Từ hơn hai trăm năm trước, trong giới bắt quỷ trừ yêu có ba gia tộc đứng đầu, dần dần thôn tính các thế lực khác.
Khác với nhà họ Lý theo trường phái tấn công trực diện, nhà họ Diệp và nhà họ Chung Ly đều thích nghiên cứu bí thuật hơn.
Nhà họ Chung Ly nổi tiếng với kỳ môn độn giáp, mê cung và khóa cơ quan không ai sánh bằng. Họ còn có thể bắt quỷ, luyện quỷ, có hẳn một hệ thống riêng, là vương giả của màn đêm.
Còn nhà họ Diệp thì thích những thứ tà môn lệch lối hơn, thích bí thuật hơn, càng thích những phương pháp không ai giải nổi.
Thậm chí còn có lời đồn rằng, nguồn gốc của nhà họ Diệp chính là cổ thuật. Sở dĩ nhà họ Diệp lấy phụ nữ làm chủ, là bởi vì cổ thuật vốn dĩ phụ nữ giỏi hơn. Phụ nữ nhà họ Diệp, ít nhiều gì cũng đều là hậu nhân của cổ thuật.
Đương nhiên, cổ thuật cũng chia thành nhiều môn phái, có phái sẵn lòng truyền dạy, cũng có phái không muốn truyền dạy.
Trong đó, có hai loại cổ thuật là kỳ lạ nhất.
Một loại là bí cổ thuật, chủ yếu giỏi nuôi quỷ, tạo quỷ và điều khiển côn trùng.
Mặc dù bây giờ rất nhiều loại cổ đều lấy nó làm nền tảng, nhưng muốn luyện thành loại cổ thuật thượng đẳng nhất thì không phải ai cũng làm được. Hơn nữa cổ thuật thường không được đem ra ngoài ánh sáng, nên người luyện cổ mạnh nhất chỉ nghe danh chứ không thấy mặt.
Bởi vì những ai từng gặp cô ta, đều sẽ trở thành vật nuôi cổ trong tay cô ta.
Loại còn lại là huyết cổ.
Đúng như cái tên của nó, người trong tộc lấy máu làm mạng sống, dùng máu để luyện đủ loại cổ thuật.
Nghe nói bộ tộc này giống như nữ nhi quốc, chỉ có phụ nữ, sống sâu trong núi, không tiếp xúc với người ngoài. Việc tuyển người có tiêu chuẩn vô cùng nghiêm ngặt, quy củ khắt khe chẳng kém gì nữ nhi quốc.
Chỉ là không biết vì lý do gì, vào một đêm hắc nguyệt phong cao, cả thôn đã bị tàn sát sạch sẽ. Kể từ đó không còn ai sử dụng huyết cổ nữa, phương thức của họ cũng trở thành một bí ẩn.
Đó là những gì Lý Ương kể.
Tôi chớp mắt nghe hắn kể câu chuyện.
Câu chuyện thì luôn hấp dẫn, chỉ là kết cục lại quá bi thảm.
Nếu họ đã lựa chọn sống sâu trong núi, thì hẳn là đã chọn một cuộc sống không tranh với đời. Vậy rốt cuộc là vì lý do gì, mà lại phải nhận lấy kết cục thê thảm như vậy?
Lý Ương đổi giọng, nhìn tôi nói: “Việc sử dụng huyết cổ là bí mật. Tôi cũng chỉ vô tình đọc được vài dòng ghi chép về cổ thuật của họ trong tàng thư các của nhà họ Lý, nên mới biết được đôi chút.”
“Họ giỏi nhất là dùng máu, đương nhiên cũng biết cách bảo quản máu hoàn hảo. Nghe nói họ có thể giữ máu của một người đã chết cả trăm năm vẫn tươi mới không khác gì vừa mới lấy ra từ cơ thể người đó. Đương nhiên, nếu người đó vẫn còn sống thì càng tốt.”
“Anh vừa nói rồi đấy, họ đã bị tiêu diệt từ hơn hai trăm năm trước.” Hân Thích khinh thường nói: “Nếu đã vậy, thì chuyện đang xảy ra bây giờ nên được suy xét từ góc độ khác.”
“Tôi chỉ cảm thấy có hơi giống thôi mà.” Lý Ương là người bất lực nhất trước Hân Thích. Cô nói một câu, hắn tuyệt đối không dám cãi lại ba câu.
Hân Thích chỉ vào năm chiếc lọ nhỏ kia, rồi nói tiếp: “Phần lớn số máu này tôi không biết là của ai. Chỉ có lọ mới nhất này, vừa hay tôi biết, là của nữ chính đầu tiên của bộ phim.”
Nữ chính đầu tiên là một nữ minh tinh từng nổi đình nổi đám vào thời điểm đó. Đại khái giống như Cù Lâm Tử và Tiết Băng Băng, đều là kiểu ngôi sao chỉ sau một đêm đã nổi tiếng.
