Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 863: Mọi Chuyện Đều Cần Đúng Thời Cơ

← Chap trước
Chap sau →

Một đứa trẻ tám tuổi thì có thể có suy nghĩ gì chứ?

Đó chính là tiếng lòng của mẹ Diệp Ấu Di.

Bao nhiêu năm qua, hai mẹ con luôn ở bên nhau cả ngày. Bà chỉ dạy con gái đọc sách viết chữ, dạy cô phải làm người dịu dàng lương thiện. Vì thế, mẹ Diệp Ấu Di cho rằng mọi chuyện vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát của mình.

Ít nhất khi nhìn những vết thương trên người Diệp Ấu Di, bà biết chắc hẳn mấy người kia đã khiến cô bé sợ hãi.

Là một người mẹ, bà tin mình nhất định có thể khiến Diệp Ấu Di ngoan ngoãn nghe lời mà không ai hay biết.

Điều bà không biết, chính là suy nghĩ thật sự trong lòng con gái.

Trong lòng Diệp Ấu Di tám tuổi, cô vẫn muốn cho mẹ mình thêm một cơ hội.

Dù sao đó cũng là mẹ ruột của cô.

Vì vậy cô nghĩ, nếu lúc này mẹ đứng về phía mình, cô sẽ đưa mẹ cùng rời đi. Nơi này chắc chắn không còn là chốn dung thân của hai người nữa.

Cô từng nghe mẹ kể bà sống trong núi sâu, kể về chuyện của U tộc.

Chỉ là mẹ cô mãi mãi không thể ngờ được, rất nhiều chuyện bà đều vô tình kể cho Diệp Ấu Di nghe ngay trong lúc ngủ mơ.

Không phải mẹ cô mắc chứng nói mớ, mà là sau một lần tình cờ nghe được lời mê sảng khi bản thân không ngủ được, Diệp Ấu Di bắt đầu cố ý đánh cắp tin tức vào ban đêm.

Cô dùng linh lực còn chưa thể hoàn toàn khống chế của mình để thao túng suy nghĩ của mẹ.

Mẹ cô vốn đã muốn tìm ai đó để tâm sự, vốn luôn muốn trở về, lại chính vì Diệp Ấu Di mà không thể quay về được. Vì vậy bà rất dễ dàng rơi vào vòng xoáy linh lực hắc ám ấy, rồi trong vô thức nói ra tất cả những điều mà Diệp Ấu Di muốn biết.

Nhờ vậy mà Diệp Ấu Di biết đến nơi đó.

Biết được nguồn gốc của mình.

Biết rằng ở đó còn có rất nhiều người giống như cô.

Trong lòng cô từ lâu đã có tính toán riêng, cô muốn cùng mẹ quay về.

Nhưng hiện tại xem ra, chuyện đó dường như không thể xảy ra nữa.

Khi mẹ dang tay gọi cô lại gần, cô rõ ràng cảm nhận được sát ý trong ánh mắt bà.

Sau khi hấp thu linh lực của tên đạo sĩ, Diệp Ấu Di đã không còn là đứa trẻ ngây thơ năm nào nữa.

Chỉ là mẹ cô vẫn chưa nhìn thấu điều đó mà thôi.

Đương nhiên Diệp Ấu Di đã có chuẩn bị. Nhưng khi tiến lại gần mẹ mình, cô không ngờ rằng bà lại lấy linh khí ra, muốn trực tiếp giết chết cô.

Thế nhưng cô nhẹ nhàng né tránh được nhờ thân hình nhỏ bé của mình.

Khi nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của mẹ, cô bật cười.

Nụ cười ấy yêu dị đến lạ thường, hoàn toàn không giống của một đứa trẻ tám tuổi chút nào.

Vừa nhìn thấy nụ cười đó, người mẹ lập tức hiểu ra, đứa con này đã sớm vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nhưng bà hiểu ra quá muộn rồi.

Mọi thứ từ lâu đã không còn đi theo quỹ đạo ban đầu nữa.

Ngày hôm đó, Diệp Ấu Di tàn sát toàn bộ Vương phủ, hấp thu thêm rất nhiều dinh dưỡng.

Cô không hủy diệt mẹ mình.

Cô mang mẹ rời đi, tới một nơi hẻo lánh ít người lui tới, bắt đầu cuộc sống mới.

Bề ngoài trông giống như một người mẹ đáng thương dẫn theo đứa con nhỏ đến đây, nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ dân làng.

Nhưng trên thực tế, tất cả đều luôn nằm dưới sự thao túng của Diệp Ấu Di. Cô ta mang theo ác ý và lời nguyền mà sống trên thế giới này.

Diệp Ấu Di biết hiện tại mình vẫn chưa thể quay về U tộc, vì thời cơ còn chưa chín muồi, cô ta vẫn chưa đủ mạnh.

Nguồn sức mạnh hắc ám trong lòng cô ta luôn rục rịch trỗi dậy, còn cô ta thì cố gắng học cách khống chế nó, nếu không cô ta không thể đảm bảo bản thân có thể toàn thân rút lui.

Trong lòng Diệp Ấu Di, mẹ mình mới là kẻ phản bội lớn nhất.

Vì thế cô ta luôn nghĩ mọi cách để hành hạ mẹ mình, từng chút một hút lấy linh lực của bà, giống như loài kiến tha lương thực vào hang, không bỏ sót chút dinh dưỡng nào.

Cứ như vậy, cô ta lớn lên đến tuổi thiếu nữ, còn mẹ cô cuối cùng cũng không chống đỡ nổi mà chết đi.

Phải biết rằng bà đã muốn chết từ rất lâu rồi.

Mỗi lần bà muốn tự sát, Diệp Ấu Di đều tìm đủ mọi cách khiến bà sống không bằng chết, khiến bà hoàn toàn không thể chết được.

Khi đứng nhìn thi thể mẹ mình, trên gương mặt Diệp Ấu Di lại hiện lên nụ cười.

Cô ta biết… thời cơ đã đến.

Cô ta muốn tất cả những kẻ đó phải trả giá.

Cô ta không hiểu vì sao sự ra đời của mình lại bất công như vậy, vì sao ngay cả mẹ ruột cũng sợ hãi mình, vì sao mình phải trải qua tất cả những điều này.

Mang theo hận ý ấy, cô ta lên đường.

Sau vài năm lưu lạc, cuối cùng cô ta cũng quay về được U tộc.

Cũng là thành viên U tộc duy nhất khi còn nhỏ mà có thể tự mình tìm đường trở về.

Không có người dẫn đường, người của U tộc luôn sống vô cùng cẩn trọng, nên sự trở về của cô ta dĩ nhiên không được hoan nghênh.

Nhưng khi cô ta thêm mắm dặm muối kể lại câu chuyện của mình và của mẹ cho tộc trưởng nghe, cô ta tự nhiên được bảo vệ.

Cô ta biết mẹ mình là em gái ruột của vị tộc trưởng hiện tại, chuyện này từ lâu đã khắc sâu trong lòng cô ta.

Tổng thể khí chất của cô ta rất giống mẹ mình. Cô ta còn cố tình mang theo tín vật mẹ luôn mang bên người, bởi vì khuôn mặt cô ta lại quá giống Vương gia cha mình.

Những lời Diệp Ấu Di nói với tộc nhân, một nửa là thật, một nửa là giả.

Sự thật là tất cả những trải nghiệm đó đều từng xảy ra.

Dối trá là phần lớn những bi kịch ấy, thủ phạm thật sự chính là cô ta, chứ không phải câu chuyện mà cô ta bịa ra về Vương gia cha mình.

Trước khi tới đây, cô ta đã luyện tập câu chuyện đó vô số lần, luyện đến mức ngay cả bản thân cũng gần như tin rằng mình đã đau khổ sống qua những năm tháng ấy như thế nào.

Tộc trưởng đối xử với cô ta rất tốt.

Dù rất nhiều người không tin cô ta, tộc trưởng vẫn kiên định lựa chọn tin tưởng.

Bởi vì tộc trưởng cảm thấy mình đã quá có lỗi với em gái, mới khiến em ấy phải trải qua những chuyện như vậy.

Diệp Ấu Di chính là đã nắm lấy điểm yếu ấy của phụ nữ.

Khi nhìn thấy tộc trưởng siết chặt tín vật của mẹ mình, cô ta biết bản thân đã thành công được một nửa rồi.

Sau vài năm sống trong tộc, học được một số phương pháp tu luyện, Diệp Ấu Di phát hiện nguồn sức mạnh hắc ám luôn xao động trong cơ thể mình bắt đầu có thay đổi.

Dần dần cô ta cảm nhận được nơi này tồn tại vấn đề gì đó.

Ngay từ lúc vừa đặt chân lên mảnh đất này, cô ta đã cảm nhận được một luồng sức mạnh vô cùng hắc ám.

Nguồn sức mạnh đó suýt nữa đã nuốt chửng cô ta, khiến cô ta hôn mê giữa núi hoang suốt ba ngày ba đêm, như thể vừa đi một vòng dưới địa ngục trở về.

Chính trong tình trạng thê thảm như vậy mà cô ta được phát hiện.

Mức độ đáng thương khi xuất hiện của cô ta cũng khiến hình tượng cô ta tốt lên đôi chút.

Nhưng cô ta biết, những người ở đây đều đang cố gắng áp chế nguồn sức mạnh hắc ám ấy, vì vậy cô ta buộc phải che giấu bản thân thật kỹ.

Việc bị phát hiện lúc đang hôn mê là một thử thách cực lớn đối với cô ta.

Người phát hiện ra cô ta chính là U Dung.

Khi U Dung tìm thấy cô ta, bà đã cảm nhận được một nguồn sức mạnh hắc ám.

Vì thế bà luôn không quá tin tưởng người phụ nữ này.

Nhưng sự quan tâm của tộc trưởng dành cho cô ta khiến bà không thể nói ra lời phản đối.

U Dung từ đầu đến cuối vẫn luôn mang lòng đề phòng với Diệp Ấu Di hay đúng hơn là U Lâm.

Diệp Ấu Di đã kế thừa tên của mẹ mình: U Lâm.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc