Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Năm Thứ Mười Của Thiên Tai, Theo Tôi Đi Trồng Trọt – Chương 89: Sức Hấp Dẫn Của Một Con Dê Đèn Xanh

← Chap trước
Chap sau →

“Được rồi, đến đây nào!” Hạ Thanh lập tức đi theo, dẫn Dê lão đại vào phòng tắm.

Cô luôn rất chú ý đến sức khỏe của nó, ngày nào cũng xịt thuốc phòng ký sinh trùng, nên trên người Dê lão đại vốn chẳng có con ký sinh nào cả, nhưng để tiện lấy máu hôm nay thì phải có.

Hạ Thanh giả vờ nói: “Ôi, đúng là có thật. Lão đại chịu đau một chút nha, đừng cử động, để tao bắt con ký sinh trùng này xuống.”

Nghe vậy, Dê lão đại lập tức căng cứng toàn thân, ngay cả đầu cũng không dám động đậy.

Hạ Thanh nhanh tay rút kim tiêm, lấy nửa ống máu của nó. Sau đó cô ấn chặt chỗ kim chích, dịu dàng dỗ dành: “Xong rồi, sạch sẽ rồi.”

Lúc ấy Dê lão đại mới thả lỏng.

Đến cả động tác lắc nước trên lông cũng lười làm, để mặc Hạ Thanh lau khô giúp.

Hạ Thanh không một lời than phiền, cẩn thận chăm sóc nó xong mới chạy lên tầng hai, dùng máy kiểm tra nguyên tố Tường và máy kiểm tra nguyên tố Di để đo chỉ số của Dê lão đại.

Kết quả, khiến Hạ Thanh suýt chảy nước miếng.

Nguyên tố Tường: 4,8‰.

Mặc dù đã rất gần mốc 5%, nhưng vẫn thuộc động vật đèn xanh.

Nguyên tố Di: 4 phần vạn.

Đây là mức cao thứ hai trong số tất cả sinh vật ăn được trong lãnh địa, chỉ đứng sau rau chân vịt.

Muốn ăn quá, đây còn là chỉ số sau khi Dê lão đại từng mất khống chế trong trận mưa Tường. Nếu chưa từng mất khống chế. Chỉ số của nó sẽ đẹp đến mức nào đây?

Xuống tầng dưới, nhìn Dê lão đại trắng muốt như một đám mây.

Trong đầu Hạ Thanh lập tức hiện lên hàng loạt món, mười tám cách chế biến thịt dê, nước miếng lại sắp chảy ra.

Bỗng nhiên cô cảm thấy, có lẽ con sói đầu đàn rời xa Dê lão đại là vì sợ một ngày nào đó không kiềm chế nổi, sẽ cắn chết luôn người bạn này.

Thịt dê đèn xanh muốn ăn thật, Hạ Thanh vội lau nước miếng, ép bản thân phải coi như không nhìn thấy nguyên liệu cao cấp trước mắt, rồi bắt đầu buổi luyện tập hằng ngày.

Sáng hôm sau, sau khi hoàn thành công việc tuần tra và diệt côn trùng thường lệ, Hạ Thanh đổ đất trong chiếc chum vốn định dùng để trồng cây giống dâu tây ra bao.

Sau đó cô cho đất mới vào, trộn thêm phân dê đèn xanh đã được nghiền nhỏ và ủ hoai làm phân bón.

Theo 《Hướng dẫn trồng rau chân vịt》 mà Trương Tam tặng, nếu dùng phân bón đèn xanh để bón thúc và tưới bằng nước sạch không ô nhiễm hoặc nước cất thì có thể giảm đáng kể khả năng cây bị tiến hóa theo hướng Tường, thậm chí có khả năng làm giảm hàm lượng nguyên tố Tường, đồng thời tăng hàm lượng nguyên tố Di.

Dù chưa từng hỏi Tôn Triết, Hạ Thanh vẫn khẳng định phân trùn quế của anh ta chắc chắn không phải phân đèn xanh. Nếu không thì đã chẳng bán với giá hai cân chỉ một điểm tích phân.

Cuốn hướng dẫn còn nhắc đến một điều, mỗi loài thực vật có đặc tính khác nhau. Vì vậy, trạng thái cân bằng giữa nguyên tố Tường và nguyên tố Di trong cơ thể chúng cũng khác nhau.

Đó cũng là lý do, cây hương xuân đèn xanh chỉ có nguyên tố Tường dưới 0,25‰, nhưng nguyên tố Di cũng chỉ đạt 1 phần vạn. Trong khi đó rau chân vịt đèn xanh có nguyên tố Tường tới 3,8%, nhưng nguyên tố Di lại cao đến 6 phần vạn.

Thay đất xong, Hạ Thanh cẩn thận đặt thân bò của cây dâu tây dài hơn nửa mét sang chiếc chum mới. Rồi tưới nước suối để hai cây con mọc trên thân bò nhanh chóng bén rễ vào lớp đất mới.

Trận mưa Tường thứ hai hoàn toàn không ảnh hưởng đến mấy chậu dâu tây đặt trên ban công tầng hai. Hai cây dâu mẹ hiện đã mọc ra bốn thân bò, thân dài nhất hơn nửa mét, thân ngắn nhất còn chưa dài bằng một ngón tay.

Mỗi ngày nhìn thân bò dài thêm, rồi từng đốt thân lại mọc ra cây con, Hạ Thanh đều cảm thấy thiên nhiên thật kỳ diệu và thú vị. Nếu tiếp tục phát triển với tốc độ này, sang năm cô sẽ có rất nhiều dâu tây để ăn.

Trồng dâu xong, Hạ Thanh lắp lưỡi cày hai máng vào máy xới mini rồi ra đồng. Những ruộng đã được máy cắt cỏ dọn sạch phần cỏ tiến hóa trên mặt đất cần phải cày lại.

Lưỡi cày sẽ lật toàn bộ rễ cỏ tiến hóa còn nằm dưới đất lên. Sau đó chỉ cần đốt một lượt. Như vậy mới coi là dọn sạch hoàn toàn.

Nếu bây giờ không cày, đợi vài hôm nữa đất khô cứng rồi mới làm thì sẽ tốn nhiên liệu hơn nhiều.

Không ngờ vừa lái máy xới ra khỏi làng, Dê lão đại đã chạy tới chắn ngay trước đầu xe, mó đưa cặp sừng xoắn của mình ra, chặn kín đường đi.

Hạ Thanh vỗ vào chiếc ghế phụ VIP bên cạnh mình: “Lão đại, lên đây đi. Hai chúng ta cùng cày ruộng.”

“Be ——!” Dê lão đại đứng im.

Từ chối.

Hạ Thanh nheo mắt nhìn nó hồi lâu, rồi đột nhiên mở to mắt: “Ý mày là mày muốn kéo cày cày ruộng?”

“Be ——!” Dê lão đại ngẩng cao đầu, tõ ràng là đúng vậy!

“Không ngờ lão gia ngài còn có sở thích này nữa. Được thôi.” Hạ Thanh lái chiếc máy xới mini trở về nhà kho, lấy ra chiếc cày ba lưỡi dành cho dê kéo, rồi dẫn Dê lão đại xuống ruộng. Thật ra, Dê lão đại cày ruộng còn nhanh hơn máy xới, lại không tốn một giọt xăng nào.

Chỉ vì Hạ Thanh thương nó nên mới định dùng máy xới. Ai ngờ Dê lão đại lại chăm chỉ đến vậy.

Đến đầu ruộng, Hạ Thanh buộc cày lên người Dê lão đại, chỉ tay về phía trước: “Lão đại, bắt đầu làm việc!”

Dê lão đại đứng im không nhúc nhích, nó quay đầu nhìn Hạ Thanh, trong ánh mắt dê hiện rõ vẻ khinh thường như thần linh nhìn phàm nhân.

Hạ Thanh cạn lời một lúc: “Được, nghe mày. Chờ chút.”

Cô chạy lên sườn đồi hái một túi đọt hương xuân, buộc một nắm lên đầu cây tre rồi treo ngay phía trước đầu Dê lão đại.

“Lão đại, bắt đầu!”

“Be ——!”

Dê lão đại cào hai móng xuống đất, rồi kéo chiếc cày ba lưỡi lao vút đi như bay. May mà Hạ Thanh là người tiến hóa hệ sức mạnh, nếu không thì cô thật sự không giữ nổi tay cày.

Lãnh địa của Hạ Thanh có hơn hai nghìn mẫu đất canh tác. Hiện tại cô mới trồng chưa tới năm mẫu cây lương thực, phần lớn đất vẫn còn bỏ hoang. Chỉ có lác đác tám khu nhỏ được quây bằng lưới chống côn trùng, bên trong trồng cây địa bào tử và đậu phộng đèn đỏ. So với hơn hai nghìn mẫu đất, tám mảnh nhỏ ấy gần như không đáng kể.

Dê lão đại kéo cày, dưới sự dẫn đường của bó lá hương xuân treo trước mặt, nó phấn khởi chạy từ đầu đông lãnh địa sang đầu tây, rồi lại từ đầu tây quay ngược về đầu đông.

Một vòng như vậy là chín mẫu đất.

Mỗi khi hoàn thành một vòng, Hạ Thanh lại dừng lại, cho Dê lão đại ăn một ít lương khô nén, thêm vài lá hương xuân và nước suối.

Hai người nghỉ thì lũ chim trong lãnh địa không nghỉ. Chúng đáp xuống những luống đất vừa được lật lên để bắt sâu, tiếng chim ríu rít khắp nơi, vô cùng náo nhiệt.

Chỉ có bốn con cò trắng và cò lửa kia không tham gia bữa tiệc, chúng vẫn ngồi trên cành cây, chăm chăm nhìn Hạ Thanh.

Nghỉ một lúc, tiếp tục.

Dê lão đại không mệt, Hạ Thanh cũng chỉ biết theo sau giữ tay cày.

Kiểu cày ruộng này vừa tiết kiệm nhiên liệu, vừa hiệu quả, còn có thể rèn luyện sức bền, sức mạnh cánh tay và khả năng giữ thăng bằng, một công đôi ba việc, đương nhiên phải theo cùng.

Đến vòng thứ ba, người cầm cày là Hạ Thanh bắt đầu thấy mỏi, nhưng Dê lão đại kéo cày vẫn chưa biết mệt, Hạ Thanh chỉ còn biết nghiến răng cố gắng.

Cô là người tiến hóa cấp cao, dù thế nào cũng không thể thua một nguyên liệu nấu ăn cao cấp được!

Sau vòng thứ tư, cuối cùng Dê lão đại cũng mệt, ăn uống xong liền nằm nghỉ dưới bóng cây. Thậm chí nó còn lười nằm theo tư thế bình thường của loài dê.

Hạ Thanh thì nằm thẳng lên đống cỏ tiến hóa đã phơi khô, cảm thán: “Lão đại, tao hiểu vì sao mày muốn làm thế này rồi.”

Là một người tiến hóa hệ sức mạnh, Hạ Thanh cảm thấy mình đã hiểu Dê lão đại.

“Mày muốn dùng cách kéo cày đến khi cạn sạch sức lực để rèn luyện bản thân đúng không? Mày muốn mạnh hơn?”

Đương nhiên Dê lão đại chẳng buồn để ý cô, nhưng Hạ Thanh tin mình đoán đúng. Bởi vì nghỉ lấy lại sức xong, nó lại đòi kéo cày tiếp.

Hạ Thanh thật sự không hiểu, một Dê lão đại vốn lười biếng, chỉ thích ăn uống, sao bỗng nhiên lại trở nên hăng hái cầu tiến như vậy?

Nhưng cô rất thích điều đó, một người một dê thi nhau cố gắng.

Đến cuối ngày, họ đã cày được hơn ba trăm mẫu đất. Cho dù cả hai đều là tiến hóa giả hệ sức mạnh cấp cao, hiệu suất này vẫn khiến người khác phải kinh ngạc.

Cày ruộng suốt một ngày, còn mệt hơn cả lần Hạ Thanh cùng Hồ Tử Phong vào rừng tiến hóa đào măng tre.

Đến mức tối hôm đó, lúc nghe chương trình phát thanh nông nghiệp, Hạ Thanh không còn đủ sức ngồi bên bàn vừa nghe vừa ghi chép như mọi khi.

Nghe xong chương trình, sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức, Hạ Thanh tắt radio, rồi mở kênh liên lạc của các lãnh chủ. Vừa nghe mọi người tán gẫu, vừa bắt đầu bài luyện tập hằng ngày gồm động tác bắn súng cơ bản và rèn luyện tốc độ phản xạ cơ thể.

Dù có mệt đến đâu, việc luyện tập cũng không được bỏ.

Trong kênh liên lạc, các lãnh chủ số 4, 5, 6 và 10 đang bàn về việc dọn cỏ tiến hóa. Hạ Thanh vừa nghe vừa học thêm được không ít kiến thức làm nông.

Đúng lúc ấy, giọng nói khó chịu của Đường Hoài đột ngột cắt ngang cuộc trò chuyện: “Hạ Thanh, cô có ở đó không?”

Hạ Thanh đang luyện bài giữ ổn định bàn tay, nghe thấy Đường Hoài gọi thẳng tên mình với giọng đầy bực bội thì liền dừng lại lắng nghe.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc