Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 903: Tôi Biết Tất Cả Về Bà

← Chap trước
Chap sau →

“Đúng như bà nói, tôi đã khác trước rồi. Một phần linh lực trong cơ thể tôi đã được thức tỉnh, tôi có thể giống như phần lớn những linh lực giả khác, tự do sử dụng linh lực trong người mình.” Tôi mỉm cười nói.

“Cho nên từ lúc tôi vừa đến gần bà, tôi đã nghe thấy nhịp tim yếu ớt của bà, mạch đập yếu ớt của bà, cảm nhận được chức năng cơ thể đang suy kiệt và sinh mệnh đang đứng bên bờ vực thẳm của bà. Cho dù tôi không dùng con dao hút máu này rạch cổ bà… Thì chẳng bao lâu nữa, bà cũng sẽ chết vì nội tạng mục nát. À đúng rồi, tiện thể nói luôn… Cái gọi là thần linh của bà trước đó đã từng nói với tôi, những kẻ sống trong ảo cảnh của cô ta, những kẻ để cô ta hấp thu linh lực, một khi nhìn rõ thế giới và thoát ra ngoài… Thì cũng sẽ chết theo cách này. Nội tạng nhanh chóng suy kiệt mà chết. Đúng vậy, ngay vừa rồi, trong không gian do Diệp Ấu Di tạo ra ở đại sảnh… cô ta đã chết rồi.”

“Cô ta đã dùng cạn toàn bộ huyết âm. Bà bây giờ muốn dùng phương pháp của Diệp Ấu Di để cứu sống bản thân… là chuyện không thể nữa. Bà có thể nói rằng cái lô đỉnh lớn như tôi cùng huyết âm thượng hạng đang ở đây… Nhưng sự thật là, hình như bà chẳng lấy được dù chỉ một giọt huyết âm của tôi đâu. Cho dù bà muốn dùng răng cắn nát cổ họng tôi để lấy máu… Thì tiền đề là bà cũng phải còn răng mới được. Cuối cùng tôi nói thêm một câu…”

“Kể từ lúc tôi kề dao lên cổ bà, cái gọi là thần linh của bà chưa từng xuất hiện. Cô ta hoàn toàn không có ý định cứu bà. Cho nên bà nên nghĩ thoáng một chút đi. Dù bà đã sống mấy trăm năm…Nhưng bà đã hoàn toàn tin nhầm người rồi.”

Sắc mặt bà lão họ Hạng cực kỳ khó coi.

Có lẽ cả đời này chưa từng có ai dám nói với bà ta những lời khó nghe như vậy.

Bà ta luôn sống ở tầng cao nhất của nhà họ Diệp, gặp toàn là những kẻ nịnh nọt và tâng bốc bà ta.

Những kẻ nịnh bợ là vì muốn có tiền của nhà họ Diệp, muốn có kỹ thuật thám linh của nhà họ Diệp.

Mà bà lão họ Hạng chắc hẳn cũng thường khoe khoang với người ta, dù sao bà ta cũng là người của nhà họ Diệp, sau khi Diệp Vân Phi biến mất, kỹ thuật thám linh ấy có lẽ chỉ còn mình bà ta biết.

Còn những kẻ tâng bốc bà ta, đương nhiên là vì những bảo vật sau các lần thám linh.

Cho nên những người thật sự dám nói lời trung thực trái tai với bà ta… vốn không tồn tại.

Mà bà lão họ Hạng lại thích kiểu người dễ bị điều khiển.

Nói cách khác, bà ta thích những người ngoan ngoãn nghe lời.

Trong mắt bà ta, chỉ có người nghe lời mới xứng sống cùng bà ta.

Nhưng nghĩ mà xem…

Xung quanh toàn là những người quá mức nghe lời, sống mấy trăm năm như vậy, cuộc sống ấy thật đúng là trống rỗng.

May mà còn có một Diệp Ấu Di không nghe lời hoặc ít nhất bề ngoài nghe lời tồn tại.

Chỉ có như vậy mới khiến bà lão họ Hạng cảm thấy cuộc sống đấu đá ngấm ngầm giữa hai người vẫn còn chút thú vị.

Bà lão họ Hạng cố mở to mắt nhìn tôi.

Lòng trắng mắt bà ta đã chuyển thành màu xám tro, trông vô cùng vô lực.

Miệng bà ta run liên tục, nước dãi nơi khóe môi cũng sắp chảy xuống.

Tôi bất lực nói: “Nếu bà thật sự đã không còn thời gian nữa… Vậy thì cho dù tôi có muốn biết những chuyện đó đến đâu, có lẽ cũng chẳng còn cách nào. Tôi chỉ có thể chờ đến thời điểm thích hợp, địa điểm thích hợp rồi mới biết được mọi chuyện. Hoặc là… cả đời này vĩnh viễn không biết nữa. Có những chuyện vốn đã được định sẵn, tôi cũng không có cách nào thay đổi.”

“Haha…”

Hai chúng tôi im lặng ít nhất ba phút, bà lão họ Hạng mới bật cười thành tiếng.

Thể lực hiện tại của bà ta có lẽ đã không còn đủ để điều khiển đại phu nhân nữa.

Mà thần linh cũng chẳng đến giúp bà ta.

Bà ta vô cùng bất lực.

Nhưng tôi cũng không có cách nào buông tha cho bà ta, chỉ có thể tiếp tục khống chế bà ta như vậy.

Nói thật…

Muốn tôi trực tiếp cứa một nhát dao lên cổ bà ta, tôi vẫn rất khó xuống tay.

Nhưng nếu cần thiết…

Tôi vẫn sẽ làm.

Tôi nhìn bà ta.

Tôi cũng không biết bà ta có đang nhìn tôi hay không, bởi vì tôi hoàn toàn không thể nhìn rõ ánh mắt bà ta đang hướng về đâu.

“Quả nhiên cô đã thay đổi rồi. Thay đổi rất nhiều. Đầu óc trở nên rõ ràng hơn, không còn là người phụ nữ có lòng đồng cảm tuyệt đối nữa. Cô có nhận ra không? Cô bắt đầu trở nên tàn nhẫn rồi. Cô bắt đầu không còn suy nghĩ cho người khác nữa. Kể từ khi cô có thể tự do sử dụng linh lực trong cơ thể mình… cô bắt đầu bành trướng rồi. Con người đều như vậy cả. Đó là điều tất yếu. Cô cho rằng cô nói những lời đó với tôi thì cô rất cao thượng sao? Rất nhanh thôi cô sẽ trở thành giống như tôi. Muốn biết vì sao à? Đương nhiên là vì linh lực gần như vô tận của cô. Cô sẽ phát hiện ra mình mạnh hơn phần lớn mọi người. Thậm chí cô có thể trở thành kẻ mạnh nhất. Những kẻ đó đều phải thần phục dưới chân cô. Người bình thường hay linh lực giả đều như nhau. Theo đuổi của bọn họ vốn chẳng khác biệt.”

“Mà cô… cũng sẽ không thoát khỏi điều đó đâu. Khi cô bắt đầu bành trướng, cô sẽ cảm thấy Quỷ Vương thì có là gì? Đám người ngu muội đó thì tính là gì? Sau đó cô sẽ gây ra những tai họa còn lớn hơn nữa. Cô cho rằng tôi đáng sợ sao? Nhưng người thật sự đáng sợ… chính là cô! Cô có sức mạnh tuyệt đối. Mà tôi chẳng qua chỉ là một bà già đáng thương muốn sống tiếp, muốn giữ mãi tuổi trẻ mà thôi. Cô có biết vì sao linh lực của cô lại bị phong ấn không? Cô có biết vì sao cô và Kỳ Văn không thể ở bên nhau không? Cô có biết vì sao Kỳ Văn muốn chia tay cô không? Chẳng lẽ cô không nhận ra… trong khi mọi người muốn có được linh lực của cô, họ đồng thời cũng đang sợ hãi cô sao? Cô thật sự không muốn biết mình rốt cuộc là ai sao?”

“Tôi biết, cô muốn biết. Nhưng trong lòng cô lại sợ biết. Sợ sự thật đó sẽ làm tổn thương cô. Vậy chẳng lẽ cô không ích kỷ sao?Khi cô nói người khác, trong lòng cô thật sự tuyệt đối chính nghĩa sao? Haha… rốt cuộc cái gì mới là chính nghĩa đây? Đúng vậy, tôi biết quá nhiều… quá nhiều. Nhưng tôi sẽ không nói cho cô. Tôi biết chuyện về thân phận thật sự của cô hoàn toàn không lay động được cô. Bởi vì cô vốn không muốn biết mình là ai.”

“Bởi vì cô không muốn biết mình từng hại ai. Từng tạo ra hỗn loạn lớn đến mức nào. Từng tàn nhẫn ra sao. Nhưng tôi biết…Điều hiện tại cô muốn biết nhất… không phải chuyện về Kỳ Văn.”

Tôi hơi sững người.

Không phải chuyện về Kỳ Văn sao?

Nói thật, đầu óc tôi lúc này rất hỗn loạn.

Kể từ khi sợi chỉ đỏ trong lòng bàn tay khiến tôi nhìn thấy những chuyện quỷ quái này, lượng thông tin tôi phải tiếp nhận mỗi ngày thật sự quá lớn.

Ngay vừa rồi thôi, tôi còn biết được rằng mẹ tôi không phải mẹ ruột.

Hơn nữa bà ấy vẫn luôn âm thầm bảo vệ tôi, vì tôi mà trả giá rất nhiều, ngày ngày sống trong cảnh bị người ta truy sát.

Nếu là như vậy…

Thì hoặc tôi là kẻ có thân phận cực kỳ cao quý…

Hoặc là kẻ có hai tay nhuốm đầy máu.

Tôi không biết mình nên lựa chọn tin vào điều nào.

Tôi muốn biết quá nhiều chuyện.

Cho nên khi bà lão họ Hạng nói những lời này, tôi chỉ cảm thấy bà ta đang cố kéo dài thời gian mà thôi.

“Chiếc chuông đồng biến thành đứa trẻ ở buổi đấu giá… Chẳng lẽ cô không muốn biết phương pháp cứu nó sao?”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc