
Trong không khí vốn vẫn còn phảng phất mùi thơm của các món ăn khác, nhưng những món ấy họ vừa mới ăn xong.
Còn mùi hương vừa lan tới này thì chưa ai từng ngửi thấy bao giờ, cái bụng vốn đã no căng, vậy mà chỉ vừa ngửi thấy mùi ấy, cảm giác thèm ăn lại trỗi dậy. Họ chỉ muốn lần theo mùi hương đó để tìm xem rốt cuộc là món gì.
Nếu phải dùng hai chữ để hình dung thì chính là —
Mê hồn.
Ông Ngô cũng là một trong số đó.
Ông khẽ động mũi, ánh mắt dần hiện lên vẻ khao khát: “Đây là món gì vậy?!”
Đương nhiên, chẳng ai có thể trả lời ông, bởi vì tất cả mọi người ở đây… đều đang muốn biết đáp án.
Các món ăn ở quán Trình Ký Mỹ Thực đều rất ngon, nhưng hầu hết độ thơm của chúng không đến mức khoa trương, thông thường phải đứng khá gần mới ngửi thấy mùi. Hiện tại, lúc hương thơm lan tỏa mạnh nhất trong quán chính là khi đang luộc trứng trà.
Những món như gà hầm nấm tuy hương vị đều thuộc hàng đỉnh cao, nhưng mùi thơm thường chỉ quanh quẩn trong một căn phòng, hoàn toàn không bá đạo như lúc này.
Mùi thơm ấy tràn ngập không khí, đầy sức cám dỗ, quyến rũ thực khách trong nhà hàng, khơi dậy cơn thèm ăn trong lòng họ.
Ông Ngô vừa định bước tới hỏi thì một đám thực khách sành ăn đã không nhịn nổi, vây quanh Trịnh Uyển.
“Thưa cô, đầu bếp đang làm món gì vậy?”
“Có phải món mới từng nhắc đến trước đây không?”
“Rốt cuộc là món gì? Bây giờ chúng tôi có thể gọi không?”
“Thơm quá đi mất! Không chịu nổi nữa, nhất định tôi phải gọi món này!”
…
Trịnh Uyển khựng người.
Một lúc sau, bà gượng cười, cố gắng đối phó với những vị khách quá khích ấy, liên tục giải thích: “Là gà ăn mày.”
“Bà chủ đang thử nghiệm món mới, hiện vẫn còn trong giai đoạn hoàn thiện.”
“Tôi cũng không rõ, nhưng xin mọi người yên tâm, chắc chắn sau này sẽ bán.”
“E là chưa được, hiện giờ chưa thể bán món này.”
“Thật sự là chưa được.”
Nói đến khô cả cổ, nhưng khi hương thơm trong không khí càng lúc càng nồng, đám thực khách lại càng muốn biết. Họ chỉ hận không thể bắt đầu bếp bưng món ra ngay để được tận mắt nhìn.
Giờ đây quán Trình Ký Mỹ Thực đã nổi tiếng, vô số người sành ăn ùn ùn kéo đến chỉ để được thưởng thức các món ở đây.
Ông Ngô cũng lẫn trong đám đông.
Ông không hẳn là một người sành ăn, chỉ là tuổi đã cao, thành tựu trong đời cũng gần như đủ cả. Nếu có món gì muốn ăn mà không được ăn thì khi nhắm mắt xuôi tay, ông sẽ mang theo nuối tiếc.
Lúc này ông cảm thấy, nếu cứ thế quay về thì chắc chắn sẽ hối hận. Thế là ông cũng hùa theo mọi người, lớn tiếng xin được mở mang tầm mắt.
Trịnh Uyển chỉ biết cười bất đắc dĩ.
Đúng lúc ấy, Lưu Toàn Phúc từ trong bếp đi ra: “Chị Trịnh, đến ăn gà ăn mày thôi!”
Lời vừa dứt, cả nhà hàng bỗng im phăng phắc trong giây lát.
Trịnh Uyển: “…”
Bà đành cười gượng: “Chắc chắn món này sẽ được bán sau. Món mới vẫn còn cần điều chỉnh, mong mọi người đừng sốt ruột.”
Lúc này Lưu Toàn Phúc mới để ý thấy rất nhiều thực khách vốn đã ăn xong đáng lẽ phải về, giờ lại đang vây kín quanh Trịnh Uyển…
Cậu ngơ ngác hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Đám thực khách lập tức lại ùa sang vây lấy Lưu Toàn Phúc.
“Cậu Lưu à, hôm nay tôi đã bảy mươi tuổi rồi. Nếu số không may thì cũng chẳng còn sống được mấy năm nữa! Bây giờ tôi chỉ muốn nếm thử món gà ăn mày thôi. Cậu nỡ để tôi mang nỗi tiếc nuối này xuống mồ sao?”
Lưu Toàn Phúc cạn lời: “… Cụ ơi, chỉ vì một miếng ăn thôi mà, thật sự không đến mức như vậy…”
“Tiểu Lưu à, năm nay tôi mới sáu mươi tuổi, mà hôm nay lại đúng sinh nhật sáu mươi của tôi. Đời người cũng chỉ có một lần tròn sáu mươi thôi. Nếu không được ăn món mình hằng mong nhớ thì cậu nói xem có đáng tiếc không?”
Một người khác cũng tiếp lời: “Dù không được ăn thì cho chúng tôi nhìn một cái cũng được mà!”
Lưu Toàn Phúc: “…”
Lúc này, Trình Nguyên Hoa đang từ từ mở lớp lá sen bọc bên ngoài con gà ăn mày. Con gà vẫn còn nóng hổi, nên Nam thúc mang tới một chiếc đĩa lớn. Cô đeo găng tay, đặt nguyên con gà vẫn chưa tháo hết lớp bọc lên đĩa.
Sau đó, dưới ánh mắt đầy mong chờ của mọi người, cô chậm rãi bóc từng lớp lá sen bên ngoài.
Hương thơm lập tức càng trở nên nồng nàn, như thể muốn câu mất hồn vía của người ta.
Lưu Toàn Bội hít một hơi thật sâu, nuốt nước miếng đánh ực: “Không được rồi, không được rồi! Thơm quá! Tôi chỉ muốn cắn ngay một miếng để đỡ thèm thôi!”
Trình Nguyên Hoa mỉm cười. Món gà ăn mày này quả thật rất đặc biệt.
Đôi tay cô vẫn không ngừng thao tác, cho đến khi lớp lá sen được mở hoàn toàn.
Lá sen đã chuyển sang màu xanh sẫm, làm nổi bật con gà có lớp thịt trắng ngà ánh vàng nhạt. Lúc này, nó không còn đơn thuần là một con gà nữa, mà giống như một món ngon chỉ có trên thiên đình.
Hương thơm trong không khí bỗng lan tỏa khắp nơi.
Ngay cả Trình Nguyên Hoa cũng không nhịn được nuốt nước bọt, chăm chú quan sát con gà.
Hệ thống chỉ cung cấp cho cô công thức nấu ăn, chứ không khiến cô lập tức trở thành một đầu bếp thuần thục. Vì vậy, mỗi lần làm món mới, đối với cô đều là một lần thử nghiệm.
Bề mặt con gà được quét một lớp nước sốt có pha mật ong. Lúc này nước sốt đã ngấm vào thịt, còn mật ong thì kết lại trên lớp da, khiến màu trắng của thịt ánh lên sắc vàng nhạt. Trông nó không hề ngấy như gà quay, cũng không nhạt nhẽo như gà luộc.
Chỉ riêng màu sắc thôi cũng đã vượt xa những món gà ăn mày thông thường.
Còn hương thơm thì khỏi phải nói, đúng là áp đảo tất cả.
Điều duy nhất còn chưa biết chính là hương vị.
Trình Nguyên Hoa rất hài lòng, nở nụ cười rồi ngẩng đầu nói: “Mọi người đến nếm thử…”
Nhưng lời còn chưa dứt thì cô khựng lại.
Bởi trước mặt cô là cả một đám thực khách đang mở to mắt nhìn chằm chằm… vào con gà trên tay cô, ai nấy đều thèm đến chảy nước miếng.
Trình Nguyên Hoa: “…”
Cô ngơ ngác, không hiểu đám người này vào đây từ lúc nào.
Trịnh Uyển cười đầy áy náy rồi giải thích: “Họ nói chỉ muốn vào xem cô đang làm món gì thôi… Tôi không ngăn được.”
Lưu Toàn Phúc gãi đầu: “Sư phụ… tôi thật sự không nỡ từ chối…”
Vốn dĩ cậu không phải người quá cứng rắn. Trước đây đứng canh cửa, không cho ai vào là vì Trình Nguyên Hoa đã ra lệnh nghiêm khắc. Lần này cô không dặn gì cả, hơn nữa những người ấy lại không ngừng van nài…
Thế nên Lưu Toàn Phúc cuối cùng cũng không thể kiên quyết từ chối.
Trình Nguyên Hoa chỉ biết ngơ ngác.
Một lúc sau, cô mới nói: “Được rồi, vậy mọi người cứ xem đi.”
Nói rồi, cô dùng đũa xé một miếng thịt gà, định đưa vào miệng.
“Ực…”
Tiếng nuốt nước bọt vang lên liên tiếp từ khắp nơi, muốn làm ngơ cũng không được, thật sự khiến người ta vừa bất lực vừa buồn cười.
Mà cũng vì có quá nhiều ánh mắt đang dõi theo như thế, cô thật sự khó mà bình thản đưa miếng thịt vào miệng.
Miếng thịt gà đã kẹp sẵn trên đũa, chỉ còn cách môi cô một chút. Ánh mắt cô nhìn về phía những vị thực khách đang trông ngóng đầy tha thiết…
Diệp Dư Chiêu lập tức nhận ra có điều không ổn. Anh có linh cảm rằng nếu không ra tay ngay thì sẽ không còn kịp nữa!
Thế là anh nhanh chóng đưa đũa ra, gắp một miếng thịt gà.
Rõ ràng con gà này không hề bị ninh đến nhừ, vậy mà chỉ cần chạm đũa vào là thịt đã tự tách ra. Ngay khi miếng thịt bung ra, một tầng hương thơm mới lại bùng nổ, khác hẳn mùi thơm ban đầu, khiến tất cả những thực khách có mặt đều ngửi thấy.
Ánh mắt của mọi người càng lúc càng trở nên khát khao.
Trình Nguyên Hoa bất đắc dĩ nói: “… Hay là mọi người đều nếm thử một chút nhé?”
“Cảm ơn bà chủ!!!”
Tiếng đáp lại đầy vui mừng vang lên đồng thanh, ngay ngắn như thể đã luyện tập vô số lần.
Trình Nguyên Hoa: “…”
Vì thế, con gà ăn mày vốn đã không lớn bị chia thành rất nhiều phần. Mỗi người chỉ được một miếng nhỏ xíu, ngay cả người của quán Trình Ký Mỹ Thực cũng không ngoại lệ.
Chỉ có Diệp Dư Chiêu, nhờ “có tầm nhìn xa”, được miếng thịt lớn hơn một chút. Những người còn lại đều chỉ được một miếng bé tí, vừa nếm được chút vị thì đã hết.
Lưu Toàn Phúc bị Lưu Toàn Bội và Nam thúc mỗi người véo một cái vào một bên tay, như đang trách móc cậu.
Cậu rụt cổ, trên mặt đầy vẻ hối hận.
Đám người này sao lại như vậy chứ!
Chẳng phải họ nói chỉ vào xem thôi sao?!
Sao bây giờ lại còn đòi nếm thử nữa?!
Chính vì họ mà ngay cả người trong quán cũng chỉ được ăn có một miếng nhỏ!
Trình Nguyên Hoa cầm dao và kéo, tranh thủ lúc con gà còn nóng hổi, nhanh chóng chia thịt.
Cô lại không thấy có gì đáng ngại.
Coi như đây là dịp hiếm hoi tri ân khách quen vậy.
Trong số những người này có không ít gương mặt cô đã rất quen, họ thường xuyên giành suất đặt bàn, nhiều lần không đặt được vẫn kiên trì đứng chờ ngoài cửa.
Thỉnh thoảng tặng họ một chút phúc lợi cũng coi như không phụ sự ủng hộ và tin tưởng mà họ dành cho quán Trình Ký Mỹ Thực.
Ông Ngô nhanh tay lẹ mắt, giành được một miếng thịt hơi lớn hơn người khác một chút, nhưng cũng chỉ nhỉnh hơn ngón tay cái một chút mà thôi.
May mà chỉ có một phần khách đi vào bếp, những thực khách khác thấy ngại nên vẫn ngồi đợi ở sảnh trước, thậm chí có người đã rời đi.
Người nhà của ông Ngô cũng không chịu đi theo, dù rất tò mò muốn biết đầu bếp đang làm món gì, họ vẫn ngại ngùng, không đủ mặt dày. Chỉ có ông Ngô đi theo nhóm thực khách sành ăn có da mặt dày ấy.
Nếu tất cả khách đều kéo vào thì chắc chắn chẳng còn được chia miếng thịt nào.
Nghĩ vậy, ông Ngô không khỏi cảm thấy may mắn.
Vừa cầm được miếng thịt gà trên tay, ông lập tức nhân lúc còn nóng cho ngay vào miệng.
Nóng!
Thơm!
Hương thơm của miếng thịt gà mềm mại, tươi ngọt lập tức bùng nổ trong khoang miệng. Lúc đầu thoáng có một chút vị ngọt nhè nhẹ, còn chưa kịp cảm nhận kỹ thì thịt gà cùng phần nước dùng đậm đà đã ngấm sâu vào từng thớ thịt liền tan ra trong miệng.
Thịt gà vừa mềm vừa tươi, không hề khô xác như gà hầm, cũng chẳng ngấy như gà quay hay gà rán. Chỉ có hai chữ để hình dung mềm và thơm, thịt vẫn giữ trọn vẹn hương vị vốn có của gà, còn phần nước sốt bí truyền đã thấm vào từng thớ thịt, khiến phần thịt vốn có thể bị khô trở nên mềm mượt, mọng nước và thơm lừng.
Ngoài hai chữ ngon quá, ông Ngô thật sự không nghĩ ra từ nào hay hơn để miêu tả.
Nhưng miếng thịt ấy thực sự quá ít, chẳng khác nào Trư Bát Giới ăn quả Nhân Sâm trong Tây Du Ký, chưa kịp thưởng thức đã nuốt mất. Ông Ngô chép chép miệng, rồi theo bản năng bắt đầu mút các ngón tay.
Người sành ăn đứng cạnh ông cũng chẳng khác gì, cũng đang mút ngón tay, không nỡ bỏ sót chút hương vị cuối cùng.
Ở phía bên kia, Lưu Toàn Phúc ôm mặt đầy vẻ hối hận.
“Lúc nãy mình đúng là ngốc quá!”
Không phải gặp món ngon thế này thì phải lập tức ra tay, gắp cho mình một miếng thật to sao?!
Nhìn người ta Diệp Dư Chiêu kìa. Chẳng trách anh có thể quản lý một tập đoàn lớn như vậy. Con mắt nhìn thời cơ ấy đúng là không ai sánh bằng!
Mọi người trong quán Trình Ký Mỹ Thực đều mang vẻ mặt hối hận, còn những thực khách ăn ké thì liên tục hỏi: “Bà chủ ơi! Bao giờ món gà ăn mày mới bán vậy?”
“Ngày mai bán luôn được không?”
“Ôi trời! Tôi không đặt được chỗ trong mấy ngày tới rồi!”
“Tôi cũng vậy, tức chết đi được!”
“Hay là bà chủ bán luôn bây giờ đi, chúng tôi mua nguyên một con mang về!”
…
Trình Nguyên Hoa kiên quyết lắc đầu: “Không còn mấy ngày nữa là quán Trình Ký Mỹ Thực sẽ tạm nghỉ, giờ không kịp nữa. Tôi còn phải xây riêng một khu ở sân sau để làm gà ăn mày. Không cần vội, sau đại hội thưởng thức ẩm thực tôi sẽ chính thức ra mắt món mới.”
Dạo này cô đều bận rộn chuẩn bị cho đại hội. Hôm nay đã là ngày 9 tháng 12, chỉ còn ba ngày nữa là đại hội bắt đầu. Sau khi đại hội kết thúc mới tung món mới thì đúng thời điểm nhất.
Còn bây giờ thì thật sự không có thời gian.
Dù vô cùng tiếc nuối, các thực khách cũng hiểu không thể ép người khác. Ai nấy đều xị mặt, vừa lưu luyến vừa hồi tưởng dư vị miếng gà ban nãy rồi lần lượt rời khỏi quán Trình Ký Mỹ Thực.
Ông Ngô vẫn đi lẫn trong đám người ấy.
Đây là lần đầu tiên ông đến quán, vậy mà đã hoàn toàn bị chinh phục bởi những món ăn nơi đây.
Bên cạnh, mấy vị thực khách sành ăn thường xuyên lui tới Trình Ký Mỹ Thực đang trò chuyện: “Đúng là tuyệt phẩm! Bây giờ gà ăn mày đã trở thành món tôi thích nhất rồi!”
“Đúng thế. Mấy món khác cũng ngon, nhưng gà ăn mày thì vẫn chưa ăn đủ, cứ nhớ mãi không quên.”
“Đáng tiếc là phải đợi đến sau đại hội thưởng thức mới được ăn tiếp.”
“Lần trước món lê viên sốt mật ong tôi mới ăn được hai lần đã ngừng bán rồi. Muốn ăn lại phải chờ đến năm sau!”
“Mà này… mọi người không muốn tham gia đại hội thưởng thức à? Đến lúc đó toàn là món của Trình Ký Mỹ Thực, đủ loại món, nghe nói còn có khá nhiều món mới nữa!”
“Cái gì? Còn có món mới nữa sao?!”
“Tôi thật sự muốn tham gia đại hội thưởng thức quá. Haizz… tiếc là tôi không phải đầu bếp, không đủ tư cách.”
“Tôi nghe nói…”
…
Ông Ngô vểnh tai nghe họ kể về những công việc chuẩn bị của quán Trình Ký Mỹ Thực cho đại hội thưởng thức.
Nghe càng nhiều, nước miếng ông càng chảy, chỉ hận không thể lập tức được tham gia đại hội.
Đáng tiếc…
Ông không có tư cách.
Ông Ngô ủ rũ cúi đầu, đúng lúc ấy, người nhà tìm thấy ông.
“Ba, sao ba lại chạy lung tung thế? Mau về thôi. Giờ đi thẳng ra sân bay thì còn kịp nghỉ ngơi sớm. Ba phải giữ gìn sức khỏe chứ!”
Ông Ngô gật đầu, theo mọi người lên xe.
Nghe đám cháu ríu rít khen các món ở quán Trình Ký Mỹ Thực ngon thế nào, ông nhìn những ngón tay dường như vẫn còn vương mùi thơm, rồi lại nhìn quán ăn đang dần khuất xa…
Giá như mình có thể tham gia đại hội thưởng thức thì tốt biết bao…
Sau khi các thực khách đã giải tán, Lưu Toàn Phúc cùng mọi người lập tức ùa tới vây quanh Trình Nguyên Hoa: “Sư phụ! Bây giờ chúng ta còn kịp làm thêm một con nữa không?!”
Nam thúc vội vàng tiếp lời: “Dù hơi muộn một chút, nhưng vừa hay có thể làm bữa khuya!”
Lưu Toàn Bội làm nũng: “Sư phụ Nguyên Hoa, lúc nãy em chỉ được ăn có một miếng cổ gà thôi, em vẫn muốn ăn nữa…”
Diệp Dư Chiêu, Trịnh Uyển cùng hai ông bà lão Dương Lâm cũng đồng loạt nhìn về phía Trình Nguyên Hoa, ánh mắt đầy mong đợi.
Trình Nguyên Hoa mỉm cười: “Muộn rồi, mọi người nên đi ngủ sớm đi.”
Nam thúc vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Hay là mai chúng ta làm thêm một con để ăn đi?”
Lưu Toàn Phúc chép chép miệng: “Một con còn không đủ! Riêng con cũng ăn hết một con được!”
Trình Nguyên Hoa dọn dẹp sạch sẽ chỗ làm, trong mắt ánh lên vẻ tinh nghịch: “Ngày mai còn phải làm món mới. Còn gà ăn mày thì… cứ đợi đến đại hội thưởng thức ẩm thực đi.”
Nói xong, cô bưng chiếc đĩa bước vào bếp.
Phía sau lập tức vang lên tiếng than khóc đồng loạt: “Đừng mà!!!”
Đôi mắt Trình Nguyên Hoa tràn ngập ý cười.
Món mới của quán Trình Ký Mỹ Thực, gà ăn mày, đã khiến không biết bao nhiêu người ngày đêm nhung nhớ.
Khỏi phải nói đến Sư Huyền và Hoàng Thượng. Sư Huyền nhất quyết đòi đến đại hội thưởng thức để giúp đỡ. Còn là giúp làm việc hay giúp ăn thì… mỗi người tự hiểu theo một kiểu.
Còn những vị thực khách sành ăn sau khi trở về thì ai nấy đều kể cho người thân, bạn bè nghe món mới của Trình Ký Mỹ Thực ngon đến mức khiến người ta phải đập bàn tán thưởng như thế nào.
Đồng thời cũng không quên khoe mình đã may mắn được nếm một miếng nhỏ ra sao.
Tại thành phố B.
Ông Ngô nằm trên giường, trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Lúc thì ông nhớ đến cả bàn thức ăn tuyệt hảo ở quán Trình Ký Mỹ Thực, lúc lại nhớ đến cảnh con gà ăn mày được đập vỡ lớp đất sét rồi mở ra.
Rõ ràng đã ăn no, vậy mà con sâu thèm ăn trong bụng vẫn không ngừng cào cấu.
Suốt một đêm ấy, ông Ngô từ chuyện món ngon lại nghĩ đến đại hội thưởng thức, rồi nghĩ đến ý nghĩa của cuộc đời, thậm chí còn nghĩ đến nền y học cổ truyền mà ông đã nghiên cứu cả đời…
Đến lúc trời vừa hửng sáng, ông đưa ra một quyết định!
Sáng hôm sau.
Những bệnh nhân biết ông Ngô đã về nên từ sớm đã đứng chờ trước cửa phòng khám, nhưng họ chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng ông cùng một câu nói còn vang trong không khí: “Người nào gấp thì để học trò tôi khám trước. Ai không gấp thì đợi tôi năm ngày!”
Vừa dứt lời, ông lão Ngô đã đeo ba lô và biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Tối hôm đó.
Sau khi quán Trình Ký Mỹ Thực tiễn hết khách, một vị khách đặc biệt lại xuất hiện.
Chính là ông lão Ngô, người vừa bỏ nhà đi đầy tùy hứng.
Vừa mở cửa, Trình Nguyên Hoa đã nghe ông nói ngay: “Cho tôi tham gia đại hội thưởng thức!”
Trình Nguyên Hoa: “…”
Cô hoàn toàn ngơ ngác, thật sự không biết ông lão bướng bỉnh này từ đâu xuất hiện.
Lưu Toàn Phúc trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi: “Ông muốn tham gia là được tham gia sao? Ông ơi, đại hội có quy định hẳn hoi. Quán chúng cháu cũng không thể tự ý quyết định được!”
Ông Ngô bắt đầu lục trong túi xách lấy từng xấp giấy chứng nhận ra. Vừa lấy, ông vừa nói: “Đây là một phần bằng cấp và chứng chỉ của tôi. Tôi tên là Ngô Trung Tuyền, chuyên nghiên cứu Đông y. Trong lĩnh vực Đông y, ngay cả giáo sư ở các bệnh viện lớn tại thủ đô cũng chưa chắc giỏi bằng tôi.”
Ông lấy ra cả một chồng chứng chỉ, rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Tôi cả đời nghiên cứu Đông y, đặc biệt giỏi điều dưỡng và bồi bổ cơ thể. Muốn được tôi khám bệnh còn khó chẳng khác gì muốn được ăn ở nhà các cô.”
“Nếu các cô cho tôi tham gia đại hội thưởng thức, tôi sẽ điều dưỡng sức khỏe miễn phí cho tất cả mọi người trong quán!”
Trình Nguyên Hoa: “…”
Kiểu thao tác này… đúng là lần đầu tiên cô thấy.
Ở bên cạnh, Nam thúc khẽ động tai, ngạc nhiên hỏi: “Ông chính là… thần y Ngô ở thành phố B, người ta vẫn gọi là Tái Biển Thước đó sao?”
Ông Ngô Trung Tuyền vuốt chòm râu bạc, đầy vẻ cao ngạo gật đầu: “Là tôi.”
Nếu chỉ nhắc đến cái tên Ngô Trung Tuyền, có lẽ Trình Nguyên Hoa sẽ không biết là ai, nhưng nhắc đến thần y Ngô của thành phố B, thì cô thật sự biết.
Ngày trước, khi ông nội Trình bị người học trò đã rời khỏi nhà hàng Trình gia làm cho tức đến phát bệnh, Trình Trường Tây từng muốn mời ông Ngô đến chữa trị. Thế nhưng đúng lúc đó, ông Ngô đang dẫn học trò ra nước ngoài để quảng bá nền Đông y.
Sau này, ở nước ngoài, nhờ y thuật Đông y thần kỳ của mình, ông đã mang lại vinh quang cho đất nước và gây tiếng vang rất lớn.
Đông y vốn rộng lớn và sâu sắc, nhưng trước đây luôn bị nhiều người chỉ trích và nghi ngờ. Chính vị lão thần y này đã giúp Đông y lấy lại danh tiếng, xóa bỏ không ít định kiến.
Sau khi trở về nước, số người muốn được ông chữa bệnh nhiều đến mức không xuể, muốn đăng ký khám cũng vô cùng khó.
Hơn nữa, vì khi còn trẻ ông đã tích tụ quá nhiều bệnh cũ trong người, lại quá lao lực trong chuyến công tác nước ngoài nên sau khi về phải dành một thời gian để tự điều dưỡng.
Dù Trình Trường Tây đã tìm đủ mọi cách, ông vẫn không thể đưa ông nội Trình đến gặp vị thần y này.
Thế mà Trình Nguyên Hoa nằm mơ cũng không ngờ… Vị lão thần y ấy hôm nay lại vì đồ ăn ngon mà tự mình tìm đến tận cửa.
Ánh mắt cô trở nên vô cùng phức tạp.
Trình Nguyên Hoa còn đang mải suy nghĩ nên nhất thời không nói gì.
Nhưng Ngô Trung Tuyền lại hiểu lầm, ông cho rằng cô còn quá trẻ, không biết mình là ai, hoặc là cô không muốn đồng ý.
Thế là ông sốt ruột, quyết định “ép mua ép bán”.
Ông lập tức nắm lấy cổ tay Trình Nguyên Hoa rồi bắt mạch cho cô.
Động tác bắt mạch của ông vô cùng thành thạo, chỉ vừa đặt tay lên, ngón trỏ và ngón giữa đã chuẩn xác đặt lên mạch cổ tay của cô.
Ông nhắm mắt, chăm chú cảm nhận mạch tượng.
Một lát sau, đồng tử ông bỗng co rụt lại, vừa vuốt râu, ông vừa cau mày.
“Có chuyện gì vậy?” Từ Tú Uyển lập tức cuống lên, sợ Trình Nguyên Hoa có bệnh gì đó.
Ngô Trung Tuyền nhíu mày nói: “Thật kỳ lạ… Sao cơ thể lại khỏe đến thế này? Đến một chút bệnh vặt cũng không có?”
Người trẻ bây giờ vì thức khuya, ăn đồ giao tận nơi và nhiều nguyên nhân khác nên ít nhiều đều có vấn đề về sức khỏe.
Hoặc là kinh nguyệt không đều, hoặc mất ngủ, tệ hơn nữa thì còn rụng tóc…
Cô gái này một mình lo nấu nướng cho cả nhà hàng, ông thật không ngờ, cơ thể cô lại khỏe mạnh đến mức không tìm ra nổi một vấn đề nhỏ nào!
“Ôi, làm tôi hết hồn!” Từ Tú Uyển vừa vỗ ngực vừa liếc Ngô Trung Tuyền một cái.
Bà chẳng quan tâm ông có phải thần y hay không, trong mắt bà, người ta khỏe mạnh mà ông lại thấy lạ thì chẳng phải bác sĩ giỏi gì cả!
Chắc chắn là y đức cũng chẳng ra sao!
Ngô Trung Tuyền hoàn toàn không để ý bà đang nghĩ gì, ông lại đưa tay nắm lấy cổ tay của anh chàng béo Lưu Toàn Phúc.
Trình Nguyên Hoa còn trẻ, sắc mặt cũng rất tốt. Tuy việc khỏe mạnh đến mức đáng kinh ngạc đúng là hiếm thấy, nhưng cũng không phải không thể.
Còn Lưu Toàn Phúc thì béo như vậy… cơ thể chắc chắn phải có không ít bệnh vặt.
Thế nhưng…
Ngô Trung Tuyền gần như sắp nhổ trụi cả chòm râu của mình, nhưng vẫn phải thừa nhận: “Sao cậu cũng khỏe mạnh đến thế?!”
Chuyện này thật sự quá khó tin!!
Từ Tú Uyển trợn tròn mắt, không dám tin lại có một vị bác sĩ như thế!
Người khác khỏe mạnh, chẳng lẽ ông ấy lại không vui sao?!
Thật ra Từ Tú Uyển đã hiểu lầm, Ngô Trung Tuyền gặp bệnh nhân quanh năm nên chẳng có chuyện vui hay không vui. Ông chỉ đơn thuần là kinh ngạc, cô gái vừa rồi khỏe mạnh thì còn có thể chấp nhận được, nhưng anh chàng béo này vậy mà cũng không có lấy một vấn đề sức khỏe nào!
Dù thân hình mập mạp, nhưng mọi chức năng trong cơ thể đều rất cân bằng, hoàn toàn không có dấu hiệu bất thường.
Ngô Trung Tuyền nắm chòm râu, rồi lại không nhịn được nhìn sang Nam thúc.
Ông cụ lớn tuổi như thế này…
Nam thúc lập tức bước tới, chủ động đưa cổ tay ra, vẻ mặt còn đầy mong chờ vì có cơ hội được một vị thần y bắt mạch.
Ngô Trung Tuyền đặt tay lên cổ tay của ông. Một lúc lâu sau, ông lại vô thức giật thêm mấy sợi râu của mình.
Ông cau mày, đến nỗi quên luôn cảm giác đau, chỉ không ngừng lẩm bẩm: “Kỳ lạ… thật là kỳ lạ…”
Đúng lúc mọi người trong quán Trình Ký Mỹ Thực còn đang ngơ ngác, ông bỗng lớn tiếng: “Ông còn nhiều tuổi hơn cả tôi, sao cơ thể cũng chẳng có bệnh gì đáng kể vậy?!”
Ở tuổi của Nam thúc, thông thường người già đều mắc khá nhiều bệnh.
Bản thân Ngô Trung Tuyền sở dĩ khỏe mạnh là nhờ nhiều năm kiên trì tự điều dưỡng. Thậm chí đến khi bằng tuổi Nam thúc, ông cũng chưa chắc giữ được sức khỏe tốt như vậy!
Lần này thì Từ Tú Uyển thật sự không nhịn nổi nữa, bà bước lên, nói với Ngô Trung Tuyền: “Ông quá đáng thật đấy! Người ta khỏe mạnh thì đã sao? Ý ông là gì? Không chịu nổi khi thấy người khác khỏe à?!”
Ngô Trung Tuyền sững người, lúc này ông mới nhận ra lời mình vừa nói dễ khiến người khác hiểu lầm.
Thế là ông vội vàng xua tay giải thích: “Tất nhiên tôi mong mọi người đều khỏe mạnh. Chỉ là tôi thấy lạ, những bệnh vặt vốn dĩ phải có thì sao mọi người lại không có chút nào. Thật sự quá khó tin! Bình thường mọi người rất chú ý dưỡng sinh sao?”
Từ Tú Uyển chỉ trừng mắt nhìn ông một cái rồi quay mặt đi, không thèm đáp.
Ngô Trung Tuyền bắt đầu cuống lên, nếu ai cũng khỏe mạnh như thế thì chẳng phải ông không còn đất dụng võ nữa sao?!
Thế thì làm sao được!
Ông còn muốn tham gia đại hội thưởng thức ẩm thực cơ mà!
Thế là Ngô Trung Tuyền lại tiến lên bắt mạch cho Lưu Toàn Bội và Dương Lâm. Kết quả, cả hai người đều có sức khỏe cực kỳ tốt.
Lần này Ngô Trung Tuyền thật sự ngây người.
Ông thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ y thuật của chính mình.
Đúng lúc ấy, ánh mắt ông dừng lại trên người Trịnh Uyển, người đang đứng cách đó không xa…
Ngô Trung Tuyền bước tới, chẳng nói chẳng rằng nắm lấy cổ tay bà rồi bắt đầu bắt mạch.
Một lúc sau, ông bỗng khẽ kêu lên: “Ồ?”
Lần này phản ứng hoàn toàn khác với trước, khiến mọi người đều tò mò nhìn ông.
Trịnh Uyển cũng ngơ ngác nhìn lại.
Đột nhiên, Ngô Trung Tuyền bật cười lớn: “Hahaha! Quả nhiên y thuật của tôi không có vấn đề! Thưa cô, thể trạng của cô không được tốt lắm, lại là sản phụ lớn tuổi. Hơn nữa thai nhi trong bụng hiện giờ cũng không được ổn định. Nhưng nếu để tôi điều dưỡng cho cô, thì dù là mang thai ở tuổi lớn, tôi cũng sẽ giúp cô sinh em bé khỏe mạnh, mẹ tròn con vuông!”
Ngay khi lời của Ngô Trung Tuyền vừa dứt, tất cả mọi người trong quán Trình Ký Mỹ Thực đồng loạt sửng sốt thốt lên: “Ông nói cái gì cơ?”
Ngô Trung Tuyền vuốt chòm râu, tự tin đáp: “Vị này mang thai rồi, chưa đến hai mươi ngày. Người khác có thể chưa bắt ra được, nhưng tôi bắt mạch thì rõ ràng vô cùng, tuyệt đối không thể sai.”
Ông vừa dứt lời đầy tự tin thì nhận lại hai chữ từ tất cả mọi người: “Kẻ lừa đảo!”