Tôi không biết mình đã canh giữ ở trước cửa bao lâu rồi.
Không có ai tới.
Chỉ có Kỳ Văn lặng lẽ nằm trên chiếc giường nhỏ của cậu bé.
Tôi đã nhìn cậu ấy rất nhiều lần, thật sự rất sợ cậu sẽ đột nhiên ngừng thở.
May mà hô hấp của cậu vẫn đều đặn, khiến tôi cũng yên tâm hơn đôi chút.
Tôi bắt đầu lo lắng cho Diệp Vân Phi và Thượng Quan Tử Mạch, không biết họ đã đi đâu.
Cứ như vậy, chẳng biết lại qua bao lâu, cảm giác từng xuất hiện trong hang núi kia lại một lần nữa quay trở về.
Tôi mở mắt suốt cả ngày mà không cảm thấy mỏi, cũng không thấy buồn ngủ, cứ âm thầm canh giữ Kỳ Văn như thế.
Rồi nơi cửa phòng lại lóe lên một bóng đen, cực kỳ nhanh.
Tôi cau mày, vừa định lao ra ngoài xem tình hình thì quay đầu nhìn thấy Kỳ Văn đang nằm trên giường. Tôi nghiến răng, ngồi xếp bằng xuống bên cạnh giường.
Bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì, tôi cũng phải canh giữ Kỳ Văn, không thể để cậu xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.
Tôi bình tĩnh ngồi ở đó, mặc cho mưa gió thế nào cũng không sợ.
Có lẽ đối phương không ngờ tôi lại ngồi yên không nhúc nhích như vậy, nên một lúc sau, bóng đen kia lại xuất hiện ở cửa.
Tôi không nhìn thấy người, chỉ nghe thấy một giọng đàn ông trầm thấp nói: “Cha mẹ của nó đã chết rồi, nó trở thành trẻ mồ côi.”
Tôi chớp chớp mắt vài cái, không nói gì.
“Xem ra cô thật sự không có chút tình cảm nào. Ha ha, cũng đúng thôi, cô sao có thể có tình cảm được chứ.”
Không biết người đàn ông đó đang nói với tôi hay đang tự nói với chính mình.
Ông ta… quen biết tôi sao?
Tôi chậm rãi đứng dậy khỏi mặt đất, đi đến trước mặt Kỳ Văn.
Cũng chính trong lúc di chuyển lần này, tôi nhìn thấy thứ đặt ở đầu giường của cậu bé.
Đó là một bức ảnh.
Trong ảnh là Kỳ Văn, Diệp Vân Phi và Thượng Quan Tử Mạch, cả ba đều cười vô cùng hạnh phúc.
Mà phía sau bức ảnh còn có một hình người được vẽ bằng bút màu.
Mái tóc đen dài đến eo, đôi mắt đỏ thẫm, vẽ khá sống động, dường như đó là… tôi?
Tôi chợt nhớ ra, lần trước ở hòn đảo này, khi rời khỏi phòng của Kỳ Văn, tôi đã nhìn thấy trên bàn học một tấm ảnh, nhìn thấy người phụ nữ trên đó.
Chính là như vậy!
Người trên bức ảnh này, vậy mà lại là tôi!
“Cô phải nhớ kỹ, tất cả những chuyện này đều bắt nguồn từ cô. Cô là kẻ đầu sỏ gây ra mọi việc, cô đi đến đâu cũng sẽ máu chảy thành sông. Những người ở bên cạnh cô sẽ không có kết cục tốt đẹp gì. Sự tồn tại của cô chính là cái chết, cô là tai họa của tất cả mọi người.”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông chậm rãi vang lên những lời ấy, từng chữ từng chữ đều đâm thẳng vào tim tôi, khiến trái tim tôi đau đớn dữ dội, hô hấp trở nên vô cùng khó khăn, tôi cảm thấy tim mình sắp nổ tung rồi.
Tại sao lại có cảm giác ngạt thở như thế này?
Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?
Thời gian trôi qua, chẳng biết đã bao lâu, cho đến khi Kỳ Văn cuối cùng cũng dần có ý thức.
Trong lòng tôi vô cùng vui mừng, chỉ là không biết liệu tôi có thể hiện được điều đó lên gương mặt hay không.
Tôi không biết sau khi Kỳ Văn mở mắt ra, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy tôi sẽ lộ ra biểu cảm như thế nào.
Cậu bé chậm rãi mở mắt, sau khi nhìn thấy tôi thì ánh mắt hơi sáng lên, rồi lại nhìn về phía sau lưng tôi.
Đứng phía sau tôi là Diệp Vân Phi.
Mà tôi lại không hề biết.
Trong mắt tôi chỉ có Kỳ Văn, tôi không cần nhìn những nơi khác.
Nhưng đôi mắt to của Kỳ Văn đột nhiên mở lớn, tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe cậu bé hét lớn: “Đừng!”
Tôi chỉ cảm thấy phía sau đầu đau nhói dữ dội.
Sau đó ngã xuống mặt đất.
Khi tôi quay đầu lại, phát hiện người đứng phía sau chính là Diệp Vân Phi.
Trong tay ông ta cầm một thứ vũ khí màu đen, giống như một cái dùi nhọn, trên vũ khí toàn là máu.
Dường như chính thứ giống cây dùi đó đã đâm vào sau đầu tôi.
Tôi không hiểu vì sao Diệp Vân Phi lại ra tay độc ác với tôi như vậy, tôi khó hiểu nhìn ông ta.
Kỳ Văn ngồi trên giường khóc lớn, đạp tung chăn rồi chạy về phía tôi, nhưng ngay lúc sắp tới gần thì bị Diệp Vân Phi chặn ngang ôm lại.
Tôi nằm sấp trên mặt đất, nhìn vết máu của mình bên cạnh.
Máu nhuộm đỏ cả một khoảng lớn trên sàn, tôi ngơ ngác nhìn những vết máu đó, trong lòng nghĩ máu trong cơ thể mình có phải sẽ chảy hết không?
Kỳ Văn không ngờ Diệp Vân Phi lại ngăn cản mình nên cứ khóc lóc om sòm.
Kết quả Diệp Vân Phi tức giận nắm lấy khuôn mặt nhỏ của Kỳ Văn rồi gào lên: “Cô ta là hung thủ! Cô ta là kẻ giết người!”
Kỳ Văn sững người, ngây ngốc nhìn Diệp Vân Phi.
Diệp Vân Phi quay đầu nhìn tôi một cái.
Ông ta hoàn toàn quay hẳn đầu lại, thân thể vặn đến mức kỳ quái.
Nói cách khác, thân người ông ta vẫn hướng về phía Kỳ Văn, nhưng khuôn mặt lại đối diện với tôi.
Trong ký ức của tôi, Diệp Vân Phi ngày nào cũng than mình già yếu, cơ thể chẳng còn linh hoạt nữa.
Thế nhưng ngay trong lúc quay đầu lại, Diệp Vân Phi đột nhiên nhe miệng cười với tôi.
Khóe miệng ông ta kéo dài tận mang tai, nụ cười quỷ dị đến cực điểm.
Tôi cảm thấy vô cùng bất an, không hiểu tại sao Diệp Vân Phi lại đột nhiên cười với tôi như thế.
Ông ta đang âm mưu điều gì?
Ngay khoảnh khắc quay đầu xong, Diệp Vân Phi lập tức đổi sang một gương mặt khác, mang theo giọng nghẹn ngào nói với Kỳ Văn: “Con à, nghe ba nói… mẹ con chết rồi, là… là bị người phụ nữ này giết! Ba… ba không bảo vệ được mẹ con, ba thật vô dụng! Ba thật sự… hu hu hu…”
“Ba đang đùa con sao?”
Kỳ Văn được Diệp Vân Phi ôm trong lòng, Diệp Vân Phi đang khóc thảm thiết, còn Kỳ Văn thì nhìn tôi rồi nói: “Chị ấy sẽ không làm như vậy đâu, chị ấy…”
Diệp Vân Phi lấy ra một thứ trong tay, nói: “Ba không đánh lại cô ta, cô ta rất mạnh, nhưng ba cố gắng sống sót quay về tìm con. Đây là thứ cô ta để lại ở hiện trường! Ba tận mắt nhìn thấy cô ta xuống tay với mẹ con! Làm sao có thể nhìn nhầm được?”
Thứ Diệp Vân Phi cầm trong tay là chiếc nhẫn của tôi.
Dù tôi không nhận ra chiếc nhẫn đó, nhìn vô cùng xa lạ, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái tôi đã biết đó chính là chiếc nhẫn kỳ lạ mà Kỳ Văn từng nói tôi đeo trên tay.
Sắc mặt Kỳ Văn cuối cùng cũng thay đổi, cậu bé kinh ngạc nhìn tôi, khóe miệng run rẩy dữ dội.
Tôi không muốn làm tổn thương cậu ấy.
Nhưng nỗi đau buồn của cậu lúc này lại bắt nguồn từ tôi.
“Con trai, xin lỗi, xin lỗi con… ba có lỗi với con!” Diệp Vân Phi vẫn liều mạng khóc lóc.
Đôi mắt to của Kỳ Văn không hề khép lại, nhưng nước mắt cứ không ngừng rơi xuống, mắt cậu đỏ hoe, trừng trừng nhìn tôi. Tôi biết trái tim cậu đã bị tổn thương rồi, trong mắt cậu lúc này, tôi chẳng khác nào con rắn được người nông dân nuôi dưỡng.
“Con trai, con phải mạnh mẽ lên, con phải báo thù cho mẹ con!” Diệp Vân Phi đột nhiên lớn tiếng nói.
Nói xong, ông ta ngã ngửa ra phía sau rồi chết.
Kỳ Văn cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi trắng của mình, lúc này mới phát hiện ngực của Diệp Vân Phi có một vết thương rất lớn, trên áo sơ mi trắng đều là máu.