Ban đầu cô ta chỉ là người mẫu ảnh. Sau khi bám được vào nhà họ Diệp, đúng là một bước lên mây.
Đương nhiên, người cô ta bám vào không phải Diệp Thu Mặc, mà là Diệp Ấu Di.
Bám vào phụ nữ mà nhận được lợi ích còn nhiều hơn đàn ông, chuyện như vậy đúng là chỉ có ở nhà họ Diệp.
Nhân vật nữ chính đầu tiên chúng tôi cũng không quen lắm. Vì đã tiếp nhận vụ án này, Hân Thích cũng đã làm một số công tác chuẩn bị, trong đó bao gồm việc thu thập mẫu máu của cô ta tại hiện trường.
Mặc dù chỉ là một chút nhỏ chưa bằng hạt đậu nành, nhưng với Hân Thích như thế cũng đã đủ rồi.
“Liệu vụ lần này có giống những lần trước không, chỉ là chúng ta nghĩ quá nhiều rồi?” Tiêu Diễn đột nhiên lên tiếng bên cạnh.
Lý Ương nghĩ một chút, nghiêng đầu phân tích: “Những nữ chính trước đó đều chết rất bình thản. Từ biểu cảm và tình trạng cơ thể của họ, không thấy dấu hiệu từng chống cự.”
“Chúng ta không tìm được bất kỳ chứng cứ nào, nên chỉ có thể kết luận là tự sát.” Tiêu Diễm tiếp lời: “Nhưng tôi lại không nghĩ vậy, lý do rất đơn giản…”
“Cho dù là người tự sát đi nữa, khi đối mặt với đau đớn, phản ứng bản năng của con người chắc chắn là giãy giụa.” Hân Thích tiếp lời Tiêu Diễn. Những lời này do cô nói ra thì có tính thuyết phục hơn: “Ví dụ như một người nhảy xuống biển tự sát, họ cũng sẽ vô thức túm lấy bất cứ thứ gì có thể nắm được, như rong biển, thậm chí là cá bơi ngang qua. Tôi chưa từng thấy một cặp đôi tự sát vì tình nào mà lại có thể nắm chặt tay nhau đến chết, chết đúng như họ tưởng tượng cả. Phim ảnh đều là lừa người.”
“Đúng vậy, tôi đã thấy vài trường hợp. Thực tế, thi thể của họ đều rất dữ tợn, hoàn toàn không giống như họ mong muốn.” Tiêu Diễn gật đầu nói.
Nói như vậy, những nữ chính trước đây chết quá mức kỳ lạ.
Không có vết thương, mọi chứng cứ đều chỉ ra là tự sát, nhưng lại không hề có dấu hiệu giãy giụa, cứ thế yên bình mà chết.
Tôi nhớ Cù Lâm Tử đã chết trong phòng tắm của mình, ngâm trong nước, biểu cảm không hề đau đớn, ngược lại còn có chút an tĩnh.
Không ai biết rốt cuộc các cô ấy đã trải qua điều gì.
“Chúng ta cũng không có chứng cứ để liên hệ vụ lần này với những vụ trước.” Lý Ương khoanh tay, ngón tay không ngừng gõ lên cánh tay: “Phải biết lần này cách chết của Tiết Băng Băng thật sự quá thê thảm, rõ ràng khác với trước đây.”
Thực ra khi nói những lời này, đạo sĩ thúi kia vô cùng cẩn thận. Hắn nói mỗi chữ lại liếc sang tôi một cái, như sợ tôi tức giận hoặc bị động thai vậy.
“Chúng ta không biết trong phòng của Tiết Băng Băng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.” Tiêu Diễn tiếp tục nói.
Lý Ương vỗ tay, lần này thật sự làm tôi giật mình. Anh ta xin lỗi cười với tôi, rồi nói: “Ý cậu là, có thể lúc Tiểu Ly tới thì cô ta đã chết rồi, giống như những người phụ nữ trước?”
Tiêu Diễm gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Dù sao những gì anh ta nói cũng không có chứng cứ, không đứng vững được.
Ba người bọn họ lại cùng nhìn về phía tôi, hy vọng tôi có thể cung cấp chút manh mối.
Nhưng đáng buồn là, tôi không có manh mối nào cả. Tôi không biết gì, thậm chí còn biết ít hơn cả những gì họ suy đoán.
Bốn người chúng tôi chỉ có thể nhìn nhau trân trối, cho đến khi Hân Thích đột nhiên đứng dậy đi tới trước mặt tôi, đưa hai ngón tay đặt lên cổ tay tôi.
Cô dừng lại đúng một phút, sau đó quay sang nói với Lý Ương và Tiêu Diễn: “Có lẽ chúng ta đều đã đánh giá thấp đứa bé trong bụng cô ấy. Đó là một thứ còn lợi hại hơn cả Na Tra. Tô Ly sắp sinh rồi.”