Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 912: Không Phải Như Vậy

← Chap trước
Chap sau →

Cảnh tượng này thật sự khiến tôi ngây người.

Bởi vì nếu mọi chuyện phát triển bình thường, thì tôi biết rất rõ Diệp Vân Phi chưa chết.

Huống hồ nụ cười quỷ dị mà ông ta quay đầu dành cho tôi lúc nãy khiến tôi cảm thấy người đó vốn không phải Diệp Vân Phi.

Tôi không thể nói mình hiểu Diệp Vân Phi đến mức nào, nhưng tôi biết ông ấy không phải loại người đi hãm hại người khác.

Nếu người này không phải Diệp Vân Phi… vậy hắn là ai?

Kỳ Văn ngơ ngác đứng trên giường, nhất thời dường như mất đi khả năng phản ứng và ngôn ngữ.

Còn tôi thì như phát điên lao đến trước mặt Diệp Vân Phi. Tôi không biết hắn là ai, tại sao lại muốn vu khống tôi, nhưng hắn vẫn còn ở đây, vẫn chưa biến mất, biết đâu tôi có thể tìm được manh mối gì đó.

Tôi điên cuồng tìm kiếm dấu vết trên người hắn, tôi cào lên mặt hắn, muốn xem lớp da mặt có thể bị lột xuống hay không.

Tôi thậm chí còn nghĩ nếu lấy dao đâm hắn vài nhát, biết đâu vì đau mà hắn sẽ mở mắt, để lộ sự thật rằng hắn chỉ đang giả chết.

Nhưng đúng lúc tôi đang mất kiểm soát như vậy, Kỳ Văn cuối cùng cũng lao tới bên cạnh tôi, mạnh mẽ đẩy tôi ra.

Cậu bé hoảng sợ nhìn tôi, như đang nhìn một người xa lạ.

Tôi không chịu nổi ánh mắt đó của cậu.

Ánh mắt vô cùng sợ hãi dành cho tôi.

Cơ thể cậu vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, trông vẫn vô cùng yếu ớt. Hơn nữa Kỳ Văn hiện tại vẫn chỉ là một đứa trẻ, thật sự mang cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.

“Cô… cô rốt cuộc là ai!” Giọng Kỳ Văn đã khàn đặc: “Cô cố ý đúng không? Cô muốn thu hút sự chú ý của tôi, cô vốn không phải người tốt gì cả! Vậy mà tôi cứ luôn giúp cô, tôi còn tưởng mình đã có được một người bạn rất tốt, tôi thậm chí còn nghĩ rằng…”

Trong đôi mắt to của Kỳ Văn, nước mắt cứ như vỡ đê mà trào ra.

Tim tôi đau đớn vô cùng, nhưng tôi lại chẳng thể nói nổi lời nào. Tôi cảm thấy trong lồng ngực như bị đè bởi một tảng đá khổng lồ nặng hàng tấn, khiến tôi không thể bình tĩnh mở miệng nói chuyện.

“May mà tôi không tự mình dẫn cô tới đây, thế mà cô vẫn tìm được cách đến. Có phải cô đã lén theo dõi tôi không?”

Kỳ Văn mở to mắt nhìn tôi, như đang nhìn một thứ rác rưởi.

Tôi mím chặt môi, không nói nên lời.

“Cô với những kẻ muốn biến tôi thành quỷ vương kia thì có gì khác nhau chứ?” Kỳ Văn tủi thân khóc nức nở: “Các người đều muốn có được sức mạnh của tôi. Vì mẹ tôi có hộ tâm đan, mẹ tôi không phải con người, còn cha tôi thì có thể chất thông linh bẩm sinh. Tôi biết từ nhỏ mình đã khác biệt, nên các người đều muốn lợi dụng tôi. Nhưng điều tôi không ngờ nhất là… chính tôi lại tự tay dẫn hung thủ trở về, còn đối xử tốt với cô như vậy!”

Từ miệng một đứa trẻ mà nói ra những lời như thế, tôi biết cậu bé đang đau khổ đến nhường nào.

Điều duy nhất tôi có thể làm chỉ là nhìn cậu.

Với cơ thể không có cảm giác chân thật này, tôi tự hỏi liệu còn cần phải giữ lại nó hay không.

Nhưng đồng thời tôi cũng vô cùng sợ hãi Kỳ Văn sẽ rời xa tôi.

Tôi không muốn nhìn cậu rời đi. Bất kể nơi này là thế giới song song hay chỉ là một cảnh tượng nào đó trong quá khứ, ít nhất tôi cũng đã biết được rất nhiều chuyện về Kỳ Văn.

Hai chúng tôi đã trò chuyện với nhau rất nhiều, suốt những ngày qua tôi luôn cảm thấy hạnh phúc, như thể đã lấp đầy được rất nhiều khoảng trống trong lòng.

Thế nhưng mọi chuyện lại không thể kết thúc đơn giản như vậy.

Giữa tôi và Kỳ Văn, dường như mãi mãi luôn tồn tại vô vàn ngăn cách.

Tôi muốn nói với cậu rằng sự thật hoàn toàn không phải như vậy. Tôi điên cuồng lao đến người Diệp Vân Phi, muốn chứng minh cho cậu thấy.

Thế nhưng một con dao nhỏ đã xuất hiện bên cổ tôi.

Đó là một con dao bạc, trên chuôi dao còn khảm đá quý màu đỏ, trông giống món đồ mà giới quý tộc thời Trung Cổ từng sử dụng.

Có lẽ là vật được tiến cống cho một vị hoàng đế nào đó từ rất lâu về trước.

“Tôi không biết cô là thứ gì, hay vốn không phải con người.” Giọng Kỳ Văn đã bắt đầu run rẩy: “Con dao trong tay tôi là linh khí mà cha tôi mang ra từ trong mộ cổ. Loại đồ vật này bất kể đối với quỷ, người có linh lực, hay những kẻ tồn tại trong linh khí đều có sức sát thương cực lớn. Càng không cần nói tới người bình thường, chỉ một lưỡi dao sắc bén thôi cũng đủ lấy mạng rồi.”

“Động mạch ở cổ không chỉ là điểm yếu của người bình thường, mà với người tu luyện cũng là tử huyệt rất lớn. Mạch máu này xuyên suốt toàn thân, chỉ cần cắt nơi này một nhát, linh lực sẽ hoàn toàn thoát ra ngoài. Cho nên bây giờ, chỉ cần tôi nhẹ nhàng cứa một cái, bất kể cô là thứ gì… cũng sẽ chết.”

Kỳ Văn nhìn tôi, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình và Kỳ Văn lại đối đầu bằng dao kiếm như thế này, hơn nữa còn là lúc cậu ấy còn nhỏ.

Đôi mắt đen láy ấy gần như muốn kéo tôi vào vòng xoáy vô tận, khiến tôi chẳng biết phải làm sao.

Tôi chỉ có thể ngẩng đầu nhìn cậu.

Khi ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau, Kỳ Văn cau mày, không muốn nhìn tôi nữa.

Dường như cậu đang sợ đôi mắt đỏ của tôi.

Tôi lại nhìn thấy bức ảnh trên giường, muốn cầm cho cậu xem, muốn nói với cậu rằng quan hệ giữa chúng tôi không phải như vậy, rằng tôi thật sự không hề ra tay, rằng tôi vẫn luôn ở bên cạnh cậu, chưa từng rời đi.

Nhưng tay tôi còn chưa kịp động đậy thì mũi dao trong tay Kỳ Văn đã đâm vào cổ tôi.

Cậu căm hận nói: “Đừng động đậy! Nếu không tôi thật sự sẽ ra tay đấy, tôi không đùa đâu!”

Sau đó cậu nhận ra tôi muốn lấy tấm ảnh kia, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.

Cậu cố gắng mím chặt môi để không mất kiểm soát, bàn tay nhỏ bé bắt đầu run lên không ngừng. Cậu nhìn tôi rồi cuối cùng nói: “Cô nói đi, rốt cuộc cô là ai? Cô có mục đích gì?”

Câu hỏi này của cậu, tôi căn bản không thể trả lời, chỉ có thể bất lực lắc đầu.

“Sau khi mọi chuyện thành công, cô vậy mà còn không rời đi, đúng là sự sỉ nhục lớn nhất đối với gia đình chúng tôi.”

Kỳ Văn khinh miệt nói: “Cô muốn tận mắt nhìn chúng tôi tan cửa nát nhà như thế nào đúng không? Cô nghĩ mình đã thành công rồi, đúng vậy, cô thành công thật rồi. Tôi vậy mà lại tin tưởng cô, còn cảm thấy cô giống như một người bạn lâu năm chưa gặp. Tôi còn tự mình kể cho cô nghe tất cả mọi chuyện trong nhà.”

Không phải như vậy.

“Tôi thật sự rất hận bản thân mình, vì đã không nhìn rõ con người cô.”

Không phải như vậy.

“Tôi biết với bản lĩnh của cô, cô có thể giết tôi bất cứ lúc nào, căn bản không cần đợi tôi ra tay trước. Dù sao cha mẹ tôi cũng không còn nữa, tôi sống tiếp ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bọn họ ngày nào cũng ép tôi làm những chuyện tôi không muốn làm, còn bắt tôi tu luyện, dùng đủ mọi phương pháp tàn nhẫn để kiểm tra xem tôi có tiềm năng hay không. Dù sao tôi cũng mệt rồi, cô chi bằng ra tay sớm đi, như vậy tôi còn có thể được giải thoát.”

Không phải như vậy.

“Ha ha, cô không muốn ra tay sao? Cô đúng là tàn nhẫn thật đấy.”

Không phải như vậy.

Trong lòng tôi gào thét hết lần này đến lần khác.

Nhưng hiển nhiên, những tiếng gào thét ấy hoàn toàn không truyền được tới trái tim cậu ấy.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc