, Diệp Thu Mặc đang nghĩ gì thì tôi không biết. Còn Hoa Huyễn…

Tôi cũng không biết.

Sau khi nhận được ánh mắt ra hiệu của tôi, Lý Ương ngượng ngùng ho khan một tiếng rồi quay sang Diệp Vân Phi: “Lúc nãy ông cũng hoàn toàn đồng ý với tôi mà. Vậy thì giờ ông là trưởng bối, ông giải thích cho mọi người nghe xem chiếc nhẫn đó quan trọng đến mức nào, tại sao chúng ta đều coi trọng nó như vậy.”

Diệp Vân Phi rõ ràng không ngờ đến lúc quan trọng Lý Ương lại đẩy trách nhiệm sang mình.

Ông trợn mắt kinh ngạc, bất đắc dĩ nhún vai nói: “Thông tin tôi biết về chiếc nhẫn đó thật ra cũng không nhiều… Nhưng dù sao nó cũng là đồ của Tô Ly, tôi vẫn nghĩ tốt nhất là cô ấy nên tự giữ lấy. Dù sao cũng chỉ là một chiếc nhẫn thôi… Biết đâu nó lại là chiếc chìa khóa để mở ra bí mật thân thế hoặc ký ức trong quá khứ thì sao?”

“Đúng vậy đó, Tiểu Ly.” Lý Ương lập tức phụ họa như kẻ tung người hứng: “Chẳng phải cô vẫn luôn muốn biết mình đã đánh mất ký ức gì, và bản thân vốn là người như thế nào sao? Vậy thì cô không thể từ bỏ dù chỉ một chút manh mối được! Khó khăn lắm mới có được chiếc chìa khóa này. Biết đâu bên trong nó thật sự cất giấu điều gì đó thì sao? Cô thấy có đúng không?”

Tôi bất lực đáp: “Lúc đó tôi thật sự không còn cách nào khác. Có được một kho vũ khí thì đối với tất cả chúng ta đều là chuyện tốt. Kho vũ khí ấy đã giúp chúng ta rất nhiều. Ở nhà họ Lý, Hoa Huyễn cũng đã giúp chúng ta không ít. Điều này hai người đều biết rõ. Nếu mọi người đều biết như vậy, thì cho dù chiếc nhẫn ấy thật sự có thể giúp tôi tìm lại thân thế… Đối với tôi ở giai đoạn hiện tại cũng chẳng có nhiều ý nghĩa.”

Tôi dừng một chút rồi nói tiếp: “Điều duy nhất tôi biết là mỗi khi chiếc nhẫn nằm trong tay mình, tôi sẽ từng bước rơi vào một thứ bóng tối nào đó. Có đôi khi tôi cũng tự hỏi… Nếu quá khứ của tôi vốn là một màu đen tối, vậy thì liệu tôi có thật sự muốn biết nó hay không? Tóm lại, trước mắt chúng ta vẫn còn rất nhiều chuyện quan trọng phải làm. Đừng tiếp tục dây dưa vì chiếc nhẫn này nữa.”

“Tôi tin Hoa Huyễn. Anh ấy cũng đã cứu chúng ta rất nhiều lần. Mặc dù con người này rất kỳ quái, chẳng ai biết trong đầu anh ấy đang nghĩ gì, cũng chẳng biết rốt cuộc anh ấy bao nhiêu tuổi, có phải là một ông lão hay không. Nhưng nếu anh ấy thật sự muốn hại chúng ta thì đã có vô số cơ hội để làm rồi. Tôi nghĩ rằng, nếu chiếc nhẫn này đối với tôi thật sự vô cùng, vô cùng quan trọng, thì chắc chắn anh ấy sẽ không lấy nó đi. Còn ở thời điểm hiện tại, đối với anh ấy, chiếc nhẫn này hẳn cũng vô cùng, vô cùng quan trọng.”

Có lẽ Lý Ương thật sự không ngờ tôi lại đứng về phía Hoa Huyễn như vậy, nên nhất thời không biết phải nói gì.

Giờ tôi đã nói rõ ràng đến mức ấy, trừ khi họ chịu nói cho tôi biết công dụng thực sự của chiếc nhẫn, nếu không thì cũng chẳng còn chỗ nào để tôi đổi ý nữa.

Tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Lý Ương.

Không hiểu vì sao trong lúc này anh ta lại quay sang nhìn Diệp Thu Mặc.

Có vẻ Diệp Thu Mặc cũng vừa kết thúc một dòng hồi tưởng hay suy nghĩ nào đó, rồi chậm rãi nói với mọi người: “Nếu đó là quyết định của Tô Ly, thì tôi nghĩ mọi người nên tôn trọng. Dù sao thì chiếc nhẫn đó… là của cô ấy. Cô ấy có quyền quyết định sẽ xử lý nó như thế nào.”

Sau khi Diệp Thu Mặc nói ra những lời ấy, cả căn phòng rơi vào im lặng.

Nhưng cũng không còn ai tiếp tục khuyên tôi suy nghĩ lại hay ngăn Hoa Huyễn mang chiếc nhẫn đi nữa.

Theo diễn biến thường thấy của một câu chuyện, sau khi đưa ra lời “kết luận cuối cùng” như vậy, đáng lẽ Diệp Thu Mặc nên đứng dậy rời đi.

Rõ ràng tôi cũng nhìn thấy trên gương mặt anh một nỗi buồn nào đó.

Dù thật lòng tôi không hiểu…

Vì sao anh lại buồn? Vì sao lại đau lòng vì chiếc nhẫn trong tay tôi? Và vì sao lại đau lòng chỉ vì chuyện này?

Thế nhưng Diệp Thu Mặc vẫn ở lại, anh vẫn định tiếp tục đút cơm cho tôi. Tôi quay mặt sang một bên, vẫn không định để anh “hầu hạ” mình.

Khi quay đầu sang phía còn lại, người tôi nhìn thấy lại là Hoa Huyễn.

Vốn trước khi Hoa Huyễn đến, chỗ ngồi bên cạnh tôi vẫn còn trống.

Anh ấy rất cao, ngồi ở đó tạo cảm giác áp lực khá lớn, nên khi tôi quay sang cũng hơi sững người.

Hoa Huyễn nhìn tôi một cái, rồi lại ngốc nghếch tưởng rằng tôi muốn ăn món trong tay anh, anh liền dùng đũa gắp con tôm đã bóc vỏ sẵn, nhẹ nhàng đưa tới trước miệng tôi.

Ngay lúc ấy…

Tôi cũng không biết mình rốt cuộc xuất phát từ tâm lý gì.

Là vì đói? Là muốn chọc tức Diệp Thu Mặc? Hay đơn giản là nhìn anh ấy không vừa mắt? Hay vì vừa rồi tôi đã cãi nhau với mọi người và kiên quyết đứng về phía Hoa Huyễn? Hay vì giữa tôi và Hoa Huyễn đã hình thành một mối liên minh nào đó? Hay tôi muốn cho tất cả mọi người thấy rằng mình không hề bị ép buộc?

Dù là vì lý do nào đi nữa…

Sau khi Hoa Huyễn gắp con tôm cho tôi…

Trước ánh mắt của tất cả mọi người, tôi đã ăn nó. Sau khi đã liên tiếp từ chối Diệp Thu Mặc ba lần.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc