Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 884: Quyết Định Mạo Hiểm

← Chap trước
Chap sau →

U Linh Hoa đang nuốt chửng Diệp Ấu Di.

Nói cách khác, U Linh Hoa đang hấp thu linh lực của cô ta.

Nếu là đến để cướp lấy Diệp Ấu Di, hoặc cướp lấy linh lực của cô ta, thì rõ ràng nuốt luôn cả U Linh Hoa mới là lựa chọn tốt nhất.

Thế nhưng Cù Lâm Tử lại một hơi nuốt trọn Diệp Ấu Di, lúc này đã biến thành một vũng thịt nát vào bụng.

“Dinh dưỡng” sao?

Nhưng khối dinh dưỡng đó còn lại được bao nhiêu nữa chứ!

Mấy con Quỷ Diệt nhà tôi liều mạng quẫy đuôi, xoay vòng tại chỗ để biểu thị sự phẫn nộ của chúng.

Khoảnh khắc U Linh Hoa rơi xuống đất, nó bắt đầu trở nên trong suốt.

Đương nhiên không thể nói là rơi xuống đất, mà là rơi vào hồ nước của đóa hoa.

Du và Tuyền lập tức bơi về phía U Linh Hoa.

Dù sao U Dung và U Linh Hoa vẫn là một thể. Bị Cù Lâm Tử chém một nhát như vậy, chẳng khác nào trên cơ thể vốn đã suy yếu của U Dung lại bị giáng thêm một đòn chí mạng, gần như bị chém làm đôi vậy.

U Dung càng lúc càng yếu đi, giống hệt U Linh Hoa, đang tan biến với tốc độ cực nhanh.

Vì từ đầu đến giờ Diệp Vân Phi vẫn luôn chăm sóc U Dung, cho nên khi thấy cô ấy biến thành như vậy, ông ta hoảng hốt hét với tôi: “Con dâu… chuyện này… chuyện này…”

Đúng thời khắc then chốt mà ông ấy vẫn không quên gọi tôi là con dâu, đúng là kỳ quặc hết chỗ nói.

Hơn nữa U Dung biến thành như vậy đâu phải lỗi của ông ấy, ông ấy kích động theo làm gì chứ.

Tôi nhíu chặt mày, thật lòng mà nói thì tôi cũng không biết nên làm thế nào.

Nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn U Dung biến mất như vậy được.

U Linh Hoa vẫn chưa hoàn toàn giết chết Diệp Ấu Di. Sự xuất hiện của Cù Lâm Tử đã khiến mọi chuyện xuất hiện bước ngoặt. Cô ta nuốt Diệp Ấu Di rồi, nhưng sau đó sẽ xảy ra chuyện gì thì chẳng ai biết được.

Nói tóm lại một câu.

Kế hoạch của U Dung đã thất bại.

Mà tôi, người đã đồng ý giúp cô ấy hoàn thành kế hoạch, nhìn kiểu gì cũng thấy bản thân chưa làm tròn trách nhiệm.

Điều đó khiến tôi cũng có chút nổi giận.

Trái lại, Cù Lâm Tử đứng bên kia với vẻ mặt đầy đắc ý nhìn chúng tôi, giống như đang nhìn một đám ngốc vậy.

Tôi không thể để kế hoạch của U Dung thất bại.

Theo bản năng, tôi lấy ra Khóa Linh Lực trong tay, quất về phía U Dung.

Ban đầu, Cù Lâm Tử đứng bên kia còn tưởng tôi rút xích ra là để khóa cô ta, thậm chí còn bày ra tư thế chiến đấu, chuẩn bị tìm cách bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Dù sao cô ta cũng là linh lực giả, nói không sợ Khóa Linh Lực là giả.

Chỉ là Cù Lâm Tử không ngờ cú roi này của tôi lại nhắm về phía U Dung.

Đương nhiên, người không ngờ tới còn có cả Diệp Vân Phi.

Ông ta bị cú roi của tôi dọa cho giật mình, theo phản xạ lập tức ném U Dung ra ngoài.

Cũng chính nhờ cú quăng tay ấy mà ông ta không bị trói chung với U Dung vào Khóa Linh Lực.

Diệp Vân Phi trợn tròn mắt nhìn tôi, rõ ràng cho rằng tôi đã bị ép đến phát điên rồi.

Sau khi U Linh Hoa rơi xuống hồ nước của đóa hoa, Du và Tuyền đã bơi tới, nhưng nhìn thấy tình huống hiện tại, chúng chỉ dám xoay quanh đóa U Linh Hoa tàn lụi mà không dám cắn xuống.

Tôi cau chặt mày.

Hiện tại ngoài liều mạng đánh cược một phen, còn có thể làm gì nữa đây!

“Ăn đi!”

Tôi ra lệnh cho đám Quỷ Diệt.

Nếu tôi đã nói như vậy rồi, đám Quỷ Diệt đương nhiên sẽ không còn nương miệng nữa. Chúng quẫy những chiếc đuôi nhỏ đầy kích động, nuốt chửng U Linh Hoa vào bụng.

Hơn nữa bản thân U Linh Hoa vốn đã rơi xuống hồ nước của đóa hoa, bị tiêu hao hết chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Sau khi tôi ra lệnh ấy, Diệp Vân Phi thật sự cảm thấy tôi điên rồi.

Ông ta đứng bật dậy, cuống cuồng đến mức không biết nên lao về phía tôi hay lao về phía U Dung, cuối cùng chỉ có thể xoay vòng tại chỗ.

Cù Lâm Tử nheo mắt nhìn tôi. Đợi đến khi đám Quỷ Diệt gần như ăn sạch U Linh Hoa, cô ta bật cười lớn.

U Linh Hoa tuyệt đối là cực phẩm hiếm có trên đời.

Không nói đến chuyện cả đời chưa chắc gặp được một lần, chỉ riêng quá trình hình thành thôi cũng yêu cầu người đó phải có đủ giác ngộ.

Loại thứ như vậy, đám Quỷ Diệt đương nhiên sẽ cực kỳ, cực kỳ thích.

Tôi tin rằng Cù Lâm Tử cũng thích nó.

Nếu tôi không để đám Quỷ Diệt ra tay, thì người tiếp theo động miệng chắc chắn sẽ là cô ta.

Đám Quỷ Diệt ăn đến vô cùng vui vẻ, chỉ nhìn những chiếc đuôi nhỏ kích động quẫy liên hồi là biết.

“Không ngờ cô cũng khá quyết đoán đấy.” Cù Lâm Tử cười nói: “Nhưng thế thì sao chứ? Cô chỉ đang cố cứu vãn mà thôi.”

“Có cứu vãn cũng tốt hơn là không làm gì.” Tôi bình tĩnh đứng đó, nói với cô ta: “Các người còn kế hoạch gì thì cứ đem ra hết đi, không cần phải giấu giếm nữa, chẳng có ý nghĩa gì đâu.”

“Hừ hừ, còn thật sự xem mình là nhân vật lớn cơ đấy.” Cù Lâm Tử khinh thường nhìn tôi, trợn trắng mắt rồi nói: “Chỉ bằng mấy người các cô, căn bản không phải đối thủ của tôi. Tôi…”

Lúc đang nói, cô ta nhìn thấy Diệp Thu Mặc.

Phải nói thế nào nhỉ…

Dường như ban nãy Cù Lâm Tử hoàn toàn không nhìn thấy Diệp Thu Mặc.

Đột nhiên vừa nhìn thấy anh ta, cô ta lập tức nhíu mày, không biết đang nghĩ gì.

Tôi lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Sao vậy? Chẳng lẽ cô không nhận ra nữa à? Thời gian của cô… đã đủ rồi sao?”

“Thời gian… thời gian?”

Câu nói ấy của tôi giống như một cái công tắc, lập tức khơi dậy ký ức nào đó của Cù Lâm Tử. Cô ta nhíu chặt mày, vẻ mặt có chút hoảng loạn: “Thời gian… thời gian… vẫn chưa tới sao?”

“Không sai, thời gian của cô vẫn chưa tới đâu.” Tôi cười gian xảo một tiếng rồi nói với cô ta: “Mà người khiến thời gian của cô chưa tới… đang đứng ngay ở đây.”

Diệp Thu Mặc đầy oán trách liếc tôi một cái.

Sở dĩ Cù Lâm Tử luôn nhắc đi nhắc lại câu nói đó là bởi vì cô ta là một người phụ nữ vô cùng kiêu ngạo.

Không biết có phải do gen di truyền hay không, Cù Lâm Tử là trẻ mồ côi, sau đó được một cặp cha mẹ nuôi ở vùng quê nhận nuôi. Mà cha mẹ ruột của cô ta đều là linh lực giả.

Hơn nữa còn là linh lực giả cấp cao.

Vì một nguyên nhân nào đó, hai linh lực giả cao ngạo ấy không thể ở bên nhau, cho nên đứa trẻ cũng không định giữ lại.

Nhưng Cù Lâm Tử đã thừa hưởng sự kiêu ngạo đó.

Sau khi có được đủ loại cơ hội, cô ta cho rằng tất cả phụ nữ khác đều không thể chinh phục được Diệp Thu Mặc, chỉ có cô ta mới làm được.

Cô ta khác với những người phụ nữ khác.

Hơn nữa suốt bao nhiêu năm qua, cô ta là linh lực giả duy nhất phù hợp với yêu cầu nhất. Diệp Ấu Di vô cùng hài lòng với việc dùng cô ta để hiến tế cho sâu nguyên thể, cho nên đã tặng váy cho cô ta, đối xử với cô ta rất tốt.

Chính sự đối xử tốt ấy càng khiến Cù Lâm Tử tin chắc rằng mình là đặc biệt.

Ai cũng biết tổng tài Diệp Thu Mặc có một thói quen.

“Bạn gái một tuần.”

Không một người phụ nữ nào có thể vượt quá giới hạn đó.

Các cô ấy đều không biết rằng, không thể vượt qua giới hạn ấy là vì sau thời hạn đó… họ đã không còn giá trị nữa.

Mà đúng lúc Cù Lâm Tử xảy ra chuyện, cô ta vẫn chưa tới thời hạn đó.

Cù Lâm Tử vẫn luôn kiêu ngạo cho rằng, đừng nói là một tuần, cho dù chỉ là ba ngày thôi, cô ta cũng có năng lực chinh phục vị tổng tài họ Diệp kia.

Kết quả còn chưa tới thời hạn, cô ta đã gặp chuyện, đã chết.

Sao cô ta có thể dễ dàng nuốt trôi cơn tức đó được chứ?

Mang huyết mạch linh lực giả, sau khi chết đi, cô ta cho rằng chắc chắn là do tôi đứng sau giở trò, cho nên mới chạy tới tìm tôi, tạo nên cảnh tượng từ rất lâu trước đây.

Mà hiện tại…

Tôi gần như đang trực tiếp khơi lại vết sẹo của cô ta.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc