Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tôi Nhờ Mỹ Thực Trở Thành Quốc Bảo – Chương 69: Người Nổi Tiếng

← Chap trước
Chap sau →

Trình Nguyên Hoa ngạc nhiên khi thấy Mạc Nguyên vẫn chưa rời đi. Hắn giải thích rằng mình đã đặt một homestay và tối nay sẽ nghỉ lại ở thôn Thang Hoè.

“Vì sao anh lại nghĩ đến chuyện đặt homestay?” Trình Nguyên Hoa ngạc nhiên hỏi.

Theo lý mà nói, những vị khách được mời tham dự đại hội thưởng thức món ăn đều sẽ cùng nhau hành động. Vậy tại sao Mạc Nguyên lại đột nhiên tách khỏi đoàn?

Mạc Nguyên nhìn cô, mỉm cười đáp: “Lười quay về thành phố, xa quá. Tôi không thích ngồi xe. Hơn nữa, tôi cũng có chuyện muốn nói với cô.”

Vẻ ngạc nhiên trên mặt Trình Nguyên Hoa chuyển thành khó hiểu.

Có chuyện muốn nói với cô?

Ánh mắt Mạc Nguyên từ căn bếp được sắp xếp ngăn nắp chuyển sang gương mặt Trình Nguyên Hoa.

Ngoài việc quan sát tay nghề nấu nướng và món ăn, đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc nhìn cô.

Phải thừa nhận rằng, nhìn ngang hay nhìn dọc thì cô vẫn chỉ là một cô gái trẻ.

Đặc biệt là khi mặc đồng phục đầu bếp và đội chiếc mũ cao, vốn ở độ tuổi có thể trang điểm để trông chững chạc hơn, nhưng vì để mặt mộc nên cô lại càng toát lên vẻ non nớt.

Đẹp thì đúng là đẹp, mà trẻ cũng đúng là rất trẻ.

Ở độ tuổi đẹp nhất như thế… Vậy mà đã có thể nấu ra những món ăn sánh ngang với trình độ của hắn.

Ánh mắt hắn quá mức chăm chú, cứ nhìn chằm chằm vào Trình Nguyên Hoa, khiến cô cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.

Lúc này cô mới nhận ra khoảng cách giữa hai người có vẻ hơi gần quá.

Trình Nguyên Hoa vội lùi lại một bước, thế nhưng Mạc Nguyên lại tiến lên một bước, rút ngắn khoảng cách.

Trình Nguyên Hoa: “…”

Tình huống này… sao cứ thấy không đúng lắm nhỉ?

Mạc Nguyên nhìn thẳng vào cô, trịnh trọng cất lời: “Trình Nguyên Hoa, cô có đồng ý làm sư muội của tôi không?”

Trình Nguyên Hoa ngơ ngác: “…Hả?”

Sư muội?!

Đây là kiểu thoại gì vậy???

Mạc Nguyên nghiêm túc nói: “Thiên phú của cô rất cao. Ông nội cô cũng xuất thân từ trường phái ẩm thực Sơn Đông. Nếu cô bái sư phụ của tôi làm thầy, chắc chắn ông nội và cha cô sẽ đồng ý. Với thiên phú của cô, nhất định cô sẽ tiếp tục phát huy và làm rạng danh ẩm thực Sơn Đông.”

Hắn nói những lời này vô cùng chân thành. Nếu ông nội Trình và Trình Trường Tây biết Trình Nguyên Hoa có thể bái lão gia tử Triệu của Triệu Thị Lương Thiện làm thầy, e rằng nằm mơ cũng cười tỉnh.

Dù sao thì ông nội Trình vẫn luôn vô cùng kính trọng lão gia tử Triệu, mà món ăn Sơn Đông của Trình gia và Triệu gia đều cùng một nguồn gốc. Bái ông làm thầy cũng xem như tiếp nối truyền thừa.

Khi còn trẻ, lão gia tử Triệu vốn đã rất ít nhận đệ tử. Đến tuổi này, khi danh tiếng của ông đã vang khắp nơi, ông càng không muốn nhận thêm học trò.

Mỗi năm có vô số người tìm đến xin bái sư, nhưng cuối cùng chẳng ai thành công.

Ngay cả muốn bái làm học trò của các đệ tử của ông cũng đã vô cùng khó khăn.

Từ nhiều năm trước, lão gia tử Triệu đã tuyên bố rằng mình đóng cửa không nhận thêm đệ tử.

Trình Nguyên Hoa cũng hiểu, Mạc Nguyên đã nói ra những lời này, tức là hắn có khả năng thuyết phục lão gia tử Triệu nhận cô làm đệ tử, thậm chí trở thành môn quan đệ tử của ông.

Nhưng…

Tại sao cô lại phải bái lão gia tử Triệu làm thầy chứ?

Trình Nguyên Hoa không hề do dự: “Không cần.”

Lời từ chối dứt khoát, gọn gàng, nếu ông nội Trình mà biết chuyện này, e rằng đến nắp quan tài cũng không đè nổi.

Mạc Nguyên hơi sững người, rồi lập tức cau mày, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Tại sao cô không đồng ý? Thiên phú của cô rất cao. Những kỹ thuật khó của Triệu gia như kỹ năng dùng dao, kiểm soát lửa… đều là những thứ cô hoàn toàn có thể học được. Chính nền tảng cơ bản của cô đang kéo tụt thực lực của cô.”

Đó là kết luận Mạc Nguyên rút ra sau một ngày quan sát, lấy món cá quế thái lát chần nóng cuối cùng làm ví dụ.

Xét về hương vị, món của Trình Nguyên Hoa thực ra được nhiều người yêu thích hơn, nhưng vì nền tảng kỹ thuật chưa đủ vững nên kết quả hai người chỉ hòa nhau. Nếu lát cá của hai người đều đạt độ mỏng đồng đều và khả năng kiểm soát lửa ngang nhau thì người chiến thắng chắc chắn sẽ là Trình Nguyên Hoa.

Sau khi Mạc Nguyên nói xong, Trình Nguyên Hoa nhìn hắn với vẻ khó hiểu.

Cô có thể cảm nhận được Mạc Nguyên là thật lòng. Hắn không muốn một đầu bếp “có thiên phú” như cô tự mày mò bên ngoài, mà muốn cô đến học nghề từ lão gia tử Triệu.

Đó là vì muốn tốt cho cô.

Nhưng hoàn cảnh của cô khác với người khác, hơn nữa mỗi người đều có chí hướng riêng, cô không hề muốn bái sư.

“Cơ bản của tôi chưa đủ vững, điều này ai cũng nhìn ra được. Nhưng hướng đi của tôi thì không có vấn đề, đúng không?” Trình Nguyên Hoa hỏi ngược lại.

Cô biết nền tảng của mình còn yếu, cũng hiểu rằng những kỹ năng cơ bản như vậy chưa bao giờ có thể luyện thành chỉ trong một sớm một chiều.

Mạc Nguyên gật đầu: “Đúng là không có vấn đề…”

Nền tảng tuy còn thiếu, nhưng phương hướng phát triển hoàn toàn đúng đắn, hơn nữa tốc độ tiến bộ của cô cũng cực kỳ nhanh.

“Vậy thì tại sao tôi phải đi bái sư chứ? Cứ tự mình luyện tập như bây giờ cũng rất tốt mà!”

Trình Nguyên Hoa mỉm cười hỏi lại, chớp chớp mắt như thể không hiểu vì sao Mạc Nguyên lại không nghĩ như vậy.

Mạc Nguyên nhất thời cứng họng.

Suy nghĩ một lúc, hắn vẫn chưa chịu từ bỏ: “Ở chỗ sư phụ tôi, cô có thể học được truyền thừa chính thống của ẩm thực Sơn Đông…”

“Tôi thích cuộc sống hiện tại hơn. Muốn nấu món gì thì nấu món đó. Chỉ cần tôi vui, khách hàng hài lòng thì không cần phải gò bó vào bất kỳ trường phái nào.”

Nụ cười trên môi Trình Nguyên Hoa vẫn không hề thay đổi.

Muốn nấu món gì thì nấu món đó, chẳng phải rất tuyệt sao?

Mạc Nguyên: “…” Không ngờ hắn lại cảm thấy lời của Trình Nguyên Hoa… thật sự rất có lý!

Trong chốc lát, hắn không biết nên tiếp tục thuyết phục cô như thế nào nữa.

Còn Trình Nguyên Hoa thì đã bắt đầu dọn dẹp, vừa tiếp đón rất nhiều người xong nên nhà bếp lúc này vô cùng bừa bộn.

Mạc Nguyên đưa tay: “Để tôi giúp cô.”

“Không cần đâu, không cần đâu. Khách đến là khách, anh cứ nghỉ ngơi đi.” Trình Nguyên Hoa xua tay, mỉm cười nói.

Nhưng Mạc Nguyên đã bước tới, đúng lúc Trình Nguyên Hoa quay người lại, hai người vô tình va vào nhau.

Đúng ngay lúc đó, Diệp Dư Chiêu đi đến trước cửa bếp.

Sắc mặt hắn tối sầm với tốc độ mắt thường cũng có thể nhận ra, nụ cười trên môi cứng lại, ánh mắt tràn đầy vẻ sững sờ.

Bên trong bếp, Mạc Nguyên lùi lại một bước, Trình Nguyên Hoa cũng ngả người ra sau một chút, cả hai đều mang vẻ mặt ngơ ngác.

“Xin lỗi.” Mạc Nguyên lên tiếng.

Sau đó hắn cười ngượng ngùng.

Hắn có ấn tượng rất tốt với Trình Nguyên Hoa, không muốn để lại cho cô một ấn tượng xấu.

Lúc này Trình Nguyên Hoa mới nhìn thấy Diệp Dư Chiêu, hơi ngạc nhiên gọi: “Diệp Dư Chiêu?”

Diệp Dư Chiêu thu lại vẻ u ám trong mắt, miễn cưỡng nhếch khóe môi rồi bước vào.

“Có chuyện gì vậy?” Trình Nguyên Hoa tò mò hỏi.

Mọi người đều đã ăn xong cả rồi, sao Diệp Dư Chiêu vẫn còn ở đây?

Diệp Dư Chiêu bình thản đáp: “Tôi đến giúp.”

Ánh mắt hắn lướt qua Mạc Nguyên đang nhìn sang, rồi bổ sung thêm một câu: “Tối nay tôi ở lại đây.”

Câu nói ấy không đầu không cuối, nghe vô cùng mập mờ.

Ở lại đây? Ở đâu? Ở cùng ai?

Lời nói đó như ngầm khẳng định mối quan hệ thân thiết giữa hắn và Trình Nguyên Hoa. Trong lúc nói, hắn còn liếc nhìn Mạc Nguyên bằng khóe mắt, muốn xem phản ứng của đối phương.

Thế nhưng…

Điều khiến Diệp Dư Chiêu thất vọng là…

Mạc Nguyên chẳng có phản ứng gì cả.

Diệp Dư Chiêu: “…”

Tên này… mặt dày vậy sao??

“Vị này là?” Diệp Dư Chiêu nhìn Mạc Nguyên, chủ động lên tiếng trước.

Trình Nguyên Hoa vừa định mở miệng thì Mạc Nguyên đã đưa tay ra: “Tôi là Mạc Nguyên. Còn anh?”

Diệp Dư Chiêu liếc nhìn bàn tay của Mạc Nguyên, chậm rãi đưa bàn tay thon dài của mình ra bắt, bình thản nói: “Diệp Dư Chiêu. Chào mừng anh đến quán ăn Trình Ký Mỹ Thực. Anh là khách, chuyện trong bếp vẫn không nên làm phiền anh.”

Giọng điệu chẳng khác nào chủ nhà.

Mạc Nguyên mỉm cười: “Không sao. Tôi còn có chuyện muốn nói với Trình Nguyên Hoa.”

Diệp Dư Chiêu rút tay về, giọng lạnh nhạt: “Để lần sau nói cũng được. Vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với Nguyên Hoa.”

Một người gọi Trình Nguyên Hoa, một người gọi Nguyên Hoa, cuộc đối đầu âm thầm bắt đầu từ cách xưng hô.

Mạc Nguyên không nói gì, cũng không nhúc nhích.

Thấy vậy, Diệp Dư Chiêu xoay người, cầm lấy chiếc đĩa trên tay Trình Nguyên Hoa, dịu giọng nói: “Em nghỉ đi, để tôi làm. Anh Mạc là khách, sao em có thể để khách làm việc được?”

Trình Nguyên Hoa: “…” ???

Cô hoàn toàn ngơ ngác. Không hiểu sao tối nay Diệp Dư Chiêu lại khác thường như vậy.

Hơn nữa… Cái giọng điệu này… sao cứ kỳ kỳ thế nhỉ?!

Mạc Nguyên cũng nhận ra sự thù địch của Diệp Dư Chiêu. Bản thân hắn vốn đã rất có khí thế, nhưng khí thế của Diệp Dư Chiêu còn mạnh hơn.

Giống như khi hai mỹ nữ xuất hiện cùng một nơi thì dù vô tình hay hữu ý cũng sẽ ngầm so bì nhan sắc.

Đàn ông cũng vậy.

Đặc biệt là khi ở đây còn có một người phụ nữ vô tình trở thành “điểm giao nhau” giữa họ.

Đương nhiên Mạc Nguyên không phải vừa gặp đã yêu Trình Nguyên Hoa, nhưng phản ứng của Diệp Dư Chiêu lại khiến hắn theo bản năng muốn đối đầu.

Trong tình huống thế này, làm gì có người đàn ông nào chịu nhận thua?

Thế là Mạc Nguyên nói: “Tôi cũng đâu phải người ngoài. Tôi và Nguyên Hoa vừa gặp đã rất hợp ý, cả hai đều có thể học hỏi từ đối phương. Không thể xem là người ngoài được. Giúp bạn bè một tay cũng là chuyện nên làm.”

Nói xong, hắn cũng đưa tay nắm lấy chiếc đĩa trên tay Trình Nguyên Hoa.

Một cái đĩa, ba bàn tay.

Ánh mắt hai người giao nhau, sắc bén như dao.

Cả hai đều là những người đàn ông vô cùng tuấn tú.

Diệp Dư Chiêu tuy trẻ hơn một chút, nhưng nhiều năm làm Diệp tổng khiến khí thế của hắn áp đảo hơn.

Còn Mạc Nguyên lại mang sức hút của một người đàn ông trưởng thành. Khóe môi khẽ cong lên, vẻ quyến rũ nam tính gần như đạt điểm tuyệt đối.

Diệp Dư Chiêu đáp trả: “Chỉ cần tôi giúp là được. Tôi quen thuộc nơi này.”

Mạc Nguyên lập tức phản công: “Quần áo anh mặc đắt quá, lỡ bẩn thì phí lắm. Quần áo của tôi thì rất thích hợp để làm việc.”

Ánh mắt Diệp Dư Chiêu càng lạnh hơn, như những lưỡi dao băng.

Đổi là người khác có lẽ đã chùn bước.

Nhưng Mạc Nguyên từng nấu tiệc quốc yến, từng gặp cả các vị lãnh đạo cấp cao, khả năng chịu áp lực cực mạnh.

Hắn không hề nao núng, bình tĩnh nhìn thẳng lại.

Lách tách…

Bầu không khí như có tia lửa điện va chạm giữa hai người.

Trình Nguyên Hoa: “…………”

Sao cả hai người này hôm nay đều kỳ quặc thế không biết?

Cô buông tay, cái đĩa rơi vào tay Diệp Dư Chiêu và Mạc Nguyên.

Rồi cô thản nhiên nói: “Vậy hai người cùng dọn đi nhé. Đúng lúc tôi cũng muốn nghỉ ngơi một lát.”

Diệp Dư Chiêu: “…”

Mạc Nguyên: “…”

Trình Nguyên Hoa đi đến cái ghế nhỏ cạnh bếp lò ngồi xuống, lấy ra vài hạt hướng dương, vừa cắn vừa nói: “À đúng rồi, hai người chẳng phải đều có chuyện muốn nói với tôi sao? Cứ lần lượt từng người nói đi, tôi đang nghe đây.”

Diệp Dư Chiêu: “…………”

Mạc Nguyên: “…………”

“Sao nào? Đến đây có phải lời rồi không?” Sư Huyền cười rạng rỡ, đặt một chậu lớn miến chua cay xuống giữa hai người.

Vương Ký cũng cười: “Thằng nhóc nhà cậu còn nhớ đến tôi cơ đấy!”

Sư Huyền cười khẽ một tiếng, lắc đầu: “Tôi nhớ anh làm gì? Muốn cảm ơn thì cảm ơn bà chủ Trình đi. Cô ấy vẫn nhớ lần trước anh giúp giải quyết chuyện của Từ Ngọc. Anh không lấy tiền của cô ấy nên cô ấy cứ luôn nghĩ phải trả lại ân tình.”

Vương Ký cảm thán: “Bà chủ Trình đúng là người sống rất nghĩa khí.”

Hắn nhận bát đũa từ tay Sư Huyền rồi ngạc nhiên hỏi: “Sao chỉ có bát nhỏ vậy?”

Sư Huyền vừa ăn trước vừa đáp: “Bát lớn đều đem ra múc miến chua cay cho khách bên ngoài rồi. Chúng ta dùng bát nhỏ, tự gắp từ chậu vào mà ăn.”

Vương Ký lắc đầu rồi cũng bắt đầu ăn.

“Ngon thật!” Vương Ký không nhịn được gật đầu, nở nụ cười.

Sư Huyền nhướng mày: “Cuối cùng anh cũng chịu cười rồi đấy. Gần đây anh bị sao vậy? Tâm trạng lúc nào cũng tệ, cả người cũng chẳng biết chạy đi đâu, mãi đến chiều mới quay về.”

Vương Ký khẽ cúi đầu, thậm chí còn dừng cả việc ăn miến chua cay.

Có thể khiến một người kìm được cơn thèm ăn như vậy thì đủ thấy chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.

Ánh mắt Sư Huyền càng thêm khó hiểu, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn.

Vương Ký nhỏ giọng nói: “Tôi nghe nói… sức khỏe của Ca Thần lại xấu đi rồi. Một thời gian trước còn phải nhập viện nữa.”

Sư Huyền kinh ngạc.

Ca Thần đã lui về hậu trường từ lâu, vì vậy chuyện này không lên xu hướng tìm kiếm, nên hắn hoàn toàn không biết.

Gương mặt Vương Ký đầy vẻ áy náy.

Sư Huyền hỏi: “Thế mấy hôm nay anh chạy đi đâu? Anh định làm gì?”

Vương Ký cúi đầu đáp: “Tôi đi tìm ông Ngô Trung Tuyền…”

Hắn thở dài: “Đáng tiếc là dù tôi nhờ người quen, tìm đủ mọi mối quan hệ để đến tận nhà ông ấy thì cũng vô ích…”

Sư Huyền vội hỏi: “Sao lại vô ích?”

Đã tìm đến tận nhà rồi mà vẫn không được à? Không chữa được sao?

Vương Ký thở dài, buồn bã nói: “Con trai của ông Ngô nói ông ấy không có ở nhà. Tôi hỏi khi nào ông ấy về thì cậu ta chỉ bảo là chưa biết ngày trở lại. Tôi đã đợi hai ngày rồi mà vẫn chẳng có tin tức gì.”

“Ông ấy lớn tuổi như vậy, làm sao có thể một mình chạy đi đâu được? Chắc chắn đó chỉ là lời từ chối khéo thôi…”

Nói đến đây hắn càng thấy chán nản.

Dù sao tuổi của ông Ngô cũng đã rất cao, người mà ông ấy nhận chữa trị đều là những nhân vật có thân phận đặc biệt.

Còn bản thân hắn thì là ai chứ?

Bị từ chối ngay ngoài cửa cũng chẳng có gì lạ, chỉ là trong lòng vô cùng thất vọng.

Sư Huyền vỗ vai hắn, an ủi: “Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa. Ăn miến chua cay trước đi. Vui được lúc nào thì cứ vui lúc đó. Đây còn là phần bà chủ Trình đặc biệt để dành lại cho chúng ta đấy!”

“Ừ, được!”

Tối hôm đó làm rất nhiều miến chua cay, nhưng không chịu nổi số người quá đông. Không ít người vốn chẳng đói cũng ăn một bát. Ăn xong một bát lại còn muốn ăn bát thứ hai.

Đến lúc ra về, ai nấy vẫn nhớ mãi không quên, thậm chí còn có cảm giác… Nếu không được ăn thêm một bát nữa thì tối nay chắc ngủ không ngon!

Ngô Trung Tuyền cũng là một trong số đó.

Mấy ngày nay ông đang ở lại quán ăn Trình Ký Mỹ Thực. Miến chua cay đã hết sạch, ông nuốt nước bọt liên tục, chỉ hận không thể ăn thêm hai bát nữa.

Đáng tiếc… Vừa rồi ông đã vào bếp hỏi.

Trình Nguyên Hoa nói một bát cũng không còn, ngay cả miến cũng đã dùng hết, muốn nấu thêm cũng không được.

Ngô Trung Tuyền tiu nghỉu bước ra. Trong bếp ngoài Trình Nguyên Hoa ra còn có hai người đàn ông đẹp trai với bầu không khí vô cùng kỳ lạ đang rửa bát.

Ông đều đã gặp cả hai, một người là khách từng đến ăn ở quán ăn Trình Ký Mỹ Thực trước đây, người còn lại là một trong những đầu bếp ngồi chấm món tại đại hội thưởng thức hôm nay.

Bầu không khí giữa họ kỳ quái đến mức khiến ông đứng đó cũng thấy khó chịu.

Thế là Ngô Trung Tuyền xin Trình Nguyên Hoa một nắm hạt hướng dương rồi đi ra sân sau.

Nhưng vừa bước tới sân sau, ông đã ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn của miến chua cay.

Ông lập tức tăng nhanh bước chân, đi về phía phát ra mùi thơm.

Dưới gốc cây lê, trên chiếc bàn đặt giữa hai ghế nằm có một chậu miến chua cay thật lớn. PTrên hai chiếc ghế nằm là hai người đang ngồi, một người còn trẻ, một người lớn tuổi hơn, mỗi người cầm một chiếc bát nhỏ, vừa gắp miến vừa ăn ngon lành.

Cả một chậu miến chua cay lớn như vậy!

Nhìn mà Ngô Trung Tuyền chỉ biết liên tục nuốt nước miếng.

Dưới đất có một chú chó đen nhỏ, nó đang vẫy đuôi với người trẻ tuổi hơn, miệng phát ra tiếng gầm vừa hung dữ vừa đáng yêu của chó con: “Áo ô!!!”

Sư Huyền bật cười: “Hoàng Thượng à, mày là chó chứ có phải sói đâu. Học cái kiểu tru này ở đâu vậy?”

“Áo ô ——”

Sư Huyền bất lực: “…Không được đâu, thật sự không được. Chủ của mày đã dặn rồi, chỉ cho mày ăn một chút thôi. Mày ăn rồi mà còn đòi nữa à?”

“Áo ô! Áo ô!”

“Không cho! Có tru nữa cũng vô ích!”

Bên cạnh, Vương Ký bật cười thành tiếng: “Phụt…”

Sư Huyền liếc hắn một cái.

Vương Ký cười nói: “Anh nói chuyện với một con chó làm gì? Chẳng lẽ nó hiểu anh nói gì sao?”

Sư Huyền nghiêm túc đáp: “Tuy nó không thể hiểu một trăm phần trăm, nhưng nó thông minh lắm. Đại khái ý mình muốn nói là nó đều hiểu.”

Giọng điệu của hắn vô cùng chắc chắn.

Vương Ký bĩu môi: “Xạo vừa thôi. Chẳng lẽ một con chó còn thành tinh được sao? Tôi thấy anh…” Lời còn chưa dứt thì hắn đã khựng lại.

Bởi vì…

Hoàng Thượng đang trừng mắt dữ dằn nhìn hắn, nhe răng gầm gừ.

Tuy chỉ là một chú cún con nên chẳng có chút uy hiếp nào, nhưng vẫn khiến Vương Ký giật mình.

“Con chó này thật sự thành tinh rồi à?!” Vương Ký kinh hãi.

Sư Huyền tặc lưỡi hai tiếng: “Tôi nói cho anh biết, đừng xem thường Hoàng Thượng. Đạo diễn của chúng tôi thích nó lắm, còn muốn mời nó đóng thêm một bộ phim nữa. Cát-xê người ta đưa ra sắp ngang bằng với tôi rồi.”

“Cái gì cơ?!”

Sư Huyền vừa húp miến vừa xuýt xoa vì cay: “Nhưng bà chủ Trình không đồng ý. Cô ấy nói đóng một bộ là đủ rồi.”

Vương Ký lắc đầu, thở dài: “Đúng là người còn không bằng chó. Một con chó thôi mà kiếm còn nhiều tiền hơn cả con người…”

Sư Huyền trợn trắng mắt nhìn hắn, bất lực nói: “Anh ghen tị à? Hoàng Thượng hiểu được mệnh lệnh của con người, biết người ta muốn nó làm gì, sẵn sàng phối hợp, còn biết diễn cảnh khóc nữa. Anh có hiểu chó đang nói gì không? Nếu anh làm được thì tôi dám đảm bảo anh còn kiếm được nhiều tiền hơn cả Hoàng Thượng.”

Vương Ký: “…”

Nhắc đến cảnh Hoàng Thượng diễn cảnh khóc, ngay cả Sư Huyền cũng không khỏi kinh ngạc.

Đó là phân cảnh khó nhất của cả bộ phim. Khi ấy ai cũng nói chắc chắn sẽ rất khó quay.

Nhưng không ai ngờ được, Hoàng Thượng vốn diễn mãi không đạt, vậy mà sau khi Sư Huyền dọa nó: “Nếu mày không diễn tốt cảnh này thì sẽ không được về gặp chủ đâu!”

Ngay sau đó, trước ánh mắt trợn tròn của tất cả mọi người…

“Bịch!”

Nó lăn ngửa bốn chân lên trời, đôi mắt rưng rưng, rồi cuối cùng chảy xuống một giọt “nước mắt chó” vô cùng quý giá.

Cả đoàn làm phim đều sửng sốt.

Mọi người thi nhau chụp ảnh, quay video, đoàn phim còn cắt riêng đoạn hậu trường đó rồi đăng lên mạng.

Đúng vậy, đó chính là chủ đề hot nhất ngày hôm qua: “Chú chó này thành tinh rồi!”

Bộ phim còn chưa phát sóng, vậy mà Hoàng Thượng đã mang về cho đoàn phim vô số sự chú ý.

Theo yêu cầu của cư dân mạng, đồng thời sau khi được Trình Nguyên Hoa đồng ý, họ còn lập riêng một tài khoản Weibo cho Hoàng Thượng.

Hiện giờ nó đã có lượng người theo dõi khá lớn.

Vừa rồi Sư Huyền còn đăng một đoạn video Hoàng Thượng ăn miến chua cay, khiến cư dân mạng đồng loạt “gào thét” vì quá đáng yêu.

Đợi đến khi bộ phim chính thức lên sóng… Độ nổi tiếng của Hoàng Thượng e rằng sẽ còn tăng mạnh hơn nữa.

— Chú chó nổi tiếng nhất mạng?

Nghĩ đến đó, Sư Huyền không nhịn được mà bật cười.

Đúng lúc ấy, Vương Ký ngồi đối diện bỗng phát hiện có một người đứng ở không xa.

Một người lạ.

Vương Ký nhìn Sư Huyền một cái rồi lập tức đứng dậy, nói với người kia: “Đây là sân sau, khách không được vào đây. Mau ra ngoài đi.”

Ngô Trung Tuyền nhìn chằm chằm vào chậu miến chua cay trước mặt họ rồi hỏi: “Sao hai người lại có nhiều miến chua cay thế?”

Mày Vương Ký càng nhíu chặt hơn, giọng nói cũng trở nên gay gắt: “Mau ra ngoài! Không được đứng đây nữa. Nếu không tôi sẽ báo ông tội tự ý xâm nhập nhà người khác!”

Hắn không cố tình hung dữ, mà bởi vì Sư Huyền đang ở đây.

Nếu bị người khác phát hiện thì sẽ lại có vô số phóng viên kéo tới. Hơn nữa, nếu giới truyền thông biết Sư Huyền thường xuyên xuất hiện ở quán ăn Trình Ký Mỹ Thực thì bà chủ Trình và mọi người chẳng phải sẽ bị làm phiền đến chết sao?

Vương Ký từng là phóng viên giải trí, hắn hiểu một tin tức có giá trị đáng giá đến mức nào, cũng hiểu vì tiền mà đám phóng viên giải trí có thể làm những chuyện gì.

Cho nên điều đầu tiên hắn nghĩ đến là… Không thể để người này nhìn thấy Sư Huyền!

Ngô Trung Tuyền nghe vậy thì nổi giận: “Thế nào gọi là tự ý xâm nhập nhà người khác? Tôi là khách của bà chủ Trình! Mấy ngày nay tôi vẫn ở quán ăn Trình Ký Mỹ Thực! Tôi còn chưa hỏi hai người là ai đây! Sao lại trốn ở đây ăn miến chua cay?”

Ngô Trung Tuyền cũng rất tức giận, với thân phận và địa vị của ông, đi đến đâu cũng được người khác cung kính tiếp đón.

Vậy mà người này lại dám cư xử vô lễ với ông như thế.

Hơn nữa, thân phận của hai người này cũng thật đáng nghi.

Hôm nay mọi người ở quán ăn Trình Ký Mỹ Thực đều bận rộn giúp việc, đến giờ ăn cơm thì ai cũng ăn ở bên ngoài. Làm gì có ai trốn ra phía sau để ăn riêng?

Ngô Trung Tuyền nhìn hai người với ánh mắt đầy nghi ngờ, ánh mắt của ông chạm phải ánh mắt của Vương Ký, cả hai đều tỏ rõ vẻ không vui.

Đúng lúc ấy, Sư Huyền quay đầu lại rồi lên tiếng hỏi: “Ông cụ, ông có chuyện gì vậy?”

Ông lão này rất có thể thật sự là khách của Trình Nguyên Hoa, dù sao họ cũng đã rất lâu không trở về đây. Hôm nay mới vừa đến, nên hoàn toàn không biết gần đây quán ăn Trình Ký Mỹ Thực có những vị khách nào đang lưu trú.

Người kia đi thẳng về phía họ, rõ ràng là có chuyện muốn nói.

Ngô Trung Tuyền kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh bàn, tức là ngồi đối diện hai người. Trên gương mặt ông hiện lên vẻ do dự.

Dù sao thì… Vừa mới cãi nhau với người đàn ông kia xong, giờ lại mở miệng xin ăn miến chua cay, liệu có ổn không?

Vương Ký cũng nhận ra mình đã hiểu lầm, lập tức đổi sang giọng khách sáo hơn: “Xin hỏi chú có chuyện gì không?”

Hắh lại hỏi thêm lần nữa.

Ngô Trung Tuyền đáp: “Tôi muốn ăn miến chua cay.”

Sư Huyền: “…”

Vương Ký: “…” ???

Ngô Trung Tuyền ho khan một tiếng rồi nói đầy lý lẽ: “Vừa rồi cậu cư xử với tôi bất lịch sự như thế. Giờ chia cho tôi một ít miến chua cay thì có sao đâu?”

Ông cũng đã già lắm rồi, chẳng biết còn sống được bao lâu nữa.

Những đêm yên bình còn lại cũng chẳng còn nhiều, tối nay ông chỉ muốn được ăn thêm một bát miến chua cay rồi mới đi ngủ. Nếu không được thỏa mãn thì ông sẽ ngủ không ngon, tâm trạng cũng không tốt, như vậy chẳng phải là lãng phí cuộc đời sao?

Sau khi tự thuyết phục bản thân “mặt dày” một chút, Ngô Trung Tuyền lập tức cảm thấy chuyện mình làm hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Vương Ký thật sự chịu thua. Vốn dĩ hắn đã không có thiện cảm với ông lão nóng nảy này. Dù việc hiểu lầm đúng là lỗi của hắn, nhưng đối phương lại ngang nhiên đòi chia miến chua cay!

Thật là…

Vương Ký cố nén cơn bực, giải thích: “Vậy tôi xin lỗi chú. Tôi hiểu lầm chú là người lạ. Chỗ chúng tôi không tiện tiếp khách nên không thể để người khác vào.”

“Không tiện chỗ nào?” Ngô Trung Tuyền hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cậu là người nổi tiếng chắc?”

Vương Ký: “…”

Hắn thật sự bó tay với kiểu ông già bướng bỉnh như vậy.

Sư Huyền đành lên tiếng giải thích: “Là tôi không tiện. Tôi làm trong giới giải trí, cũng có chút danh tiếng. Nếu bị chụp ảnh thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến quán ăn Trình Ký Mỹ Thực. Mong ông thông cảm.”

Lúc này Ngô Trung Tuyền mới chuyển ánh mắt sang nhìn kỹ Sư Huyền, nheo mắt quan sát hồi lâu.

Một lúc sau, ông bình thản nói: “Không quen.”

Sư Huyền: “…”

Vương Ký: “… Miến chua cay là phần của tôi và cậu ấy. Nếu chú muốn ăn thì cứ đi hỏi bà chủ Trình.”

Ngô Trung Tuyền đáp ngay: “Nếu chỗ bà chủ Trình còn thì tôi cần gì phải tìm các cậu?”

Thế là Vương Ký bùng nổ: “Này, ông già! Đây không phải nhà ông. Ông tưởng ai cũng phải chiều ông chắc? Đi đi đi, đừng làm phiền bọn tôi ăn cơm nữa.”

Ngô Trung Tuyền đúng là kiểu người cả đời được người khác nâng niu, càng lớn tuổi lại càng giống một ông lão nghịch ngợm, trẻ con.

Nhưng suy cho cùng ông cũng không có ý xấu, thấy cả hai đều không chịu chia cho mình một bát, ông đành đứng dậy với vẻ tủi thân.

Gương mặt đầy vẻ oan ức, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Người nổi tiếng thì ghê gớm lắm sao?”

“Tôi cũng là người nổi tiếng đấy!”

“Tái Biển Thước cơ mà! Danh tiếng của tôi còn lớn hơn các cậu nhiều!”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc