Hôm nay tâm trạng Trương Tam rất tốt, nên chuyện trao đổi vật tư cũng hào phóng hơn hẳn.
“Dịch dinh dưỡng đặc cấp thì cô không cần mua nữa. Tôi tặng cô 30 gram chất phụ gia. Sau này khi rau chân vịt của cô lớn lên, chỉ cần ép lấy nước, cứ 15 ml nước ép rau chân vịt pha với 1 gram chất phụ gia, hiệu quả sẽ vượt cả loại dịch dinh dưỡng đặc cấp đang bán công khai trong khu an toàn.”
“Cảm ơn Tam ca.”
Trương Tam đúng là người tốt!
Cho dù hắn nhỏ nhen, lại còn rất thù dai, Hạ Thanh vẫn quyết tâm nhảy hố, chính thức trở thành fan của Trương Tam.
Có thể hắn rất xấu?
Sai!
Trong mắt fan thì thần tượng không có ai xấu cả. Đó gọi là có cá tính!
Có thể ông ấy hói đầu? Thần tượng vì nghiên cứu y dược cứu nhân loại mà phải hy sinh lớn như vậy. Cái đầu trọc ấy chẳng khác nào một vòng hào quang thiêng liêng.
Càng hói càng thần thánh! Càng hói càng chứng tỏ mình đã hâm mộ đúng người!
“Biết loại thuốc tốt nhất chỗ tôi là gì không?”Trương Tam vui vẻ tự quảng cáo: “Là Dịch Di. Dịch Di cô lấy từ chỗ tôi, tôi không dám nói là tốt nhất Hoa Quốc. Nhưng chắc chắn là tốt nhất căn cứ Huy Thành, đồng thời tác dụng phụ cũng ít nhất. Người khác muốn mua một túi nhỏ, ít nhất phải 50.000 điểm tích phân, mà còn phải xem lúc đó tôi có vui hay không. Nếu cô muốn, tôi bán 45.000 điểm. Thế nào?”
Thế nào à?
Đương nhiên là quá tốt!
Nhưng Hạ Thanh, một fan mới vừa giao dịch 400 hạt giống rau chân vịt với thần tượng vẫn chưa đến mức mê muội mất lý trí.
Cô ló đầu ra khỏi “hố fan”, dè dặt hỏi: “Tam ca, em thật sự không còn nhiều hạt giống rau chân vịt nữa. Phần chênh lệch có thể đổi bằng máy làm dịch dinh dưỡng đặc cấp và túi đựng dịch dinh dưỡng được không?”
Thấy Hạ Thanh đến cả dịch Di cũng không mua, Trương Tam biết hạt giống của cô thật sự chẳng còn bao nhiêu.
Hắn tiếc nuối nói: “Cô không cần máy làm dịch dinh dưỡng. Tôi cho cô một máy ép nước là đủ rồi. Dịch dinh dưỡng đặc cấp chứa năng lượng rất cao. Mỗi ngày tốt nhất không nên dùng quá một ống, nếu không sẽ không tốt cho cơ thể. Ba mươi phút nữa tôi sẽ cho người đến vành đai cách ly phía bắc lãnh địa của cô lấy hạt giống rau chân vịt. Tiện thể hái cho tôi hai quả dưa leo, tối nay tôi làm món dưa leo xào trứng.”
Hạ Thanh biết rất rõ, dịch dinh dưỡng đặc cấp chỉ dùng để bổ sung thể lực khẩn cấp, chứ không thể coi như bữa ăn, là fan mới, chút kiến thức này cô vẫn có.
“Được Tam ca, cà chua trong ruộng em cũng ăn được rồi. Em mang thêm hai quả cho anh nha, anh làm thêm một món cà chua trộn.”
“Được.” Trương Tam vui vẻ đáp lời, rồi bổ sung thêm một câu: “Đừng giao dịch bất cứ thứ gì có nguồn gốc từ lãnh địa của cô với Lý Tứ. Tam ca của cô nhìn cô ta là thấy ngứa mắt.”
Trương Tam ghét Lý Tứ đến mức nào?
Chỉ cần nhìn địa điểm giao dịch là biết.
Trước đây, mỗi lần giao dịch với Hạ Thanh, người của Trương Tam đều đi qua con đường giữa lãnh địa số Chín và số Bốn, rồi gặp nhau dưới tấm biển chỉ đường ở phía nam lãnh địa số Ba.
Nhưng từ khi Lý Tứ chuyển đến lãnh địa số Chín, hắn lập tức đổi địa điểm sang vành đai cách ly phía bắc lãnh địa số Ba. Ngay cả con đường sát lãnh địa của Lý Tứ, hắn cũng chẳng buồn đi nữa.
Là fan, Hạ Thanh không chút do dự: “Được ạ.”
Sau khi có máy kiểm tra nguyên tố Di, Hạ Thanh đã kiểm tra toàn bộ động thực vật ăn được trong lãnh địa.
Kết quả, chỉ có rau chân vịt là có hàm lượng nguyên tố Di vượt xa mức bình thường.
Mấy ngày gần đây, cô lấy lý do rau trong lãnh địa bị phá hoại nên không đủ ăn, rồi đổi với các lãnh địa số Bốn, Năm và Sáu lấy dưa leo, cà tím, cà chua và đậu que.
Đương nhiên tất cả đều là đèn vàng.
Sau khi kiểm tra, cô xác nhận hàm lượng nguyên tố Tường và Di trong rau đèn vàng của họ gần như giống hệt rau đèn vàng mình trồng.
Vì thế, ngoại trừ rau chân vịt, Hạ Thanh hoàn toàn có thể yên tâm giao dịch các loại rau ăn được khác với các lãnh chủ.
Chỉ có điều, sau mấy tháng trao đổi qua lại, mỗi lãnh địa đều đã có gần như đầy đủ các giống rau mà những lãnh địa khác từng công khai trao đổi. Nhu cầu trao đổi cũng không còn cao nữa.
Cho nên, chỉ có hai người mới vào nhóm là Thời Chung và Lý Tứ có khả năng sẽ đề nghị giao dịch.
Sau khi nghe Lạc Phối i nói Lý Tứ từng làm việc ở đội Liệt Hỏa và rất giỏi kỹ thuật gieo trồng, vì cẩn thận, Hạ Thanh đã quyết định, ngoài bí đỏ đèn vàng ra, cô sẽ không giao dịch với Lý Tứ bất cứ thứ gì có nguồn gốc từ lãnh địa mình.
Bởi vậy, đồng ý với yêu cầu của Trương Tam đối với cô chẳng hề khó khăn.
Sau khi cúp điện thoại, Hạ Thanh đi lấy hạt giống rau chân vịt. Vừa ngồi đếm từng hạt, tâm trạng cô vô cùng vui vẻ.
Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao Hỏa Phượng Hoàng, chỉ chiếm giữ một ngọn núi, lại có thể nuôi nổi cả một chiến đội mấy trăm người.
Nước suối linh tuyền cùng những loại thực vật có hàm lượng nguyên tố Di cao được trồng bằng nguồn nước ấy, chỉ cần mang ra giao dịch một chút thôi là đã dễ dàng kiếm được hàng chục nghìn điểm tích phân.
Có nhiều điểm tích phân như vậy, muốn nuôi một chiến đội thì có gì khó?
Mang theo hạt giống rau chân vịt, Hạ Thanh tiện đường lên khu trồng trọt trên sườn đồi hái vài quả dưa leo và cà chua. Đương nhiên đều là đèn xanh.
Giao dịch với Trương Tam chỉ có thể dùng rau đèn xanh, mà đã là quà biếu thì càng chỉ có thể là đèn xanh..Kể từ khi nhận lãnh địa đến nay, chỉ có một lần duy nhất Trương Tam chấp nhận giao dịch thực phẩm đèn vàng.
Đó là với lãnh địa số Hai.
Kết quả, thực phẩm đem giao dịch lại bị hỏng. Từ đó, lãnh địa số Hai bị Trương Tam thẳng tay đưa vào danh sách đen.
Hạ Thanh nhất quyết không để mình bị thần tượng đưa vào danh sách đen.
Sau khi giao dịch với người do Trương Tam cử đến tại vành đai cách ly, Hạ Thanh vác một chiếc thùng lớn về nhà.
Trong thùng, ngoài máy ép nước ra còn có một tập tài liệu in còn thơm mùi mực và một túi nhỏ hạt giống rau chân vịt đèn xanh.
Trang đầu tiên của tập tài liệu có hàng chữ viết tay rất lớn: 《Hướng dẫn trồng rau chân vịt》
Cấm truyền ra ngoài.
Trên túi hạt giống dán một nhãn in: Hạt giống rau chân vịt, hàm lượng nguyên tố Di: 2,5 phần vạn, hàm lượng nguyên tố Tường: 4 phần nghìn
Hạ Thanh hiểu ý của Trương Tam, hắn đưa cho cô sổ tay hướng dẫn trồng trọt là để cô trồng rau chân vịt cho thật tốt. Còn đưa thêm một túi hạt giống rau chân vịt đèn xanh bình thường là để cô phòng khi cần thiết. Về phần khi cần thiết đó là đề phòng ai, đương nhiên là Lý Tứ, người mà Trương Tam nhìn thế nào cũng không vừa mắt.
Quả nhiên Trương Tam là một thần tượng đạt chuẩn, hắn không hề khiến fan của mình phải khó xử.
Hạ Thanh lại chủ động đào cái hố thần tượng sâu thêm một chút, rồi vui vẻ nằm luôn xuống đó.
Sau bữa cơm, Hạ Thanh mở cuốn hướng dẫn ra đọc từ đầu đến cuối.
Trong vô số điều kiện trồng trọt được ghi trong sách, quan trọng nhất có bốn điểm: Đất trồng phải có tỷ lệ các nguyên tố chính xác đến hai chữ số sau dấu thập phân. Phải có nhà kính hoàn toàn tự động, có thể điều chỉnh nhiệt độ, độ ẩm và thành phần phân tử trong không khí.
Phải dùng dịch biogas để ngâm hạt và bón phân. Thứ này là gì thì Hạ Thanh còn chưa từng nghe tới.
Phải có thiết bị theo dõi sự thay đổi dinh dưỡng của đất theo thời gian thực, để có thể bổ sung đúng loại phân mà rau chân vịt cần vào đúng thời điểm thích hợp nhất.
Chỉ khi tuân thủ nghiêm ngặt toàn bộ những điều kiện trên thì mới có thể từng đời một nâng dần hàm lượng nguyên tố Di của rau chân vịt.
Hơn nữa chỉ cần trong cả quá trình trồng xảy ra một sai sót nhỏ, hàm lượng nguyên tố Di sẽ giảm ngay.
Đừng nói Hạ Thanh không có đủ điều kiện để trồng như vậy. Dù có đủ cô cũng không làm, bởi nếu thật sự áp dụng toàn bộ quy trình này, cho dù cô có mười tám phân thân cũng bận không xuể.
Thà ngoan ngoãn dùng hạt giống rau chân vịt đổi lấy Dịch Di với thần tượng còn đáng tin hơn.
Tuy vậy những kỹ thuật ghi trong cuốn hướng dẫn vẫn cực kỳ có giá trị và rất đáng để học hỏi.
Ví dụ: Muốn nâng cao chất lượng rau chân vịt đèn xanh thì phải dùng phân động vật đèn xanh đã ủ hoai để bổ sung đạm, trong đó phân gà là tốt nhất. Tiếp theo là dùng tro đốt từ cây đèn xanh không chứa trứng côn trùng để bổ sung kali. Nước tưới tốt nhất là nước sạch không ô nhiễm, nếu không có thì dùng nước cất.
Nước suối không ô nhiễm, Hạ Thanh có.
Đàn gà con đèn xanh của cô đang được ấp.
Đến khi hạt giống rau chân vịt hết thời kỳ ngủ nghỉ và bắt đầu gieo trồng, cô sẽ có phân gà đèn xanh.
Đợi thu hoạch xong hoa màu, cô cũng sẽ có tro thực vật đèn xanh. Trong ba thứ đó, mước suối là dồi dào nhất. Tiếp theo là tro thực vật đèn xanh. Thiếu nhất chính là phân động vật đèn xanh.
Dù sao thì mười con gà con cũng chẳng thể thải ra bao nhiêu phân.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Hạ Thanh chậm rãi chuyển sang Dê lão đại, lúc này đang nằm nhai lại.
Mặc dù trong trận mưa Tường đầu tiên của năm nay, Dê lão đại từng nổi điên mất kiểm soát một lần, nên hàm lượng nguyên tố Tường trong cơ thể chắc hẳn không thấp, nhưng vẫn nên kiểm tra thử.
Trước đây cô chưa từng kiểm tra, vì muốn đo hàm lượng nguyên tố Tường của động vật thì phải lấy máu, mà tính khí của Dê lão đại lại rất nóng.
Hạ Thanh sợ làm nó đau rồi nó nổi điên phá nhà. Hơn nữa, cho dù kiểm tra ra nó là động vật có thể ăn được, cô cũng không nỡ ăn.
Vậy nên trước kia chẳng cần thiết, nhưng bây giờ lại rất cần thiết.
Buổi tối, Hạ Thanh quyết định tắm cho Dê lão đại, tiện thể lấy một ít máu.
Từ lâu, dưới sự dụ dỗ của Hạ Thanh, Dê lão đại đã học được cách tự mở vòi sen, tự tắm rồi tự lắc sạch nước trên người.
Việc của Hạ Thanh chỉ là đợi nó tắm xong rồi xịt thuốc khử mùi lên người nó.
Vì thế, hôm nay khi Dê lão đại chuẩn bị đi tắm, Hạ Thanh vô cùng chân thành nói: “Lão đại, tối nay để tao tắm cho mày nha? Tiện kiểm tra xem trên người mày có ký sinh trùng không. Ý tao là mấy con như bọ ve, ấu trùng ruồi ký sinh trong mũi… ấy.”
Dê lão đại từng bị ký sinh trùng, lại thường xuyên nghe Hạ Thanh lải nhải về mấy con đó, nên biết chúng chẳng phải thứ tốt lành gì.
Nó lập tức dừng bước, quay đầu lại, nheo mắt nhìn Hạ Thanh.
Ý rất rõ ràng: “Mau tắm cho tôi đi.”