Hân Thích giơ tay lên.
Trong lúc nói chuyện, cô làm một động tác tách ngón trỏ và ngón giữa ra.
Nhưng không phải tạo thành dấu chữ “V”, mà giống như động tác chuẩn bị búng tay hơn.
Điều đó khiến tôi liên tưởng ngay đến một chiếc bật lửa.
Rồi trong lòng tự động vang lên một tiếng tượng thanh: “Bùm!”
Hân Thích rất hiểu tôi.
Thậm chí cô còn hiểu cả bộ não tôi sẽ phản ứng thế nào, sẽ suy nghĩ ra sao.
Cho nên cô mới cố ý làm động tác đó.
Cô muốn tôi nghĩ theo hướng ấy.
Hân Thích đang nhắc nhở tôi, cái gọi là trạng thái “không chết được” của tôi thực chất chẳng khác nào đang đùa với lửa.
Mà kết cục tồi tệ nhất của việc chơi với lửa, chính là tự thiêu cháy bản thân mình.
Tôi không hiểu vì sao Hân Thích lại cho rằng chuyện “không chết được” này giống như do chính tôi tự chuốc lấy.
Tôi nghiêng đầu nhìn cô, chờ cô giải thích.
Nhưng Hân Thích chỉ bình thản nhìn lại tôi.
Một lát sau, cô quay người đi rồi nói: “Tôi biết cô muốn biết điều gì, cũng biết cô đang chờ đợi điều gì. Nhưng hiện giờ tôi vẫn chưa thể đưa ra kết luận chính xác. Với tư cách là bác sĩ, tôi không thể đem những suy đoán chưa được xác thực nói cho bệnh nhân biết. Làm như vậy là vô trách nhiệm với cô.”
Tôi hỏi: “Có nghĩa là bây giờ cô vẫn không thể nói cho tôi biết nguyên nhân là gì? Cũng không thể nói cho tôi biết vì sao mọi người phải săn giết loại quỷ thú cấp cao này?”
Hân Thích không trả lời.
Nhưng cô gật đầu nhẹ khi quay lưng về phía tôi.
Tôi im lặng một lúc rồi khẽ nói: “Mọi người đi săn quỷ thú… sẽ gặp nguy hiểm đấy.”
Hân Thích đang làm gì đó ở phía trước.
Nghe tôi nói vậy, động tác trên tay cô hơi dừng lại.
Sau đó cô đáp: “Không sao. Cô không cần lo lắng. Người đi săn quỷ thú đâu phải là tôi.”
Nói xong, cô lại không có ý định tiết lộ rốt cuộc ai đang săn giết những con quỷ thú đó.
Điều này khiến tôi không khỏi nghĩ tới Lý Ương.
Với loại quỷ thú cấp cao như thế này, bình thường Lý Ương cũng sẽ không dễ dàng đụng vào.
Chẳng lẽ là anh ấy mang về?
Nhưng lần gặp Lý Ương gần đây nhất, tôi không hề thấy trên người anh có thương tích gì.
Sao vậy?
Chẳng lẽ trong khoảng thời gian không gặp mặt, anh ấy đã đi bế quan tu luyện nâng cấp bản thân rồi?
Phải nói rằng, trong quãng thời gian đó, thực lực linh lực của tôi đã tăng lên rất nhiều.
Thậm chí đã đạt tới mức có hy vọng tranh tài với gia chủ nhà họ Lý.
Mà lão già đó đã sống mấy trăm năm rồi.
Đối mặt với quỷ thú như hắc quả phụ, việc tôi ra tay đối phó nó tuy không thể nói là dễ như trở bàn tay, nhưng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Còn nếu là Lý Ương thì có vẻ hơi miễn cưỡng.
Anh ấy chỉ có thể dùng mưu trí để chiến thắng.
Trước đây quả thật Lý Ương luôn bảo vệ tôi.
Nhưng ngẫm kỹ lại, anh ấy chưa bao giờ có một hệ thống chiến đấu hoàn chỉnh.
Ngay cả hướng phát triển linh lực do chính anh tự sáng tạo ra, bản thân anh cũng không biết khi nào sẽ bộc phát tác dụng.
Vì vậy phần lớn thời gian, dường như cả hai chúng tôi đều đang chờ người khác đến cứu.
Nếu thật sự là Lý Ương đi săn loại quỷ thú này thì tôi phải cảm động thật sự mất.
Thái độ của Hân Thích vẫn rất bình tĩnh.
Tôi biết rằng, cho dù chính cô không muốn thừa nhận đi nữa thì vị trí của Lý Ương trong lòng cô chắc chắn đã không còn giống như trước.
Đương nhiên, ngay từ trước khi tôi xuất hiện, giữa Lý Ương và Hân Thích dường như đã tồn tại một mối quan hệ vừa rối rắm vừa khó dứt bỏ.
Sự xuất hiện của tôi chỉ vô tình thúc đẩy mối quan hệ đó phát triển với tốc độ nhảy vọt mà thôi.
Đối với một nữ tiến sĩ kiểu Hân Thích, người có chỉ số IQ rõ ràng cao hơn EQ rất nhiều, thì tốc độ tiến triển như thế này đã gần như vượt khỏi phạm vi kiểm soát của cô mất rồi.
Vì vậy tôi biết rằng người đi săn quỷ thú chắc chắn cũng không phải là Lý Ương.
Diệp Vân Phi thì càng không thể.
Như vậy, những người còn lại chỉ có thể là Diệp Thu Mặc hoặc Hoa Huyễn.
Vừa nghĩ đến hai người đàn ông đó là tôi đã thấy đau đầu.
Thế là tôi quyết định không nghĩ nữa.
Dù là ai trong hai người họ đi bắt quỷ thú mang về, tôi cũng không muốn hỏi thêm.
Cho dù mục đích của họ là vì tôi, nhưng điều đó lại khiến tôi nhớ tới một vấn đề khác.
Tôi nhìn bóng lưng Hân Thích rồi hỏi: “Vì sao mọi người lại căng thẳng như vậy về chuyện tôi giao chiếc nhẫn cho Hoa Huyễn? Chẳng phải mọi người đã biết chuyện đó từ trước rồi sao? Vậy tại sao bây giờ mới nhảy ra ngăn cản? Trong khoảng thời gian chúng ta không gặp nhau, có phải mọi người lại biết thêm chuyện gì rồi không?”
Hân Thích vẫn tiếp tục dọn dẹp chiếc bàn của mình.
Đối với nơi làm việc, cô luôn có những yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt.
Giống như đôi tay cô nhất định phải sạch sẽ vậy.
Bàn làm việc cũng thế.
Bàn phẫu thuật lại càng như vậy.
Sau mỗi lần nghiên cứu xong, cô nhất định phải dọn dẹp mọi thứ thật gọn gàng.
Nghe câu hỏi của tôi, Hân Thích quay đầu nhìn lại.
Sau đó bình thản đáp: “Ồ, chẳng qua là Lý Ương tự làm quá lên thôi. Tôi thì chẳng biết gì cả.”
Tôi cau mày: “Vừa rồi cô còn nói một tràng về chuyện hai chúng ta là bạn bè cơ mà. Bây giờ lại định bảo với tôi cô chẳng biết gì hết sao?”
Tôi cảm thấy chuyện đó hoàn toàn không thể.
Hân Thích nhìn tôi.
Dường như cô cũng biết câu hỏi này là điều không thể tránh khỏi.
Đương nhiên cô đã chuẩn bị tinh thần từ trước.
Tôi sẽ ở trong căn phòng này, mà cô cũng sẽ ở đây.
Vậy nên cơ hội để hai người mặt đối mặt là rất nhiều.
Nếu tôi muốn hỏi, chắc chắn sẽ chỉ hỏi cô.
Nhưng dù biết vậy, cô vẫn không hề muốn trả lời vấn đề này.
Sau khi hít sâu một hơi, Hân Thích mới nói: “Trong khoảng thời gian cô mất tích, ban đầu tôi và Lý Ương vẫn luôn tìm kiếm cô. Sau đó Hoa Huyễn tìm đến chúng tôi. Khi biết được tình hình của cô từ hắn, chúng tôi liền quay về xử lý chuyện riêng của mình. Tôi biết cô nhất định sẽ bình an trở về. Như vậy thì những việc còn lại sẽ cần rất nhiều thời gian để chuẩn bị. Cho nên tôi phải giải quyết công việc của bản thân trước.”
“Ừm.” Tôi gật đầu.
Hân Thích lại nhìn tôi một cái rồi nói tiếp: “Lý Ương cũng vậy. Anh ấy cũng đang xử lý chuyện của riêng mình. Chúng tôi đều đang chờ cô trở về. Chúng tôi đều biết rằng mình sẽ cùng cô… đi thám hiểm.”
Câu nói ấy hoàn toàn không giống phong cách của Hân Thích.
Rõ ràng cô vốn muốn nói điều gì khác, nhưng cuối cùng lại nuốt lời vào trong. Kết quả chỉ dùng từ “thám hiểm” để thay thế. Điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Tôi chớp mắt nhìn cô.
Hân Thích ho khan vài tiếng đầy lúng túng rồi mới tiếp tục: “Chiếc nhẫn đó… dường như có thể chứng minh thân thế của cô. Nếu cô giao chiếc nhẫn cho Hoa Huyễn, chẳng phải sẽ không còn cơ hội biết được thân thế của mình sao? Lý Ương làm vậy là vì tốt cho cô.”
Tôi lập tức hỏi lại: “Nếu chỉ là như vậy thì anh ấy nói thẳng với tôi không được sao? Tại sao lại chỉ phản đối mà không chịu giải thích gì hết? Nếu bí mật thân thế của tôi thật sự nằm trong chiếc nhẫn đó, thì đâu phải chuyện không thể nói ra. Nhưng thái độ của mọi người lại khiến tôi cảm thấy sự việc không hề đơn giản như vậy. Không phải sao?”
Hân Thích nhìn tôi rồi đáp: “Lúc đó tôi thật sự không nghĩ nhiều như vậy. Đối với cô, chiếc nhẫn đó là tốt hay xấu, cuối cùng cũng chỉ có chính cô mới có thể phán đoán. Lý Ương chỉ cảm thấy…”
Cô hơi dừng lại một chút.
Rồi nói tiếp: “Giao nó cho Hoa Huyễn… không phải là một lựa chọn tốt mà thôi.”