Quản gia Triệu nhíu mày nghe tôi nói xong, im lặng một lúc rồi mang theo nụ cười tiêu chuẩn đầy khách sáo mà nói với tôi: “Tiếp xúc với cô Tô Ly lâu như vậy, Triệu mỗ vốn cho rằng mình cũng xem như hiểu cô rồi. Không ngờ vẫn có lúc nghe không hiểu cô đang nói gì.”
Tôi nhìn ông ấy, hơi nghiêng đầu rồi cười: ị“Quản gia Triệu đã quyết tâm tiếp tục chơi trò ú tim với tôi sao? Hay là… ông thật sự không hiểu tôi đang nói gì? Về chuyện của hai khối hổ phách này.”
Tôi trực tiếp kéo đề tài sang chuyện hổ phách, khiến quản gia Triệu hoàn toàn không còn gì để nói nữa, chỉ tiếp tục im lặng đối diện với tôi.
Tôi biết ngay ông ấy sẽ như vậy.
Thế nên tôi bước về phía hai khối hổ phách.
Động tác của tôi rõ ràng đã khiến quản gia Triệu chú ý, ánh mắt ông ấy vẫn luôn dõi theo tôi.
Tôi nhướng mày, nói với đại phu nhân: “Sao vậy? Linh lực được tặng miễn phí mà bà cũng không cần à?”
Đại phu nhân Đường Song Song bối rối nhìn tôi, hoàn toàn không biết nên làm gì mới phải.
“Cô Tô Ly… Triệu mỗ thật sự không hiểu, cô cần gì phải làm như vậy? Cô hẳn cũng biết mà…”
Quản gia Triệu còn chưa nói xong, tôi đã cắt lời ông ấy: “Tôi biết. Những chuyện ông nói, tôi từng nghe Diệp Thu Mặc kể rồi. Người nhà họ Diệp không được phép học linh lực, cho nên người duy nhất có linh lực là dưỡng nữ Diệp Ấu Di. Sau đó, mấy người phụ nữ kia cũng lần lượt học một ít linh lực. Vốn dĩ vì hậu duệ nhà họ Diệp, những người phụ nữ đó đều có thể chất linh lực, học linh lực cũng tương đối dễ dàng.”
“Nếu cô Tô Ly đã biết… Vậy xin hỏi cô có biết vì sao người nhà họ Diệp, đặc biệt là người thừa kế, lại không được học thuật linh lực không?” Quản gia Triệu chậm rãi hỏi.
Tôi nghĩ ngợi một chút.
Hình như vấn đề này trước giờ thật sự chưa từng được bàn đến.
Theo lý mà nói, người nhà họ Diệp có thể chất linh lực cực mạnh, căn bản không hề thua kém các gia tộc khác.
Nhà họ Tiêu là gia tộc chính nghĩa, coi trọng sự liên kết, khổ luyện và tín niệm trong lòng.
Cho nên so với các gia tộc khác, họ không quá khắt khe trong việc chọn phụ nữ kết hôn, chỉ cần yêu nhau là được. Vì thế thể chất linh lực của nhà họ Tiêu cũng không quá mạnh.
Ngược lại, hai gia tộc còn lại thì khác.
Một nhà thần bí, do phụ nữ nắm quyền.
Một nhà kỳ dị, do đàn ông làm chủ.
Mà hai gia tộc này lại có quan hệ vô cùng chặt chẽ. Hơn nữa, hai đại gia tộc giàu có ấy vốn luôn coi trọng môn đăng hộ đối.
Chỉ nhìn đống tật xấu của các đời gia chủ thôi cũng đủ tưởng tượng hậu duệ của họ ưu tú đến mức nào rồi.
Muốn ngoại hình có ngoại hình.
Muốn trí tuệ có trí tuệ.
Muốn vóc dáng có vóc dáng.
Đặc biệt về mặt linh lực thì chắc chắn không hề tệ.
Chưa đợi tôi suy đoán xong, quản gia Triệu đã lên tiếng: “Thuật thám linh của nhà họ Diệp chú trọng ở chữ thám linh. Sở dĩ có thể dò tìm linh lực là bởi vì dựa vào sự cảm ứng với linh lực. Người càng có thể chất linh lực mạnh thì càng có thể lần theo mùi vị linh lực mà truy tìm. Đương nhiên, để có thể bình an trở về, nhà họ Diệp còn có một bộ ngự quỷ thuật.”
“Vậy thì sao? Cho dù là như vậy thì có liên quan gì tới tôi?” Tôi khó hiểu hỏi.
Tôi thật sự không hiểu mạch não của quản gia Triệu vận hành kiểu gì, không biết ông ấy muốn nói điều gì.
Quản gia Triệu vẫn giữ dáng vẻ tao nhã ấy, đứng tại chỗ rồi nói: “So với những gia tộc khác, nhà họ Diệp không có linh lực. Cho nên ngoài việc dùng linh khí để tạo lợi ích cho các gia tộc khác, thứ khiến người ta kiêng dè chính là hai khối hổ phách này. Có thể nói, hai thứ đó chính là nguồn linh lực của nhà họ Diệp. Chỉ cần chúng còn tồn tại, nhà họ Diệp sẽ không phải chịu uy hiếp gì. Cô ít nhiều cũng có chút duyên phận với nhà họ Diệp. Chẳng lẽ cô thật sự định diệt sạch bọn họ sao? Phải biết rằng người nhà họ Diệp rất đông. Cô thật sự muốn kéo cả những người vô tội vào chuyện này à? Hình như người kéo họ vào chuyện này… không phải tôi.”
Tôi bình tĩnh đáp.
Quản gia Triệu nhìn tôi đầy không thể tin nổi.
Dường như ông ấy không dám tin tôi lại có thể đối xử với toàn bộ nhà họ Diệp như vậy.
Dù sao trước đây tôi vốn là kiểu người mềm lòng, luôn quan tâm đến tất cả mọi người cơ mà.
Thế nhưng hành động của quản gia Triệu lại khiến tôi hoàn toàn xác định được tầm quan trọng của hai khối hổ phách kia.
Tôi nghiêng đầu nhìn chúng, rồi bước đến bên khối hổ phách mà hẳn là của em trai Diệp Vân Phi.
Quản gia Triệu không có phản ứng gì.
Tay tôi chạm lên khối hổ phách đó.
Bề mặt hổ phách vô cùng trơn nhẵn. Rõ ràng nhìn bên ngoài có rất nhiều góc cạnh, nhưng khi chạm vào lại có cảm giác hơi ẩm, dính dính, đại khái giống như sáp nến sau khi bị ẩm vậy.
Ngay khi tay tôi vuốt lên khối hổ phách ấy, tôi lập tức cảm nhận được một loại phản hồi đến từ nó.
Cái gọi là phản hồi ấy là một cảm giác rất khó diễn tả.
Giống như một loại tâm ý tương thông đầy sảng khoái.
Nhưng thứ đang kết nối với tôi… không phải người bên trong.
Mà là chính khối hổ phách đó.
Tôi cảm thấy vô cùng khó tin.
Tại sao lại như vậy?
Theo những gì tôi biết, đáng lẽ người bên trong mới là kẻ tạo thành khối hổ phách này.
Vậy tại sao hổ phách lại phản hồi linh lực với tôi?
Còn người bên trong thì rốt cuộc là chuyện gì?
Tôi bước thêm một bước về phía trước, thò đầu nhìn người bên trong.
Tôi hít sâu một hơi rồi đặt tay lên khối hổ phách.
Lần này, tôi có thể chắc chắn mà nói rằng, người bên trong khối hổ phách này đã chết rồi. Hoặc có thể nói…
Đã chết từ rất lâu rồi.
Thế nhưng người bên trong vẫn sống động như thật.
Ông ta mở mắt.
Thậm chí khi nhìn kỹ còn có cảm giác như đang hô hấp, như đang sống, như có thể mở miệng nói chuyện bất cứ lúc nào.
Tôi lại nghiêng đầu nhìn sang khối hổ phách lớn hơn bên cạnh.
Tôi nhớ Diệp Thu Mặc từng nói, hai khối hổ phách này đang cung cấp nguồn linh lực cho toàn bộ nhà họ Diệp.
Nhưng bây giờ xem ra…
Mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Người bên trong không phải người sống?
Ban nãy còn có giọng nói đang nói chuyện với tôi.
Hơn nữa không chỉ riêng tôi, dường như tất cả người nhà họ Diệp đều biết lão gia tử nhà họ Diệp chưa chết, chỉ là đổi sang một phương thức tồn tại phía sau màn mà thôi.
Đó là trò của lão phu nhân?
Hay là một lời nói dối khác?
Tôi định tiếp tục xác minh suy đoán của mình.
Tôi bước tới khối hổ phách còn lại, nhìn lão già bên trong cũng đang mở mắt, trông như đang hít thở, rồi chậm rãi nói: “Ban nãy là ông đang nói chuyện với tôi sao? Ông không muốn để tôi biết chuyện về chiếc chìa khóa à? Nhưng biết làm sao đây… Tôi đã biết chiếc chìa khóa đó là gì rồi. Tôi còn biết nó có thể mở loại khóa nào nữa. Sao nào? Ông muốn mở miệng ngăn cản tôi không? Tôi sẽ nghe lời ông nói đấy. Giống như trước đây… tôi đã nghe rất, rất nhiều lần rồi.”
Quản gia Triệu đứng bên cạnh.
Đại phu nhân đứng phía sau tôi.
Nhưng hoàn toàn không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại tôi, giống như tôi là một kẻ ngốc, đang tự nói chuyện với chính mình vậy. Đương nhiên tôi biết kết quả sẽ là như thế.
Tôi vốn chẳng lo lắng chuyện đó, tôi lạnh lùng cười một tiếng, chỉ về một hướng rồi nói với khối hổ phách của lão gia tử: “Còn cần tôi tiếp tục nói ra nữa không?”