Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 862: Con Người Luôn Có Một Bước Ngoặt Như Thế

← Chap trước
Chap sau →

Nhìn biểu cảm của U Dung thì có vẻ như bọn họ hoàn toàn không biết những chuyện này.

Người của U tộc chỉ biết năm đó Diệp Ấu Di đáng thương quay về nương nhờ họ, rồi cuối cùng lại phản bội họ. Những chuyện còn lại, họ cũng chẳng cần biết đến.

Dù là trưởng lão như U Dung thì cũng chỉ biết một chút nội tình, hoàn toàn không rõ chi tiết đến vậy.

Thân thế của Diệp Ấu Di quả thật khiến người ta nghe mà xúc động, cảm thấy cuộc đời cô ta quá mức gian truân.

Nếu cô ta là một người phụ nữ tích cực hướng thiện, còn tôi là đàn ông, có lẽ tôi cũng sẽ không nhịn được mà muốn yêu thương, che chở cho cô ta thật nhiều.

Nhưng đáng tiếc, cô ta lại lựa chọn con đường báo thù tà ác.

Rõ ràng cô ta vốn xứng đáng có được một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Dù thế nào đi nữa, trong lòng mọi người đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra tiếp theo.

Ngay cả đạo sĩ cũng đã xuất hiện, điều đó chứng minh mẹ của Diệp Ấu Di thật sự mang nỗi sợ hãi cực lớn đối với cô ta, đến mức không tiếc để đạo sĩ mang chính máu mủ ruột thịt của mình đi.

“Việc đạo sĩ xuất hiện đã nhắc nhở Vương gia cha tôi một chuyện, đó là so với mẹ tôi, tôi mới chính là mấu chốt của mọi thứ. Ông ta biết nếu muốn có được sức mạnh, thì nên tìm đến tôi.”

Diệp Ấu Di cười nhạt rồi nói tiếp: “Thật nực cười. Năm đó tôi mới tám tuổi, đã trải qua tám năm dài đằng đẵng và tăm tối trong Vương phủ, vậy mà vào một đêm trăng tối gió lớn, ông ta lại đến phòng tôi đưa tôi đi.”

“Ông ta nói muốn cho tôi cuộc sống tốt hơn, nhưng thực chất là muốn tôi giúp ông ta. Ông ta có thể bảo vệ tôi, không để tên đạo sĩ kia mang tôi đi.”

“Tôi không phản kháng ông ta. Tại sao tôi phải phản kháng cha ruột của mình chứ?”

“Ông ta lập tức ngồi xe ngựa đưa tôi rời đi trong đêm, tới một biệt viện của ông ta. Nhưng đời đúng là khó lường. Vị Vương gia tự phụ đó nuôi một mỹ nhân trong biệt viện, không ngờ người phụ nữ ấy đã không chịu nổi cô đơn mà lén lút dan díu với kẻ khác từ lâu.”

“Chúng tôi đi ngay trong đêm và bắt gặp chuyện gian tình đó.”

“Tên gian phu kia cũng là người có thế lực. Để tránh chuyện bị bại lộ, hắn muốn giết chúng tôi diệt khẩu. Mục tiêu đầu tiên đương nhiên là tôi, đứa trẻ nhìn còn rất nhỏ tuổi.”

“Khi thanh kiếm đâm về phía tôi, để tự bảo vệ bản thân, tôi theo bản năng sử dụng linh lực. Phải biết rằng trong tám năm đầu tiên ấy, tôi chỉ biết mình khác người, chứ hoàn toàn không biết cách sử dụng sức mạnh của mình.”

“Con người chỉ khi đến thời khắc quan trọng nhất, vì một chuyện nào đó, mới có thể kích phát nội lực.”

“Haha… nghe thật nực cười phải không?”

“Người đó cứ như vậy trơ mắt nhìn tôi, rồi chết đi.”

“Từ lúc sinh ra tôi đã có một hàm răng sắc nhọn. Khi người đó ngã xuống, tôi lập tức bổ nhào lên người hắn, cắn vỡ hộp sọ, hấp thu tinh hoa của hắn, tiện thể ăn luôn cả óc.”

“No… thật sự rất no. Tôi chưa từng cảm thấy no như vậy.”

“Người phụ nữ đứng bên cạnh hét chói tai, thật khiến người ta chán ghét. Tôi tiện tay cũng hấp thu luôn bà ta. Cái chết của họ giống hệt bà đỡ năm đó.”

“Lúc đầu, vị Vương gia cha tôi đứng bên cạnh còn vô cùng sợ hãi. Ông ta trốn trong góc, sợ đến mức gần như tè ra quần.”

“Nhưng khi ông ta nhìn thấy tôi thật sự lợi hại, thấy chuyện của bà đỡ năm đó là thật, nhìn thấy máu cùng óc còn dính bên miệng tôi…”

“Ông ta vậy mà lại cười.”

“Khoảnh khắc ấy tôi mới biết, con người mới chính là sự tồn tại đáng sợ nhất.”

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt rồi siết nhẹ cánh tay Diệp Vân Phi.

Có lẽ vì chúng tôi đã chứng kiến quá nhiều chuyện như thế này, nên khi Diệp Ấu Di miêu tả, trong đầu liền không tự chủ hiện ra cảnh tượng lúc đó.

Dù sao tôi cũng từng tận mắt nhìn thấy một đám côn trùng hút sạch não của Doãn Tầm. Cho nên khi nghe Diệp Ấu Di kể, tôi thật sự cảm thấy buồn nôn.

Tuy chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, nhưng với trí tưởng tượng khác người của Diệp Vân Phi, ông ấy đương nhiên cũng không khó để hình dung ra hình ảnh đó.

Tôi bất ngờ bóp cánh tay ông ấy làm ônt giật nảy mình. Tôi rõ ràng cảm nhận được ông run lên một cái, rồi dùng ánh mắt đầy ai oán nhìn tôi.

Tôi nhún vai, bày ra vẻ mặt kiểu “Lỗi tại tôi à?”, dù sao thì bây giờ chúng tôi vẫn đang ở trong tình cảnh nguy hiểm, ông ấy lơ là cảnh giác như vậy là không đúng.

Ừm, chính là thế đấy.

Cảm nhận được tiếng động bên phía chúng tôi, Diệp Ấu Di khinh thường liếc sang một cái, hoàn toàn chẳng buồn để ý, tiếp tục nói: “Đáng tiếc là khoảng thời gian tốt đẹp ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Mà cái không lâu này thật sự là rất ngắn.”

“Vương gia cha tôi vừa định tìm cách giấu hai cái xác kia đi, thì trên xà nhà đã xuất hiện bóng dáng của tên đạo sĩ đó.”

“Dao động linh lực và mùi máu tanh từ tôi đã thu hút sự chú ý của hắn, khiến hắn lần theo tới tận đây.”

“Sau khi nhìn thấy vết máu trên đất cùng hai cái xác kia, tên đạo sĩ lập tức tin chắc mẹ tôi nói không sai, tôi là một sự tồn tại đáng sợ, chỉ mang đến tai họa cho người khác.”

“Vì thế hắn quyết định không đưa tôi đi nữa, mà muốn trực tiếp thu phục tôi tại chỗ, biến tôi thành linh khí và lô đỉnh của hắn.”

“Thậm chí hắn còn cho rằng khí tức hắc ám của tôi đã ảnh hưởng đến Vương gia cha tôi, nên ông ta mới trở thành như vậy.”

Diệp Ấu Di lại cười, nụ cười bi thương đến cực điểm. Cô ta chớp mắt hai cái rồi nói với U Dung: “Bà nhìn xem, bà nghe xem, bọn họ có quá đáng không?”

“Chưa nói đến chuyện của Vương gia cha tôi, chỉ riêng tên đạo sĩ đó thôi, hắn vậy mà muốn thu tôi làm lô đỉnh.”

“Bà cũng biết mà đúng không? Lô đỉnh là loại tồn tại như thế nào. Bà càng hiểu rõ hơn, nếu biến thành linh khí thì tôi sẽ trở thành thứ gì.”

“Quan trọng nhất là, một mặt hắn nói tôi hắc ám và đáng sợ ra sao, rằng sự tồn tại của tôi chỉ mang đến tai họa, nhưng mặt khác lại muốn thu tôi làm của riêng.”

“Tên đạo sĩ đó… cũng chỉ là vì bản thân hắn mà thôi!”

“Ngay khi hiểu ra chuyện đó, dù mới chỉ tám tuổi, tôi vẫn theo bản năng biết rằng, trở thành lô đỉnh hay linh khí, hoặc trở thành công cụ cho Vương gia cha tôi sử dụng, đều không phải chuyện gì tốt đẹp.”

“Tôi đã có quá nhiều ký ức đau khổ rồi, tôi không muốn có thêm nữa.”

“Chưa đến nửa giây, tôi đã đưa ra quyết định.”

“Ra tay trước để chiếm lợi thế.”

Chỉ cần nhìn việc hiện giờ Diệp Ấu Di vẫn đứng trước mặt chúng tôi thì chẳng cần nghe quá trình cũng biết kết cục sẽ thế nào.

Sau khi hấp thu tinh khí và linh lực của tên đạo sĩ đó, Diệp Ấu Di quả thật như được tái sinh.

Ít nhất cô ta đã hiểu được một chuyện, linh lực của mình nên sử dụng thế nào, và bản thân cô ta thực sự rất mạnh.

Con người ai cũng có tình cảm dành cho mẹ. Dù Diệp Ấu Di đau khổ đến đâu, cô ta vẫn cảm thấy có mẹ vẫn là điều tốt đẹp.

Vì thế sau khi xử lý xong chuyện của tên đạo sĩ, cô ta mang theo đầy thương tích quay về Vương phủ để tìm mẹ mình.

Điều cô ta nhận được là một ánh mắt kinh hoàng tột độ.

Phải biết là vào thời điểm đó, tên đạo sĩ kia ít nhất cũng được xem như tồn tại đứng hàng thứ hai thiên hạ. Ngay cả hắn còn không xử lý nổi Diệp Ấu Di, thì mẹ cô ta hiểu rất rõ, đứa trẻ này thật sự không thể giữ lại nữa.

Diệp Ấu Di tận mắt nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt mẹ mình.

Rồi nỗi sợ ấy dần bị bà ép xuống.

Bà mỉm cười nhìn Diệp Ấu Di, muốn gọi cô ta lại gần bên mình.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc