Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 932: Hết Vòng Này Đến Vòng Khác

← Chap trước
Chap sau →

“Con không thể nói như vậy được. Con nói thế tôi sẽ rất đau lòng đấy.” Diệp Vân Phi làm vẻ mặt đáng thương, tủi thân nói: “Tôi đã thật lòng với con mà…”

Tôi liếc ông ấy bằng ánh mắt đầy ghét bỏ.

Diệp Vân Phi đâu có ngốc.

Đương nhiên ông ấy hiểu ý trong ánh mắt của tôi, liền nhếch môi cười nói: “Con cũng biết mà… Tôi phải nghĩ cho cả nhà họ Diệp, tôi không phải chỉ sống cho riêng mình.”

“Sống sao…” Tôi khẽ nhíu mày.

Đúng vậy.

Ai mà chẳng vì muốn sống chứ. Không giống tôi, đến tận bây giờ tôi còn chẳng biết bản thân rốt cuộc là thứ gì, là sống hay đã chết, là người tốt hay kẻ xấu.

Đại phu nhân Đường Song Song nhìn tôi rồi lại nhìn Diệp Vân Phi.

Hiển nhiên bà ta hoàn toàn không hiểu chúng tôi đang nói gì, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Bà ta đúng là sống lâu hơn người thường, diễn xuất lại cực giỏi, phản ứng cũng nhanh. Nhưng đối với chuyện này…

Đầu óc bà ta rõ ràng không đủ để theo kịp, bà ta hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, bà ta ngơ ngác nhìn chúng tôi, im lặng một lúc rồi lắp bắp hỏi: “Vậy… rốt cuộc… tôi có nên…”

Trên ngực bà ta vẫn còn dấu ấn do tôi để lại.

Nếu nói bà ta không căng thẳng thì chắc chắn là giả, bà ta biết thủ đoạn của tôi. Càng biết tôi không phải kiểu người nói mà không làm. Nếu tôi không phải chỉ dọa suông, mà thật sự đã hạ lời nguyền gì đó lên người bà ta… Một khi bà ta hành động bừa bãi rồi bị phản phệ đến chết…

Thì những năm tháng bà ta cố sống, cố chen chân vào nhà họ Diệp chẳng phải đều thành công cốc sao? Cho nên quan điểm hiện tại của đại phu nhân là, quan sát trước. Tốt nhất là đợi cơ hội ngư ông đắc lợi.

“Trước đây tôi đã thấy bà không thông minh lắm rồi. Bây giờ xem ra ánh mắt của tôi đúng là cực chuẩn.” Diệp Vân Phi khinh thường nói với đại phu nhân.

Nhưng lần này ông ấy không dùng giọng điệu vô liêm sỉ như trước, xem như khá nghiêm túc.

Đại phu nhân nhìn ông ấy một cái, không nói gì.

Nói thế nào nhỉ…

Thật ra đại phu nhân vẫn luôn thích Diệp Vân Phi, bà ta tiến vào nhà họ Diệp là vì mục đích riêng. Nhưng trước khi vào nhà họ Diệp, chính vì đã gặp Diệp Vân Phi nên bà ta mới càng kiên định với quyết tâm ấy.

Hơn nữa việc Diệp Vân Phi bỏ trốn cùng Thượng Quan Tử Mạch đối với bà ta khi đó, một cô dâu tương lai là cú đả kích vô cùng lớn.

Đặc biệt với một người phụ nữ hiếu thắng như Đường Song Song, bà ta hoàn toàn không hiểu mình rốt cuộc thua ở đâu, bà ta có điểm nào không bằng Thượng Quan Tử Mạch? Một người phụ nữ được biến hóa từ đống xương khô trong cổ mộ. Mà khi đó Đường Song Song ít nhất vẫn là một thiếu nữ thanh xuân sống sờ sờ.

Sau này… Bà ta lại bị gả cho một người đàn ông ốm yếu bệnh tật, người đó chẳng bao lâu sau liền chết luôn. Rồi vì muốn sinh ra Diệp Thu Mặc, Quỷ Vương của nhà họ Diệp, bà ta bị ép phải ở bên một người đàn ông khác. Đúng là khi đó bà ta có quan hệ với người đàn ông ấy. Nhưng bà ta có mục đích, bà ta muốn hấp thụ linh lực của hắn, muốn tiếp tục sống. Thậm chí còn từng nghĩ đến chuyện rời khỏi nhà họ Diệp.

Bà ta chưa từng nghĩ sẽ sinh con với hắn. Nói cách khác…

Diệp Thu Mặc vốn không phải huyết mạch của nhà họ Diệp.

Đường Song Song căm hận nhìn Diệp Vân Phi một cái.

Muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời nói vào trong.

Bà ta hận Diệp Vân Phi.

Rất hận.

Cực kỳ hận.

Nếu lúc này Thượng Quan Tử Mạch đứng trước mặt bà ta… Thì Đường Song Song chắc chắn sẽ không do dự mà đâm thẳng một nhát dao vào tim cô ấy.

Đường Song Song cảm thấy rằng trên thế giới này, dù là những lời độc địa nhất cũng không đủ để diễn tả cơn phẫn nộ của bà ta.

Ngược lại còn khiến Diệp Vân Phi và Thượng Quan Tử Mạch cho rằng bà ta là một người cực kỳ thiếu phẩm chất.

Bà ta muốn giữ lấy hình tượng mà suốt bao năm qua mình luôn diễn sự ưu nhã, sự rộng lượng, sự cao quý mà bọn họ mãi mãi không thể sánh bằng.

Cho nên khi đối diện Diệp Vân Phi, đại phu nhân rất hiếm khi phản bác hay nói thêm điều gì.

Bà ta là đại phu nhân của nhà họ Diệp, là đại phu nhân được mọi người công nhận. Trong mắt người ngoài, bà ta mới là đại phu nhân chính thống.

Còn Diệp Vân Phi là kẻ phản bội.

Thượng Quan Tử Mạch…

Chẳng là gì cả.

Thậm chí còn là một phù thủy độc ác.

Dù sao chuyện cô ấy bước ra từ cổ mộ cũng chưa từng che giấu ai.

Đối với người ngoài, câu chuyện về Thượng Quan Tử Mạch bị truyền tai hết lần này đến lần khác, càng truyền càng ly kỳ.

Phải nói rằng Thượng Quan Tử Mạch thật sự rất hạnh phúc.

Có thể khiến một người đàn ông ở địa vị như Diệp Vân Phi vì cô mà từ bỏ tất cả, bỏ nhà ra đi. Cho nên những lời đồn về cô ấy chắc chắn không thể tốt đẹp.

Thượng Quan Tử Mạch sẽ không bao giờ bị xem là một người phụ nữ đoan chính hay tốt đẹp gì.

Còn đồng thời…

Đại phu nhân mãi mãi vẫn sẽ là sự tồn tại cao quý đặc biệt.

Chuyện Diệp Ấu Di là con nuôi thì có thể công khai.

Nhưng chuyện Diệp Thu Mặc không phải huyết mạch nhà họ Diệp lại là điều cấm kỵ cực lớn. Thế nhưng không ai biết…

Điều cấm kỵ lớn nhất, bí mật lớn nhất…

Hoàn toàn không phải chuyện đó.

Nếu cái chết của lão phu nhân có thể mang bí mật ấy xuống mồ… Thì sự xuất hiện của tôi đúng là đã phá vỡ toàn bộ quỹ đạo vốn có.

Lúc này tôi cuối cùng cũng hiểu, tại sao vừa rồi khi đại phu nhân ra tay với tôi, đâm ba lỗ thủng vào tim tôi…

Người luôn tự xưng là cha chồng tôi, Diệp Vân Phi lại không cứu tôi. Hiển nhiên ông ấy hoàn toàn không bị cái gọi là Thần mê hoặc tâm trí.

Bây giờ nghĩ lại…

Dường như trong ảo cảnh kia, ngoại trừ Natalia ra thì chẳng có ai thật sự rơi vào đó cả. Quản gia Triệu vậy mà lại hy sinh Natalia để che giấu cho Diệp Vân Phi.

Trong mắt tôi, hành động ấy thật sự rất vĩ đại.

Vì Diệp Vân Phi…

Quản gia Triệu cam tâm làm đến mức này.

Đột nhiên tôi lại hiểu thêm một chuyện, tại sao quản gia Triệu không chịu để Natalia đi theo. Cho dù Natalia kiên quyết muốn tới, ông ấy cũng không đồng ý.

Bây giờ xem ra…

Quản gia Triệu thật sự đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho mọi tình huống, ông ấy biết mình có thể hy sinh bất cứ lúc nào, ông ấy muốn Natalia được sống. Cho nên mới không cho cô ấy tới, ông ấy cũng biết Natalia sẽ vì ông ấy mà hy sinh mạng sống.

Natalia chính là kiểu phụ nữ cương liệt như vậy.

Quản gia Triệu còn biết rằng, nếu đến thời khắc quan trọng, Natalia thay ông hoàn thành sứ mệnh… Thì người sống sót sẽ là ông, mà ông không muốn sống theo cách đó.

Nghĩ như vậy…

Hình như tôi đã làm một chuyện vô cùng sai lầm.

Trong chuyện Natalia muốn đi theo, chính tôi đã góp phần thúc đẩy.

Tôi cho Natalia sự tự tin vững chắc, tôi nói mình sẽ là chỗ dựa mạnh mẽ cho cô ấy, tôi thậm chí còn từng cùng quản gia Triệu nói về tình yêu. Bây giờ nghĩ lại…

Chủ đề ấy thật sự vô cùng…

Nực cười.

Tôi đúng là một kẻ đáng thương biết bao, tôi lại nhìn Natalia thêm một lần nữa.

Ánh mắt quản gia Triệu vừa đúng lúc lướt qua phía tôi.

Ông ấy nhìn thấy ánh mắt của tôi, rồi cũng không tự chủ được mà quay đầu nhìn Natalia.

Cuối cùng thì cũng phải có một người thật sự bị mê hoặc.

Nếu không màn kịch này sẽ quá giả.

Quá giả.

Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn vạch trần màn kịch ấy, vậy thì sự hy sinh của Natalia… Rốt cuộc là vì điều gì?

Quản gia Triệu bất lực.

Ông ấy không thể cứu Natalia quay trở lại.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc