“Dung mạo của bà là nhờ phương pháp của Diệp Ấu Di mà có được. Mà loại phương pháp đó của các người cần tiêu hao huyết dịch, cũng đều lấy từ Diệp Ấu Di. Bây giờ Diệp Ấu Di bị trọng thương, các người chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng theo. Cho nên bà mới càng ngày càng già đi. Từ biểu cảm của bà, tôi còn nhận ra một điều nữa, bà thậm chí còn chẳng dám soi gương đúng không? Bà không biết hiện tại mình đã biến thành bộ dạng gì rồi chứ gì?”
Tôi đầy tự tin nói ra những lời ấy, bởi tôi đã nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt lão phu nhân.
Dù nếp nhăn trên mặt bà ta đang ngày càng nhiều hơn, biểu cảm trở nên khó coi hơn, làn da cũng bắt đầu chảy xệ xuống.
Bà ta sắp biến thành một bà lão thực sự rồi.
Mà đúng như người phụ nữ tạo ra huyễn cảnh kia từng nói, bà ta vốn là người đã sống hơn hai trăm năm, lại chưa từng trải qua tu luyện chính thống. Một khi khôi phục về độ tuổi thật, chắc chắn sẽ lập tức già yếu mà chết.
Nói cách khác, thời gian của lão phu nhân còn chưa đến một ngày.
Sinh mệnh của bà ta đã bước vào đếm ngược. Mà theo tốc độ hiện tại… e rằng phải tính bằng từng giây.
“Haha… haha… cô thì biết cái gì?” Giọng điệu của lão phu nhân vẫn giữ nguyên sự cao ngạo, coi trời bằng vung và đầy quyền uy như cũ. Bà ta khinh thường nói: “Đúng, có vài chỗ cô nói không sai. Chúng ta quả thật dựa vào Diệp Ấu Di.”
“Nhưng có một điểm cô sai rồi. Đó là chúng ta chưa từng hoàn toàn phụ thuộc vào cô ta. Ngay từ đầu chúng ta đã nhận ra cô ta không phải loại đáng tin tuyệt đối, cho nên đương nhiên phải nghĩ tới phương án khác. Chẳng lẽ chúng ta thật sự để người phụ nữ đó một tay thao túng vận mệnh của mình sao? Cô đúng là quá xem thường tôi rồi.”
Nói xong, ánh mắt lão phu nhân chuyển sang bên cạnh.
Tôi nhìn theo ánh mắt bà ta, nhìn về phía người phụ nữ đáng thương đang ngồi dưới đất, đại phu nhân.
Đại phu nhân bị trói chặt, miệng nhét đầy vải, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.
Điều duy nhất có vấn đề là…
Đại phu nhân hoàn toàn không có chút thay đổi nào.
Theo những gì Diệp Thu Mặc từng nói với tôi về cấu trúc nhà họ Diệp, đại phu nhân hẳn là vợ của em trai Diệp Vân Phi, nói cách khác tuổi tác của bà ấy không chênh lệch Diệp Vân Phi bao nhiêu.
Diệp Vân Phi vì uống hộ tâm đan nên mới giữ nguyên bộ dạng đó suốt rất nhiều năm.
Theo lý mà nói, đại phu nhân cũng phải hơn trăm tuổi rồi.
Nhưng người thay đổi chỉ có lão phu nhân, còn đại phu nhân lại không hề có dù chỉ một chút biến hóa.
Điều này hoàn toàn không hợp lý.
Chẳng lẽ đại phu nhân không dùng phương pháp của lão phu nhân?
Chẳng lẽ việc bà ấy giữ được vẻ trẻ trung xinh đẹp không liên quan tới một loại giao dịch nào đó với Diệp Ấu Di?
Tôi cảm thấy chuyện đó không thể nào xảy ra.
Dù sao Diệp Ấu Di cũng là con gái trưởng của đại phu nhân, luôn quanh quẩn bên cạnh bà ấy. Hơn nữa đối tượng giám sát đầu tiên của Diệp Ấu Di chính là đại phu nhân.
Vai trò của đại phu nhân vốn rất khó xử.
Một mặt bà ấy không được phép cản trở lão phu nhân, mặt khác lại phải nghe lệnh Diệp Ấu Di. Nói trắng ra, bà ấy giống như một con rối lớn, bình thường thậm chí còn hiếm khi có nổi lời nói của riêng mình.
Hai lần hiếm hoi bà ấy nói chuyện với tôi… đều là vì Diệp Thu Mặc.
Dù thế nào thì Diệp Thu Mặc cũng là đứa con do chính đại phu nhân sinh ra, nói bà ấy không quan tâm hắn thì chắc chắn là giả.
Nhưng đại phu nhân cũng muốn sống.
Cho nên bà ấy cũng phải dùng một phương pháp nào đó giống lão phu nhân để duy trì tuổi trẻ, đồng thời còn phải giả vờ không quá để tâm đến Diệp Thu Mặc.
Dù sao đứa con trai này của bà ấy cũng không trở thành Quỷ Vương, chỉ là một tồn tại rất bình thường. Cống hiến lớn nhất của hắn là phát triển nhà họ Diệp lớn mạnh, trở thành một đời tổng tài.
Nhưng đối với lão phu nhân mà nói, kiểu thiết lập như vậy chẳng có gì lạ cả. Bởi vì trở thành tổng tài, có rất nhiều tiền, làm rạng danh nhà họ Diệp, muốn tiêu tiền thế nào thì tiêu, ra ngoài ai cũng ngưỡng mộ cuộc sống của bà ta… lão phu nhân cảm thấy mình vốn dĩ luôn sống như thế, chẳng có gì khác biệt.
Nói trắng ra một câu: Diệp Thu Mặc là một sự tồn tại có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Nhưng nếu Quỷ Vương không còn thuộc về nhà họ Diệp nữa, thì sự tồn tại của Diệp Thu Mặc mới lại có ý nghĩa.
Cho nên từ đầu đến cuối, đại phu nhân mới chính là người phụ nữ đáng thương nhất.
Bà ấy thậm chí còn không biết ý nghĩa tồn tại của bản thân là gì, vì sao mình phải sống, lại vì sao không thể chết.
Đại phu nhân chỉ âm thầm sống như vậy, rồi đem toàn bộ oán khí trút hết lên người Tề Tiếu.
À nhắc mới nhớ, hình như tôi vẫn chưa nhìn thấy Tề Tiếu đâu.
Nữ quản gia lúc nào cũng cẩn trọng tỉ mỉ ấy, không biết bây giờ ra sao rồi. Chỉ là lúc này, từ biểu cảm của lão phu nhân, tôi đã hiểu ra một chuyện.
Đó là… đại phu nhân dường như đã không còn cần thiết phải tiếp tục sống nữa. Hay nên nói cách khác… Việc để bà ấy sống đến tận bây giờ, chính là vì ngày hôm nay.
“Có lẽ cô cũng đã nhìn ra rồi. Bà ta không sao cả, không già đi, không xấu đi, vẫn sống rất tốt.” Lão phu nhân đứng đó, bình thản nói: “Đúng vậy, sao tôi có thể được ăn cả ngã về không chứ? Với chút thủ đoạn của Diệp Ấu Di, làm sao có thể đấu lại tôi.”
“Tôi biết Diệp Ấu Di không có ý tốt. Tôi không biết lai lịch của cô ta, chỉ biết cô ta có thể cho tôi bí quyết trường sinh bất lão. Đương nhiên tôi hiểu, một khi đáp ứng yêu cầu của cô ta thì đồng nghĩa với việc giao toàn bộ nhà họ Diệp ra ngoài. Chưa cần nói đến tình cảm của tôi với nhà họ Diệp, chỉ riêng việc nhà họ Diệp là do lão gia nhà ta một tay gây dựng nên, tôi cũng không thể để nhà họ Diệp suy tàn trong tay mình.”
Tôi khinh thường nhíu mày nhìn bà ta rồi nói: “Cho nên bà cứ không già không chết như thế, giữ mãi nhà họ Diệp trong tay mình sao? Bà nghĩ như vậy sẽ khiến nhà họ Diệp không suy tàn à? Tôi đúng là đã xem thường bà rồi.”
Từ sau khi bà cụ Hạng lộ nguyên hình, hai chúng tôi đã chẳng còn giữ vẻ khách sáo giả tạo nữa.
Bà ta khách sáo với tôi là có mục đích.
Còn tôi khách sáo với bà ta đơn giản vì bà ta là trưởng bối.
Nhưng bây giờ, loại hành vi vứt bỏ cả mạng sống này của bà ta đã không thể dùng hai chữ trưởng bối để bao biện nữa rồi.
Một kẻ đã sớm từ bỏ chính mình thì còn có tư cách gì để nói điều kiện với người khác?
Dù sao bà cụ Hạng vẫn là lão phu nhân. Mặc cho tôi cố tình kích thích thế nào, bà ta cũng chỉ xem tôi như một đứa trẻ con, căn bản chẳng để trong lòng. Những lời tôi nói, bà ta xem như không nghe thấy, rồi tiếp tục nói phần của mình.
“Đúng là tôi đã dùng phương pháp của Diệp Ấu Di. Dù sao tôi cũng rất hứng thú với loại thủ đoạn đó của cô ta. Nhưng sau đó, thần linh đã tìm đến tôi, thần linh nói với tôi người có biện pháp tốt hơn. Chỉ là lúc ấy tôi đã lún quá sâu vào phương pháp của Diệp Ấu Di rồi, không còn cách nào khác, nên chỉ có thể để bà ta thử trước.”
“Lúc đó bà ta còn chưa dùng phương pháp của Diệp Ấu Di, hoàn toàn là vì bà ta không đủ tư cách. Đương nhiên bà ta càng không đủ tư cách để dùng phương pháp của thần linh.”
“Vốn dĩ tôi không định để bà ta thử đâu, nhưng thần linh nói cần có một vật dẫn thuốc. Mà người phụ nữ có chút linh lực này vừa khéo có thể dùng làm vật dẫn đó.”
“Cho nên cô thấy đấy, tôi đã sớm chuẩn bị đầy đủ cho ngày hôm nay rồi. Có thể nói… tôi vẫn luôn chờ đợi cái chết của Diệp Ấu Di.”
“Tôi còn phải cảm ơn cô nữa kìa. Nếu không muốn để cô ta chết đúng giá trị, còn phải tốn thêm công sức suy tính của tôi.”