Sáng hôm sau, Hạ Triều Ca trở về phòng ngủ một lát rồi dậy.
Trước gương trang điểm, nàng nhìn thấy chính mình trong gương.
Một đôi mắt sáng long lanh, trong trẻo như nước, chiếc mũi nhỏ xinh, đôi môi mỏng, làn da mịn màng, ba nghìn sợi tóc đen như thác nước.
Trên đầu cài một cây trâm hoa mai trắng tinh, thanh nhã, trên người là bộ váy màu ngọc khói, nhẹ như mây trôi.
Nàng đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt, thừa hưởng toàn bộ vẻ đẹp của mẫu hậu. Sau lễ cập kê, nàng đã trở thành một thiếu nữ thanh tú, mang khí chất của một trưởng công chúa.
Phía sau nàng, Xuân Liễu đang kiên nhẫn chải tóc.
“Xuân Liễu, hôm qua nhị công chúa đến tìm ta, chuyện chúng ta tranh cãi ngoài sân… ngươi đều nghe thấy đúng không?”
Tay Xuân Liễu run lên, mặt tái mét, nàng đúng là nghe thấy, nhưng chuyện lớn như vậy, sao dám nói bừa.
“Không… công chúa, nô tỳ không nghe thấy gì.” Xuân Liễu hoảng loạn thất thố.
“Nghe thấy thì nói nghe thấy. Ta không trách ngươi.”
Thấy Hạ Triều Ca không giận, Xuân Liễu mới nhỏ giọng thừa nhận: “Nô tỳ thực ra có nghe thấy… nhưng nô tỳ tuyệt đối sẽ không nói lung tung.”
“Xuân Liễu, ngươi nghĩ ta có nên cầu phụ hoàng thu hồi thánh chỉ không?”
“Công chúa, người là người tôn quý nhất thiên hạ. Người sống kiêu hãnh như vậy, không cần nhìn sắc mặt ai mà sống, càng không cần ủy khuất bản thân.”
“Ý ngươi là… ta không nên cầu phụ hoàng?”
“Trong mắt nô tỳ, đây là thánh chỉ của hoàng thượng. Hề tướng quân lại là người trẻ tuổi tài năng, phong độ bất phàm. Hắn xứng với công chúa, công chúa không cần nhường ai cả.”
“Vậy sao?” Hạ Triều Ca thở dài: “Nhưng nàng ấy là hoàng muội của ta. Ta sao nỡ để nàng ấy đau lòng? Sao nỡ phá đôi uyên ương?”
“Công chúa, người nói gì vậy? Thân phận người…”
“Trong mắt ta chỉ có tình cảm tỷ muội, không có cao thấp. Ta đã hứa với nàng ấy, ta sẽ đi cầu phụ hoàng.”
Thấy Hạ Triều Ca đã hạ quyết tâm, Xuân Liễu không dám nói thêm, nhưng trong mắt nàng là sự bất bình rõ rệt.
Cái vốn thuộc về công chúa, người khác nói cướp là cướp. Công chúa còn phải nhường? Thật quá ngốc!
Hạ Triều Ca chỉnh trang xong, dẫn Xuân Liễu đến ngự thư phòng.
Lúc này đã hạ triều, Hạ Hạo Diễm hẳn đang duyệt tấu chương.
Đến trước cửa ngự thư phòng, Hạ Triều Ca không bước vào.
Đột nhiên, Hạ Triều Ca quỳ xuống.
Xuân Liễu hoảng hốt, vội chạy đến đỡ.
Nhưng Hạ Triều Ca đẩy nàng ra: “Ngươi đứng ở phía sau đi. Đừng chắn ta.”
Bị Hạ Triều Ca ra mệnh lệnh như vậy, Xuân Liễu sợ đến run rẩy nhanh chóng lùi lại phía sau, đứng ở cách đó không xa nhìn Hạ Triều Ca một mình quỳ dưới ánh mặt trời buổi sớm.
Thân hình mảnh mai của nàng dưới nắng càng thêm phá lệ đạm bạc.
Xuân Liễu lập tức đỏ hai mắt, công chúa sao lại ngốc đến thế này?
Vì một người muốn cướp phò mã của mình mà quỳ đến mức này?
Thực mau, tin Hạ Triều Ca quỳ trước ngự thư phòng lan khắp hoàng cung, thậm chí các đại thần vừa hạ triều chưa kịp rời cung cũng nghe được.
Hạ Hạo Diễm từ ngự thư phòng vội vàng chạy ra, đau lòng muốn đỡ Hạ Triều Ca dậy.
Nhưng Hạ Triều Ca không chịu, vẫn quỳ thẳng tắp.
“Ngươi đang làm gì vậy!” Hạ Hạo Diễm giận đến đỏ mắt.
“Cầu phụ hoàng… thu hồi thánh chỉ!”
Hạ Hạo Diễm sững lại, ông nhíu mày, sắc mặt trầm xuống: “Ngươi… chẳng lẽ không hài lòng với tứ hôn này? Vì sao?”
“Bởi vì ta không thích thiếu tướng quân Hề Minh Húc. Xin phụ hoàng ân chuẩn.”
Hạ Triều Ca dập đầu thật mạnh xuống nền đá.
“Không thể nào. Hôm qua Thiên Túng vừa đến gặp ngươi, ngươi đâu có phản đối.” Rõ ràng Hạ Hạo Diễm không tin lời nàng.
“Xin phụ hoàng thành toàn.”
Hạ Triều Ca cúi đầu, trán chạm đất, không biện giải, cũng không đổi lời.
Hạ Hạo Diễm nhìn dáng vẻ của nàng mà đau lòng đến hỏng rồi.
Từ nhỏ đến lớn, Hạ Triều Ca nghĩ muốn gì là được nấy, vậy mà hôm nay nàng lại im lặng quỳ trước ngự thư phòng, phơi mình dưới nắng suốt thời gian dài, đủ thấy chuyện này với nàng nghiêm trọng đến mức nào.
Hạ Hạo Diễm ngẩng đầu, nhìn về phía Xuân Liễu sau lưng Hạ Triều Ca, giọng sắc lạnh: “Nói! Chuyện gì xảy ra? Không được giấu nửa chữ!”
Xuân Liễu sợ đến mức quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục đến bật máu.
“Tâu bệ hạ… hôm qua sau khi thái tử rời đi, nhị công chúa có đến gặp trưởng công chúa…”
Nghe đến đây, sắc mặt Hạ Hạo Diễm càng đen lại.
“Xuân Liễu, không được nói bậy!”
Hạ Triều Ca lập tức quát Xuân Liễu, khiến Xuân Liễu hoảng sợ im bặt.
“Nói tiếp! Một chữ cũng không được thiếu! Nếu không, hôm nay trẫm liền chém ngươi!”
Xuân Liễu bị Hạ Hạo Diễm dọa như vậy, nửa điểm cũng không dám giấu giếm, một năm một mười kể hết mọi chuyện
“Nhị công chúa nói… nàng và thiếu tướng quân Hề Minh Húc tình sâu nghĩa nặng, tâm đầu ý hợp, mong trưởng công chúa nhường lại hôn sự. Trưởng công chúa nghĩ đến tình cảm tỷ muội nên đã đồng ý… nên mới đến cầu bệ hạ thu hồi thánh chỉ…”
Hạ Hạo Diễm nghe xong, tức đến phát run.
“Vô phép! Không biết tôn ti, kháng chỉ không tôn! Dám tranh phò mã với trưởng tỷ! Uyển Tình thật to gan! Người đâu, đi gọi nàng ta đến đây!”
Hạ Triều Ca nghe vậy lập tức bật dậy, ôm chặt chân phụ hoàng.
Hôn sự nhất định phải hủy, Hạ Uyển Tình tuyệt đối không thể xảy ra chuyện lúc này.
“Phụ hoàng, đừng ! Các ngươi ai dám đi!”
Một tiếng quát của Hạ Triều Ca khiến đám thái giám đang chuẩn bị chạy đi đều đứng chết trân.
“Triều Ca, ngươi hà tất phải làm vậy?” Hạ Hạo Diễm ngồi xổm xuống, ôm lấy Hạ Triều Ca.
“Ta chỉ cầu xin phụ hoàng thu hồi chuyện tứ hôn này, để Triều Ca có thể an tâm, chỉ có thế mà thôi, ta không muốn cành mẹ lại đẻ cành con.”
“Đứa nhỏ ngốc… phụ hoàng không thể để ngươi chịu ủy khuất, càng không thể để người khác dắt mũi.” Hạ Hạo Diễm xoa đầu Hạ Triều Ca, giọng đầy thương xót.
“Hôn sự này, phụ hoàng sẽ không thu hồi. Con về đi.”
“Phụ hoàng!”
Hạ Hạo Diễm buông nàng ra, đứng dậy, quay vào ngự thư phòng.
Hạ Triều Ca ngơ ngác nhìn theo bóng lưng phụ hoàng, vẫn quỳ thẳng tắp.
Tin tức này lập tức lan khắp hoàng cung, thậm chí lan ra cả kinh thành, khiến cho sóng gió lớn.
Trưởng công chúa Triều Ca tôn quý nhất Ly Quốc, vì tình nghĩa tỷ muội, quỳ trước ngự thư phòng cầu hoàng đế hủy bỏ tứ hôn, vì thành toàn cho nhị công chúa cùng Hề tướng quân.
Một quỳ, chính là cả ngày.
Một thời gian ngắn, toàn bộ dân chúng đều thay đổi cách nhìn về nàng, không ngờ vị công chúa từng bị đồn là kiêu căng, ngang ngược… vì nhị công chúa lại có thể làm đến mức này.
Càng không ngờ, nhị công chúa và Hề Minh Húc lại có tư tình từ trước.
Mặt trời dần ngả về tây, người đến khuyên nàng hết lớp này đến lớp khác, Xuân Liễu đều lặp đi lặp lại lời giải thích.
Nhưng mỗi một lần, Hạ Triều Ca vẫn kiên định quỳ như cũ, lưng thẳng như kiếm, không hề lung lay.
Khi màn đêm buông xuống, cuối cùng Hạ Hạo Diễm cũng không chịu nổi nữa, bước ra khỏi ngự thư phòng.