Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 882: Nghịch Chuyển

← Chap trước
Chap sau →

Tôi không hiểu, cũng không biết rốt cuộc U Dung đang cố chấp điều gì.

Rõ ràng mấy người chúng tôi đều ở đây, nếu liên thủ đối phó Diệp Ấu Di thì không phải là không có cơ hội thắng.

Thế nhưng U Dung lại cố tình dùng U Linh Hoa, dùng cách khiến chính bản thân mình tiêu vong này để đối phó Diệp Ấu Di.

Lẽ nào chỉ là vì cái gọi là cảm giác vinh dự của tộc đàn sao?

Tôi luôn cảm thấy U Dung vẫn còn chuyện giấu chúng tôi.

Mà những chuyện đó có liên quan đến U Hạ.

U Dung vẫn muốn giữ lại hình tượng của U Hạ trong tộc U, cho dù cô ấy chết ở đây, cho dù để Diệp Ấu Di chết ở đây, người của cả tộc U vẫn sẽ mãi tưởng nhớ U Hạ.

Ngược lại, người đáng thương thật sự lại là U Lâm, em gái ruột của U Hạ. Cô ấy mới là người nhìn thấu tất cả, không muốn quay về.

Rốt cuộc tộc U đang che giấu loại bóng tối nào? Có lẽ Diệp Ấu Di biết rõ.

Hơn nữa, lúc chết cô ta cũng không cảm thấy quá nhiều tiếc nuối.

Tôi nhớ Diệp Ấu Di từng nói, U Hạ đã sớm nghĩ tới bước này, cho nên cô ấy đã chuẩn bị hoàn toàn từ trước.

Nếu đã chuẩn bị rồi, vậy rốt cuộc là chuẩn bị cái gì?

Chỉ là hiện tại… dường như không ai trong chúng tôi biết nữa.

U Dung đang từng chút một tiêu tan, trái tim tôi đau thắt lại, giống hệt lúc trước khi nhìn Phương Viên Viên biến mất ngay trước mắt mình.

Nhưng nếu Diệp Ấu Di đã không còn nữa, chuyện của Phương Viên Viên cũng xem như đã có một kết thúc rồi nhỉ.

Đám Quỷ Diệt đang vui vẻ bơi lượn, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng của U Linh Hoa để ăn nó. Dù là một chuyện khá tàn nhẫn, nhưng thế nào cũng là quy luật rừng xanh mà thôi.

Tôi nắm lấy tay U Dung, không biết nên nói gì.

Dường như tôi có rất nhiều lời muốn nói với cô ấy, nhưng nhất thời lại không thể thốt ra.

Cô ấy đã làm điều mà cô ấy cho là đúng nhất. Diệp Vân Phi nói không sai, bộ dạng hiện giờ của cô ấy không ra người cũng chẳng ra quỷ, tôi không thể quyết định tương lai của cô ấy sẽ thế nào, chỉ có bản thân cô ấy mới có thể quyết định.

Vốn dĩ tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi sẽ đi tìm cô ấy.

Nhưng nghĩ đến kết cục cuối cùng của cả hai chúng tôi dường như đều là tan thành tro bụi, tôi lại không thể nói ra được.

Dù sao nếu đến một chút cũng không còn sót lại, thì tôi làm sao có thể tìm được cô ấy chứ?

U Dung nhìn tôi, dường như có điều gì muốn nói. Đứa bé xoay quanh cô ấy hai vòng, nhưng thế nào cũng không nghe ra được, cuối cùng chỉ đành bất lực lắc đầu với tôi, nói: “Tôi đã không thể nghe thấy tiếng của cô ấy nữa rồi.”

Tôi chỉ có thể gật đầu, hít sâu một hơi, quỳ một gối bên cạnh U Dung, khẽ nói với cô ấy: “Không sao đâu, cô đã làm rất tốt rồi, thật sự rất giỏi. Cô đã hoàn thành sứ mệnh mà mình muốn hoàn thành. Bất kể kết quả cô muốn đạt được là gì, hiện tại cô đã đạt được rồi.”

U Dung vẫn bình tĩnh nhìn tôi.

Mà tôi thì đã không thể nói thêm lời nào nữa.

Tôi cảm thấy mình không thể khóc trước mặt cô ấy.

U Dung là một chiến binh, con đường này là do chính cô ấy lựa chọn, nước mắt của tôi ngược lại sẽ phá hỏng tinh phách của cô ấy.

Nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng đau lòng, chỉ có thể cố gắng kìm nén cảm xúc, hết sức không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

U Dung cố gắng nhìn tôi.

Hiện tại, ngay cả sức lực để mở mắt cô ấy cũng không còn nữa.

Diệp Thu Mặc cũng đi tới trước mặt chúng tôi. Tôi nhớ tới những lời anh ta vừa nói, liền quay đầu hỏi: “Ý anh là… anh có cách cứu cô ấy sao?”

“Có vẻ như cô ấy không hề muốn sống tiếp.” Diệp Thu Mặc bình thản nói: “Cô ấy muốn mang theo một bí mật nào đó, cùng chết với Diệp Ấu Di, chẳng phải sao?”

“Nhưng mà…”

Nói đến đây, tôi thật sự không biết nên nói gì nữa.

Còn gì mà nhưng với chẳng nhưng nữa chứ, lời anh ta nói hoàn toàn không sai.

Chỉ là… phần bóng tối mà tộc U đang canh giữ, thật sự sẽ yên ổn sau khi Diệp Ấu Di và U Dung chết đi sao?

Tôi luôn cảm thấy trong lòng rờn rợn, như thể sắp có chuyện lớn xảy ra.

“Bùm!”

Ngay lúc tôi đang nghĩ như vậy, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn. Âm thanh ấy rất gần, giống như có người dùng dao rạch toạc một tấm da bò căng phồng, nghe cực kỳ ghê rợn.

Tôi kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện một bóng người lướt qua rất nhanh, hình như có ai đó đã xông vào?

Không gian do Diệp Ấu Di tạo ra đang lung lay sắp sụp đổ.

Từ sau khi cô ta bị U Linh Hoa nuốt chửng, huyết trì cùng lớp kết giới không gian đã bắt đầu dần tan biến.

Đây chính là thời điểm cực kỳ dễ bị tấn công, mà tất cả chúng tôi lại đều thả lỏng cảnh giác, bởi chẳng ai nghĩ sẽ có người xông vào lúc này.

Xông vào để làm gì?

Là đến giúp chúng tôi?

Hay là đến giúp Diệp Ấu Di?

Ai lại đi giúp Diệp Ấu Di chứ?

Tôi không rõ, chỉ có thể nhìn về phía đó.

Nhưng người vừa xông vào tốc độ quá nhanh, dường như chúng tôi còn chưa kịp bắt được bóng dáng của cô ta.

“Mọi người có nghe thấy động tĩnh vừa rồi không?” Diệp Vân Phi tưởng mình già rồi sinh ảo giác thính giác, quay sang hỏi tôi và Diệp Thu Mặc.

Hai chúng tôi đồng thời gật đầu. Sắc mặt Diệp Thu Mặc cũng trở nên nghiêm túc, dường như chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh ta.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Diệp Thu Mặc lại lắc đầu, đưa mắt nhìn quanh.

“Hình như có người xông vào rồi.” Diệp Vân Phi nói, sau đó hét lớn vào khoảng không: “Anh hùng hào kiệt phương nào vậy? Ra mặt đi chứ? Tự dưng xông vào như thế dọa người lắm biết không?”

Tôi thật sự cạn lời với ông ta, đến thời khắc quan trọng mà vẫn luôn… kỳ quặc như thế.

Tôi nhìn quanh bốn phía, nhưng từ sau khi thoáng thấy bóng người kia, hiện giờ hoàn toàn không tìm thấy nữa.

Người đó đã biến mất, không biết đi đâu rồi.

“Có thể là ai?” Tôi khẽ hỏi.

Có lẽ ở trong hoàn cảnh như thế này, ai cũng sẽ vô thức trở nên cẩn trọng hơn, nên giọng tôi cũng bất giác hạ thấp xuống rất nhiều.

“Có lẽ là tới cứu Diệp Ấu Di.” Diệp Thu Mặc bình tĩnh nói.

Đến lúc này mà anh ta vẫn có thể giữ bình tĩnh được, sao tôi toàn gặp những đồng đội kiểu này thế nhỉ?

Chỉ là sau khi anh ta nói xong câu đó, U Dung lập tức không còn bình tĩnh nữa.

Cô ấy vốn cho rằng mọi chuyện đã kết thúc rồi. Nếu lúc này thật sự có người tới cứu Diệp Ấu Di, vậy chẳng phải tất cả công sức của cô ấy đều đổ sông đổ biển sao?

Ánh mắt U Dung trở nên đầy hoảng sợ. Chỉ là U Linh Hoa và cô ấy vẫn còn là một thể, cho nên cô ấy vẫn có thể cảm nhận được Diệp Ấu Di vẫn còn ở đó.

“Sao anh lại chắc chắn như vậy?” Tôi hỏi Diệp Thu Mặc.

Thật ra ý tôi là muốn anh ta nói sang chuyện khác để lảng tránh đề tài này, đừng khiến U Dung căng thẳng nữa, chuyện còn lại cứ để chúng tôi xử lý.

Kết quả Diệp Thu Mặc vẫn bình thản nói: “Nếu là tới giúp chúng ta, thì cô ta đã sớm xuất hiện trước mặt chúng ta rồi. Với tình hình hiện tại, hơn phân nửa là đến cứu Diệp Ấu Di. Vừa rồi tôi còn đang suy nghĩ, bây giờ cuối cùng cũng nhớ ra… chúng ta đã bỏ sót một mắt xích vô cùng quan trọng, hoặc nên nói là… một người vô cùng quan trọng.”

Khi nói đến chữ “người”, Diệp Thu Mặc rõ ràng đã ngập ngừng một chút.

Hiển nhiên anh ta cũng không biết nên gọi “người” đó là gì.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc